Vệ Sĩ Vô Hình

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 53 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
17

❊ ❊ ❊

Tấm bảng trắng ở đồn cảnh sát phủ kín một giản đồ Venn, ở giữa là ảnh ba cô gái. Thỉnh thoảng Jonan lại giở qua các biên bản pháp y trong lúc Amaia nhấm nháp từng ngụm nhỏ, đôi bàn tay ôm lấy cái cốc cho ấm. Chị đăm đăm nhìn cái bảng gần như bị thôi miên, như thể đang nghiên cứu các khuôn mặt và những lời lẽ chị có thể hiểu thấu, một số dấu hiệu lờ mờ từ các linh hồn đã rời khỏi những đôi mắt chết của các cô gái.

— Thanh tra Salazar, - Iriarte xen ngang. Anh bật cười khi thấy chị giật mình và Amaia nghĩ anh chàng này mới dễ thương làm sao, phòng làm việc trang trí toàn những lịch với nhiều hình ảnh Đức Mẹ đồng trinh, ảnh vợ và hai cậu con trai tóc vàng hoe, cười toe toét trước máy, ắt chúng thừa hưởng mái tóc của mẹ vì tóc Iriarte thưa, đen và nhỏ sợi.

— Chúng tôi đã có báo cáo chất độc trong người Anne. Ma túy từ cây gai dầu và rượu.

Amaia đọc to các ghi chép.

— Mười lăm tuổi, thành viên phong trào Vincentian Marian Trẻ, chương trình Năng khiếu và Tài năng của trường. Đội bóng rổ và câu lạc bộ cờ, thẻ thư viện. Phòng của cô ta có: một khăn trải giường màu hồng, đồ chơi Winnie the Pooh, những tạp chí tầm phào và tiểu thuyết của Danielle Steel. Tối thấy một số thứ hình như không đúng hoàn toàn, - chị ngước nhìn Zabalza.

— Tôi cũng nghĩ thế, vì thế sáng hôm nay chúng tôi đã nói chuyện với vài người bạn của Anne, họ kể một câu chuyện khác hẳn. Anne sống hai mặt để giữ cho bố mẹ không biết gì và sung sướng. Theo các bạn của Anne, cô ta hút cần sa, uống rượu và thỉnh thoảng còn dùng các thứ nặng hơn. Cô ta dành nhiều giờ tán chuyện online và đưa những bức ảnh suồng sã của mình lên mạng. Theo họ, cô ta thích để lộ ngực trên webcam, tôi trích ra đây: “Cô ta là người đàn bà dâm đãng ngụy trang thành một thiên thần nhỏ, thậm chí còn ăn nằm với một người có vợ”.

— Một người có vợ ư? Ai vậy? Điều này có thể rất quan trọng. Họ còn nói gì nữa?

— Họ không biết người đó là ai, hoặc không muốn nói ra. Sự việc diễn ra trong vài tháng, nhưng Anne định bỏ anh ta; cô ta kể với các bạn rằng anh chàng đó bị ám ảnh và chuyện ấy chẳng còn thú vị nữa, - anh ta vừa nói vừa đọc các ghi chép.

— Ơn Chúa, Iriarte, chúng ta dò đúng mỏ vàng đây: cô ta muốn đặt dấu chấm hết mọi chuyện và hắn giết cô ta, có khi hắn cũng có quan hệ với Carla và Ainhoa...

— Hắn có thể làm thế với Carla. Ainhoa còn trinh, cô bé mới mười hai tuổi.

— Có khi hắn đã thử, và khi bị từ chối... Thôi được, tôi biết đây là một chuyện khó tin, nhưng chúng ta có thể xem cái này. ít nhất chúng ta cũng có thể biết hắn có phải là người Elizondo không?

— Các cô gái nói họ gần như chắc chắn, mặc dù cũng có thể hắn ở thị trấn hoặc làng lân cận.

— Chúng ta cần tìm ra một tên mê gái trẻ. Xin giấy phép truy cập máy tính và nhật ký hoặc sổ tay của các cô gái có thể còn ở trong nhà, tìm người giữ khóa trường học, gọi điện cho bố mẹ các cô, xin giấy phép nói chuyện với tất cả các bạn vẫn còn vị thành niên của cô ta, thăm họ tại nhà... Tôi muốn tất cả mặc thường phục, điều cuối cùng tôi muốn là làm cho những người phải hợp tác cảm thấy thoải mái. Thanh tra, - chị nhìn Iriarte, - bây giờ không được hé một lời về chuyện này với bố mẹ Anne, vì rõ ràng họ không hể hay biết gì về cuộc sống hai mặt của con gái.

Chị xem đồng hồ.

— Tôi muốn tất cả có mặt tại nhà thờ hoặc nghĩa trang lúc ba giờ, hành động đúng như chúng ta đã làm ở tang lễ Ainhoa. Ngay khi xong việc, tôi muốn tất cả trở về đồn, Jonan có một chương trình chụp ảnh kỹ thuật số hiện đại, sẽ là một giải pháp tuyệt vời và khi ảnh đã sẵn sàng, tôi muốn các bạn ở đây cùng khảo sát. Jonan, hãy xem anh có thể lấy được những gì từ máy tính của Anne, hãy đào bới thực sự, tôi không cần biết anh có mất cả đêm hay không.

— Rõ, tôi sẽ lấy bất kể cái gì.

— Còn với những người xua đuổi tà ma ở Huesta tiến hành ra sao đây?

— Tôi đã hẹn gặp họ vào sáu giờ tối nay, khi họ từ trên núi về. Tôi hy vọng họ có thể nói điều gì đó.

— Tôi cũng mong thế. Anh gặp họ ở đây ư?

— Tôi đã đề nghị thế, nhưng cô nàng người Nga có vẻ rất ghét đến đồn cảnh sát hoặc những việc đại loại. Chị ta cố giải thích qua điện thoại nhưng tôi không hiểu lấy một nửa những điều chị ta nói. Chúng tôi sẽ gặp nhau tại khách sạn Baztán, nơi họ ở, - anh nói và kiểm tra sổ tay.

— Tôi biết người mà anh ám chỉ, tôi sẽ cố ghé qua, - Amaia nói rồi ghi một memo vào smartphone của mình.

Zabalza lao vụt vào phòng, cầm một xếp giấy fax và đặt lên bàn.

— Họ gọi từ Pamplona, sếp ạ. Vài phương tiện truyền thông muốn đến lễ tang và cuộc chôn cất để lấy tin và họ khuyên chúng ta phát biểu.

— Đó là việc của Montes, - Amaia nói và nhìn quanh. - Có ai biết anh ta ở chỗ quái nào không?

— Sáng nay anh ta gọi điện báo không khỏe và sẽ gặp chúng ta ở nghĩa trang.

Amaia thở phì.

— Tôi cho đây là việc có thể... Ai gặp Montes trước, hãy nói hộ đến văn phòng thanh tra Iriarte có việc khẩn. Zabalza, thu xếp cho tôi gặp bố mẹ Anne vào khoảng bốn giờ chiều nếu có thể.

Nửa tiếng trước trời bắt đầu mưa, mùi hoa tươi cùng với mùi áo khoác ướt của những người đưa đám làm không khí bên trong nhà thờ thật khó thở. Bài thuyết giảng như một tiếng vang của những bài trước và Amaia chỉ chú ý vừa đủ. Có lẽ có nhiều người hơn, những người đầu óc không lành mạnh, những kẻ tò mò và các nhà báo được cha xứ cho phép quan sát tang lễ với điều kiện họ không chụp ảnh, quay phim hoặc ghi âm trong nhà thờ. Một lần nữa, lại những cảnh tiếc thương, những tiếng kêu gào đau đớn tương tự... Một thứ mới mẻ, một không khí kinh hoàng đặc biệt hình như che phủ mọi gương mặt của những người tham dự, tuy mơ hồ nhưng có ở khắp nơi. Ngoài gia đình còn một nhóm đông đúc các chàng trai, cô gái ngồi ở vài hàng nghế đầu, chắc là bạn học của Anne. Một vài cô gái ôm ghì lấy nhau và lặng lẽ khóc, khuôn mặt họ phản ánh sự thiếu sức sống mà Amaia đã nhận thấy trong đám bạn của Ainhoa. Họ đã mất vẻ rạng rỡ của tuổi trẻ và tính vui đùa không ngừng cùng trạng thái tự tin rằng họ sẽ không bao giờ chết. Cái chết hình như ở cách xa họ hàng ngàn năm ánh sáng, là phần của tuổi già không tưởng tượng nổi, nhưng té ra nó đã có mặt thực sự và quá rõ ràng. Họ sự hãi, bàng hoàng đến mức họ bất động và mong muốn trở thành vô hình để thần Chết không thể tìm ra họ, khiến mặt họ nhợt nhạt và già hơn tuổi vi sự gần gũi của cái chết. Mọi con mắt đổ dồn vào cỗ quan tài của Anne đặt trước ban thờ, phản chiếu ánh sáng của những cây nến cao đang cháy ở hai bên, vây quanh là những bông hoa trắng của một trinh nữ.

— Ta đi thôi, - Amaia nói thầm vớiJonan. - Tôi muốn đến nghĩa trang trước khi mọi người tới.

Nghĩa trang Elizondo tọa lạc trên một khu vực hơi dốc ở vùng phụ cận Anzanborda, tuy gọi ba ngôi nhà lớn nhìn thấy được từ cổng nghĩa trang là vùng lân cận cũng là hơi quá. Độ dốc chỉ nhận ra ở lối vào, trở nên dễ thấy hơn khi đi xa hơn vào giữa các ngôi mộ. Amaia phỏng đoán nó được thiết kế như vậy để tránh những trận mưa thường xuyên đọng vào bên trong các ngôi mộ. Nhiều ngôi mộ ở trên mặt đất và khép lại bằng những ô cửa sâu hoắm, tuy vậy ở phần thấp hơn trong nghĩa trang có những ngôi mộ khác khiêm tốn và truyền thống hơn, đánh dấu bằng phiến đá tròn chôn vào đất. Những ngôi mộ này khiến chị nghĩ tới những ngôi mộ khác cao hơn: những ngôi mộ chị đã nhìn thấy ở New Orleans hai năm trước. Đó là khi chị nhận nhiệm vụ trao đồi cảnh sát tại học viện FBI ở Quantico, Virginia, kể cả một hội nghị chuyên đề vể tiểu sử tội phạm. Hội nghị kết thúc bằng chuyến đã ngoại tới New Orleans, nơi diễn ra khóa học về nhận dạng và che giấu trong cánh đồng vì nhiều tội phạm được trận bão Katrina che giấu nên nhiều vụ vẫn để nguyên và chứng cứ vẵn tiếp tục xuát hiện nhiều năm sau đó. Amaia ngạc nhiên thấy sau đó rất lâu, thành phố vẫn trưng bày những tấm biển về hậu quả của thảm họa và vẫn giữ nguyên hương vị điêu tàn, uy nghi một cách ảm đạm của sự xa hoa đã tàn lụi gắn liền với cái chết trong một số nền văn hóa. Một trong những sĩ quan có mặt - đặc vụ Dupree - đã động viên Amaia đi theo đoàn người của một trong những đám tang lộng lẫy, có cả một ban nhạc jazz đi kèm tới nghĩa trang Saint Louis.

— Các ngôi mộ ở đây được nâng cao để ngăn chặn những cơn lụt theo mùa khỏi quật các xác chết, - Dupree giải thích. - Đây không phải lần đầu chúng tôi bị hiểm họa thăm hỏi, lần cuối cùng là trận bão Katrina, nhưng trước đó tai họa đã đến nhiều lần dưới những cái tên khác nhau.

Amaia nhìn anh ta, bối rối.

— Tôi chắc cô sẽ ngạc nhiên thấy một đặc vụ FBI nói chuyện kiểu này, nhưng hãy tin tôi đi, đây là một tai ương của thành phố chúng tôi, người chết không thể chôn cất ở đây vì thành phố thấp hơn mực nước biển gần hai mét, vì thế các xác chết chồng chất trong những ngôi mộ đá có thể chứa được vài thế hệ hoặc toàn bộ gia tộc, và tôi đoán đó là lý do người chết không muốn nghỉ ngơi ở New Orleans, vì họ không được an táng theo đúng thủ tục Cơ đốc giáo. Đây là nơi duy nhất ở nước Mỹ, các nghĩa trang không gọi là nghĩa trang mà gọi là thành phố của người chết, cứ như thể người chết vẫn sống ở đây.

Amaia trừng trừng nhìn anh ta trước khi cất lời:

— Ở Basque, từ nghĩa trang là hilherria. Nghĩa đen là "thị trấn của người chết”.

Dupree nhìn chị và cười:

— Chúng ta đã có vài điểm chung: quan hệ gần gũi của chúng ta với người Pháp, lễ hội bò tót đúng ngày mùng 7 tháng Bảy và từ chúng ta gọi nghĩa trang.

Amaia trở lại hiện tại. Có lẽ ý tưởng tránh lụt đã thôi thúc người dân thị trấn Elizondo thiết kế nghĩa trang mới của họ như thế này. Theo truyền thống, nghĩa trang gốc phải vây quanh nhà thờ, có thời còn ở cạnh tòa thị chính trong quảng trường chính, cho đến cuối cùng, nó được chuyển từng viên gạch và xây dựng lại ở địa điểm hiện nay. Người ta cũng làm tương tự với nghĩa trang chuyển đến Camino de los Alduides trên Anzanborda. Theo tài liệu lưu trữ, việc xây dựng lại nghĩa địa của thị trấn vì “lý do sức khỏe công chúng”, nhưng dễ dàng đoán ra rằng nếu một trận lụt lớn phá đổ nhà thờ, xói lở đá khỏi một trong những tháp nhà thờ, chắc chắn người ta sẽ không thể phục hồi vì nó cũng có thể cuốn trôi các ngôi mộ xung quanh.

Một đầu lâu canh gác bên trên cổng nghĩa trang giống như tấm khiên trên tường thành, hốc mắt trống rỗng canh chừng người đến thăm, cảnh báo họ ai đang trị vì thành phố của người chết. Một cây bách lẻ loi ở bên phải lối vào, một cây liễu rủ ở bên trên dó một chút, và một cây sồi ở tận cuối đường. Một cây thánh giá bằng đá đứng trang nghiêm ở giữa nghĩa trang, với bốn lối đi lát dá rẽ ra từ chân thánh giá, chia nghĩa trang thành bốn phần bằng nhau, phân bổ đều các ngôi mộ. Mộ của gia dinh Arbizu ở đầu bên phải của một trong các lối đi. Một thiên thần ngự trên nóc đền thờ, vẻ mặt lười biếng và buồn chán. Dửng dưng với nỗi buồn của con người, hình như thiên thần đang quan sát những người đào mộ dùng xà beng bẩy tảng đá sang một bên. Amaia bước tới dứng cạnh Jonan, hình như anh chăm chú vào chân đế của cây thánh giá bằng dá.

— Tôi hay nghĩ chỉ thấy những cây thánh giá bằng dá ở ngã tư đường, - chị nhận xét.

— Sếp nhầm rồi, nguồn gốc của những cây thánh giá này rất lâu đời và chưa rõ ràng. Mặc dù không thể phủ nhận sự liên quan tới đạo Thiên Chúa, thực tế chúng thường thấy ở ngã tư đường kết nối với các điều mê tín dị đoan phổ biến, liên quan với âm ti nhiều hơn với cuộc sống nơi trần thế.

— Không phải là Giáo hội đặt chúng ở đó sao?

— Không nhất thiết; nhiều khi Giáo hội muốn cải hóa kẻ ngoại giáo phải thấm nhuần và theo đạo Cơ đốc. Từ thời xa xưa, nơi hai con đường giao cắt được coi là nơi không kiên định. Bạn phải quyết định đi theo đường nào mà không cần biết băng qua đường với ai hoặc có thể đi cùng với ai trên con đường khác. Hãy tưởng tượng bây giờ là nửa đêm, không đèn đóm và không biển chỉ đường. Nỗi sợ hãi trở nên lớn đến nỗi khi đến ngã tư, người ta dừng lại đợi đến lúc trên con đường họ phải đi, nghe ngóng, mài sắc các giác quan, cố phân biệt sự có mặt nham hiểm của những linh hồn lạc lối. Có một niềm tin thâm căn cố để rằng những người chết thảm và những người bị giết sẽ không yên ổn, họ lang thang trên đường tìm đúng chỗ để đi, hoặc trả thù hoặc đến nơi có thể tìm ra người giúp họ mang gánh nặng. Gặp những linh hồn này có thể làm bạn ốm đau, thậm chí phát điên.

— Tôi hiểu ý anh về các ngã tư, nhưng ở đây, ở nghĩa trang thì sao?

— Đừng nhìn nơi này như hiện có. Có lẽ trước khi nghĩa trang được chuyển đến đây, nơi này là một nơi không kiên định, có thể ba hoặc bốn con đường gặp nhau ở đây; hai đường thì rõ rồi, một tới Elizondo và một tới Beartzun, những con đường khác dẫn xuống đồi tới Etxaide, ngày nay đã biến mất hoàn toàn và chúng ta có đường cao tốc. Có lẽ một số người muốn thần thánh hóa nơi này.

— Jonan à, đây là một nghĩa địa, là mảnh đất thiêng.

— Có lẽ tôi đang liên hệ tới một sự kiện xảy ra trước khi có nghĩa trang này... Người ta cũng hay dựng thánh giá ở những nơi có hành động khủng khiếp nhằm thanh tẩy nơi đó: một cái chết thảm khốc, một cuộc cưỡng hiếp, hoặc ở những nơi sẽ gặp phù thủy, quanh đây có nhiều phù thủy lắm. Thánh giá có chức năng kép: vừa thiêng liêng hóa một địa điểm, vừa cảnh báo bạn đang ở trên một vị trí không đáng tin cậy. Hoặc có khi đặt nghĩa trang vì quy hoạch. Bốn con đường; - anh nói và vạch ra nơi này được bố trí ra sao; - được bố trí rất hoàn hảo để gặp nhau ở chính giữa nghĩa trang, nhưng cũng có thể ở bên dưới nó, ở âm ty là hàng đàn hàng lũ những kẻ giết người và các nạn nhân của chúng.

Amaia nhìn chàng phó thanh tra trẻ tuổi, thán phục.

— Nhưng người ta phải chôn những kẻ giết người trong một nghĩa địa chứ? Tôi tưởng bọn chúng bị rút phép thông công và phải chôn ngoài mảnh đất thiêng này.

— Đúng, nếu chúng được biết là kẻ giết người. Nhưng còn những tên sát nhân hiện nay chưa bị trừng phạt, thử hình dung xem, giống hệt như ở thế kỷ mười lăm. Một kẻ giết người hàng loạt sẽ lên thiên đường, rất có thể những tội ác của chúng quy cho những kẻ khờ dại, dốt nát hoặc những kẻ khác. Thánh giá còn được dựng trong trường hợp để phòng thủ, dựa vào những điều huyền bí hơn là kết quả của sự việc đã xảy ra. Trong trường hợp này có một lập luận nữa nhưng không còn sức thuyết phục, vì người ta không được chôn những đứa trẻ do bị sẩy hoặc nạo thai, chết non hoặc những đứa trẻ chết trước khi rửa tội vào trong mảnh đất thiêng này, cho đến thế kỷ hai mươi. Việc này lộ ra một vấn đề nghiêm trọng với các gia đình muốn các linh hồn thuộc loại trên được che chở nhưng lại bị luật pháp ngăn cấm. Trong nhiều trường hợp, nếu người mẹ chết khi sinh nở, gia đình phải giấu đứa trẻ vào giữa hai chân sản phụ để chôn hai mẹ con cùng nhau. Vì việc an táng không chính thức, các gia đình phải ra ngoài lúc nửa đêm và chôn đứa trẻ dưới chân thánh giá, rồi khắc những chữ đầu tên họ của chúng lên một cây thánh giá nhỏ trên bệ. Đấy là thứ tôi đang tìm, nhưng không thấy ở đây.

— Tôi có thể cho anh một bài nhân chủng học về vấn đề này, nếu anh để tôi nói. Trong thung lũng Baztán, bọn trẻ chết trước khi rửa tội thường được chôn gần nhà.

Amaia nhoài tới trước, chú ý lối vào và tưởng như trông thấy một người giữa các bụi cây tạo thành ranh giới nghĩa trang. Chị đứng dậy, tin chắc đã nhận ra những nét quen quen nhất định.

— Ai thế? - Jonan ở sau chị hỏi.

— Freddy, anh rể tôi.

Bộ mặt hốc hác của anh ta bị những bọng mắt sâu quanh cặp mắt viền đỏ át hẳn. Amaia tiến một bước tới hàng rào nhưng bộ mặt đã biến mất giữa các tán lá. Lúc đó trời đổ mưa. Vô số ô và những người đưa đám đều cố núp dưới ô khiến ý định quay phim đám ma rất khó khăn. Amaia phát hiện ra Montes đứng cạnh bố mẹ Anne. Anh ta gật đầu nhận ra chị và hình như muốn nói gì đó, nhưng chị ra hiệu im lặng.

Bố mẹ Anne Arbizu đã già, đủ để làm ông bà ngoại. Anne đến với họ khi cả hai người không còn hy vọng nhận con nuôi, và từ đó cô bé trở thành trung tâm cuộc sống của họ. Người mẹ rõ ràng hiểu chuyện gì đó, đứng thẳng và gần như giữ cho một người phụ nữ khác -có lẽ là em dâu - đứng thẳng người. Amaia biết bà ta từ khi chị còn bé, tuy nhiên chị không chắc chắn mối quan hệ của họ là gì. Mẹ Anne vòng tay quanh người phụ nữ kia một cách che chở trong lúc bà nhìn chằm chằm vào khoảng không, cái nhìn chăm chú của bà rơi vào giữa quan tài con gái và huyệt mộ mở sẵn trong lòng đất. Bố Anne khóc nức nở. Đi trước vợ vài bước, ông ngả người, không ngừng vuốt ve cỗ quan tài, dường như e sợ phá vỡ mối gắn kết duy nhất nối ông với con gái và cục cằn từ chối những bàn tay đưa ra giúp đỡ hoặc những cái ô che cho ông khỏi mưa nhưng vô hiệu, khiến mặt ông ướt đăm, hòa lẫn nước mắt. Khi người ta bắt đầu hạ thấp cỗ quan tài, không còn tiếp xúc với lớp gỗ ẩm, ông già đổ sụp như cái cây bị đốn, nằm bất tỉnh giữa những vũng nước trên con đường sỏi.

Cử chỉ của ông khiến chị mủi lòng, khi thấy người cha không chịu rời cỗ áo quan, nơi nối kết thể chất cuối cùng với con gái. Nó chứng tỏ tình yêu mãnh liệt đủ quét sạch những ngăn cách sang một bên; là một thám tử, chị đã quen giữ kín những cảm nghĩ riêng tư của mình. Đây là bàn tay của người cha, trong một cử chỉ khiến chị thầm ghen tị với các bậc cha mẹ khác, phá vỡ những trở ngại kìm nén cảm xúc của chị và một đại dương những sợ hãi, lo lắng và niềm khao khát làm mẹ chưa tròn như nước lũ ùa qua một lỗ thủng sâu hoắm mở toang hoác. Bị nhiều cảm xúc dồn ép, Amaia lùi lại vài bước đến cây thánh giá bằng đá, cố che giấu sự bứt rứt của mình. Bàn tay. Đó là vật kết nối. Mặc dù trải qua nhiều năm cố có thai song thất bại, chị chưa cảm thấy yêu thích đặc biệt với những đứa trẻ sơ sinh chị nhìn thấy trong lòng các bạn hoặc các chị gái; chị chưa thấy ánh mắt chị hút tới những đứa trẻ trong cánh tay bế bồng của mẹ. Nhưng chị đã nhận thức được đặc ân chị đang mất khi nhìn thấy một người mẹ đi cạnh đứa con và dắt tay nó. Cử chỉ thân mật này là hiện thân của sự che chở và tin cậy, lớn lao hơn mọi thứ khác có thể tồn tại giữa hai con người. Bàn tay bé nhỏ được bàn tay lớn hơn nắm chặt, tượng trưng cho tình yêu, sự tận tụy và tin cậy mà chị hình dung trong trái tim người mẹ, một vai trò chị chưa được đóng, và có khi không bao giờ đóng, lấy đi mãi mãi niềm tự hào được nắm tay một đứa con. Làm mẹ sẽ cho phép chị thông qua người khác, là máu của máu chị, tạo thành một tuổi thơ hạnh phúc mà chị chưa bao giờ có, từ trong sâu thẳm của người đàn bà bất hạnh, chị luôn cảm thấy thiếu vắng tình yêu thương. Của mẹ chị.

ngày Hạ chí, Đồng chí và Giáng sinh. — Thực ra Barandiarán sưu tầm những câu chuyện đó vì chúng được lan truyền rộng rãi, chứ không phải là đúng, - Amaia phản đối. — Nhưng Amaia, cái gì mới thực sự có ý nghĩa? Sự thật là thứ đúng đắn hay l
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.