Chủ nhật, 13 tháng Bảy năm 1975
– Robert! Rooooooooooobert!
Tamara giận điên người xông vào nhà, tay cầm tờ giấy liên tục quạt quạt. Bà đi xuyên qua mấy phòng ở tầng trệt thì thấy ông chồng đang ngồi đọc báo trong phòng khách.
– Robert, trời đất ơi! Tại sao ông không trả lời khi tôi gọi hả? Ông có điếc không thế ? Nhìn đây! Nhìn cái kinh khủng này đi! Đọc đi, thật tởm lợm!
Bà chìa ra mẩu giấy vừa mới ăn cắp từ nhà Harry, ông đọc:
Nola của anh, Nola yêu quý, tình yêu Nola. Em đã làm gì? Tại sao em lại muốn chết? Phải chăng đó là vì anh? Anh yêu em, anh yêu em hơn tất cả. Đừng bỏ anh đi. Nếu em chết thì anh cũng chết. Điều quan trọng nhất trong cuộc sống của anh, Nola à, đó là em. Bốn chữ: N-O-L-A.
– Bà tìm thấy cái này ở đâu đấy?
– Ở nhà thằng con hoang Harry Quebert! Hừm!
– Bà đến nhà anh ta để ăn trộm cái này à?
– Tôi không ăn trộm cái gì cả, tôi cần cái này! Tôi biết chuyện này rồi! Hắn là loại người vô đạo đức bẩn thỉu, lừa đảo trẻ con mười lăm tuổi. Hắn làm tôi lộn mửa! Tôi muốn ói đây! Tôi muốn ói, Bobbo, ông nghe tôi nói chứ hả? Harry Quebert yêu trẻ con! Đây là chuyện bất hợp pháp! Hắn là đồ con lợn! Đồ con lợn! Hắn đến tiệm Clark’s là để lừa tình, ừ, đúng thế! Hắn tới quán ăn của tôi để ngắm đít trẻ!
Robert đọc đi đọc lại đoạn văn nhiều lần. Không còn nghi ngờ gì nữa, đây đúng là những lời lẽ yêu đương do Harry viết ra. Lời lẽ yêu đương dành cho một bé gái mười lăm tuổi.
– Bà định làm gì với tờ giấy này? Ông hỏi vợ.
– Tôi không biết.
– Bà có định bảo cảnh sát không?
– Cảnh sát à? Không, Bobbo ạ. Bây giờ chưa phải lúc. Tôi không muốn tất cả mọi người biết tên tội phạm Quebert lại đi thích một đứa bé gái hơn Jenny cưng của chúng ta. Jenny đâu rồi? Trong phòng nó à?
– Bà biết không, mấy phút sau khi bà ra khỏi nhà, chàng cảnh sát trẻ Travis Dawn tới đây mời con gái chúng ta đi dự buổi vũ hội mùa hè đấy. Chúng nó đi ăn tối với nhau ở Montburry rồi. Jenny đã tìm được người để đi cùng đến dạ hội. Điều này không tuyệt hay sao?
– Tuyệt, tuyệt, chỉ có ông mới không ra gì, Bobbo khốn khổ của tôi ạ! Thôi nào, bây giờ hãy để cho tôi được yên! Tôi phải giấu tờ giấy này ở đâu để không ai biết.
Bobbo vâng theo lệnh, chạy ra trước cổng ngồi đọc nốt tờ báo. Nhưng ông không thể tập trung được, đầu óc quá bận rộn với điều mà bà vợ vừa phát hiện ra. Harry, một nhà văn lớn, vậy mà viết những lời lẽ yêu đương cho một đứa trẻ con chỉ bằng nửa tuổi anh ta. Cô bé Nola tốt bụng. Thật đúng là phiền toái. Có nên báo cho Nola biết chuyện này không nhỉ? Nói cho cô bé rằng Harry đang tràn đầy xúc cảm không thể kiềm chế, có thể anh ta sẽ trở nên nguy hiểm? Hay có phải báo cảnh sát, để cho cả bác sĩ đến thăm khám và chăm sóc anh ta?
Sau sự kiện trên một tuần thì diễn ra lễ hội mùa hè. Robert và Tamara Quinn đứng trong góc phòng, thưởng thức món cocktail không rượu. Đúng lúc đó họ nhận ra Harry Quebert giữa đám khách mời. “Nhìn kia, Bobbo, Tamara rít lên, kẻ vô đạo đức!” Họ quan sát Harry hồi lâu. Bà Tamara tiếp tục xả ra hàng loạt những lời chửi rủa thóa mạ mà chỉ Robert nghe thấy.
– Bà định làm gì với tờ giấy kia? Rốt cuộc ông Robert hỏi.
– Tôi không biết. Nhưng chắc chắn là tôi sẽ bắt anh ta phải trả nợ. Anh ta ghi sổ ở cửa hàng đến tận 500 đô la rồi!
Harry có vẻ rất lúng túng; anh đến quầy bar tự rót đồ uống và cố tỏ ra thật thoải mái. Sau đó, anh tiến lại phía nhà vệ sinh.
– Này, hắn đi vào toa lét kìa, bà Tamara nói. Nhìn kìa, nhìn kìa, Bobbo, ông có biết hắn chuẩn bị làm gì không.
– Thì đi ị chứ còn làm gì?
– Không, hắn vào đó nghĩ tới đứa bé kia và thủ dâm!
– Gì cơ?
– Thôi ông im đi Bobbo! Ông chỉ được cái ngoa ngoắt lắm mồm, tôi không muốn nghe ông nói nữa. Ông đứng im đây nhé.
– Bà đi đâu thế?
– Đứng im đấy. Rồi mở to mắt ra mà nhìn.
Bà Tamara đặt cốc nước lên bàn cao, lén lút đi về phía nhà vệ sinh, bước vào đúng phòng mà Harry Quebert vừa mới bước vào. Vài giây sau, bà bước ra, vội vàng chạy lại phía chồng.
– Bà làm gì thế? ông Robert hỏi.
– Đã bảo im mồm! Bà vợ vừa chửi chồng vừa nâng cốc lên. Ông im mồm đi, nếu không chúng ta sẽ bị tóm đấy!
Amy Pratt thông báo với khách mời đã tới giờ ăn. Đám đông chậm rãi đi lại bàn. Lúc đó , Harry bước ra khỏi nhà vệ sinh, người mướt mồ hôi, sợ sệt hòa lẫn vào đám khách mời.
– Nhìn hắn chạy như thỏ ý kìa, Tamara thì thầm. Hắn đang sợ.
– Rốt cuộc, bà đã làm gì thế? Robert hỏi.
Bà Tamara mỉm cười, kín đáo tung hứng thỏi son đỏ chót trên tay. Bà vừa mới dùng thỏi son đó để viết trên tấm gương trong nhà vệ sinh. Bà chỉ trả lời gọn lỏn:
– Tôi viết nhắn cho hắn mấy chữ mà hắn không thể quên được.