Zizi hỏi :
— Mấy giờ rồi?
— Ba giờ sáng.
Hắn khoắng mạnh tay trên bộ ngực lông lá.
— Có chuyện gì vậy?
Peter O'Toole kéo chiếc ghế đẩu độc nhất trong xà lim ngồi xuống trước mặt gã cựu phi công ngồi trên giường.
— Bắt đầu lại từ số không.
Anh bẻ đốt ngón tay.
— Có tin mới, Zizi. Đêm trước hôm cậu gặp Arthur ở Medellin, anh ấy đã ngủ đêm với một phụ nữ.
— Tôi làm sao biết được chuyện đó diễn ra như thế nào? Zizi than thở.
— Cô ta tên Pat. Cậu có nghe Arthur nói đến cô ta?
Mac Cormick cau mày cố nhớ lại.
— Pat? Pat? Không, không lần nào thấy anh ấy nói đến.
— Thử nhớ xem nào?
— Thật mà, không nghe bao giờ. Xin cam đoan như vậy. Cô ấy có gì mà quan trọng thế?
— Là người áp chót trông thấy Arthur còn sống.
— Người chót là ai?
— Một nhân viên bốc xếp. Trên đường ra sân bay Arthur đã dừng lại nhà anh này lấy một chiếc hòm. Cậu có biết nó đựng gì không?
— Chịu.
— Nghĩ xem, Zizi.
— Tôi làm sao biết? Sao ông không hỏi tay đó xem?
— Hắn chết rồi. Bị chúng thiêu cháy trong kho.
— Thế cô gái?
— Bị xe cán chết khi từ nhà Arthur ra. Cậu có hiểu vì sao tôi chăm sóc cậu thế này không? Vì chỉ cần tôi xểnh ra một tí là đến lượt cậu liền. Đi theo con đường đó.
Zizi nuốt nước miếng.
— Chúng có tổ chức chặt thế, làm gì nổi chúng?
— Tiêu diệt.
— Tiêu diệt ai? Nước Colombia chăng?
— Cái đầu.
— Cái đầu là Botero. Zizi nhún vai. Mà nó lại ở một chỗ bất khả xâm phạm. Ngay cả khi Hoa Kỳ tuyên chiến với nó.
— Nó đã từng sang Hoa Kỳ?
— Tất nhiên.
— Chắc không?
— Nó sang bằng cách nào nó thích, lúc nào nó muốn.
— Sao cậu biết?
Zizi hắng giọng, vẻ bối rối.
— Riêng tôi đã đưa nó vào Mỹ bốn, năm bận.
— Bằng cách nào?
— Ngoài nhiều công ty khác, nó còn có một công ty cho thuê máy bay. Chúng càn quét các cụ già Mỹ, cho đi nghỉ tám hoặc mười ngày bên Nam Mỹ. Cho đi du ngoạn Venezuela, Paragoay, Panama. Chi tiền cho các cụ nghỉ trong các khách sạn sang nhất Medellin và Bogota.
— Được lợi gì?
— Vô tình các cụ trở thành người vận chuyển. Khi các cụ trở về, hành lý bị nhồi đầy Cocain. Hải quan mù tịt. Bản thân các cụ càng mù hơn.
— Thế Botero?
— Nó đóng vai người dẫn đường cho một toán.
— Loại hộ chiếu gì?
— Nó có hai chục cái, ghi tên khác nhau. Cái nào cũng hoàn toàn hợp lệ.
— Tới Medellin nó ở đâu?
— Trong một finca ở ngoại ô. Hình như là tư thất của đại sứ Brasil trước đây.
— Được bảo vệ?
— Như pháo đài Knox. Bọn vệ sĩ không rời nó nửa bước bất kể nó đi đâu. Không phải vì nó sợ bọn Mỹ mà sợ đồng bọn “Ochoa. Carlos Ledher. Pablo Escobar".
— Sao vậy?
— Nó ăn mảnh. Mỗi năm thu về khoảng trên ba tỉ đô. Mua ai chẳng được. Không mua được thì khử.
Hắn bật ngón tay.
— Như thế này! Hồi ký kết hiệp định về dẫn độ, không một thẩm phán Colombia nào sống được quá ba ngày. Một cuộc thảm sát.
— Theo cậu, vì lý do gì nó hạ Arthur?
— Nó có mạng lưới chỉ điểm rất kỳ lạ khắp nước Mỹ. Một bữa, để đùa chơi, nó đã kể lại tất cả những gì tôi làm trong dịp nghỉ cuối tuần ở San Diego Như vậy, nếu nó đánh hơi thấy Arthur ăn trong hai máng…
— Đoán thử. Liệu Arthur có cơ may sống sót không?
— Cho xin điếu thuốc.
O’Toole châm cho hắn một điếu. Zizi rít một hơi dài.
— Có. Nếu anh ta phản bội ông.
— Nói rõ xem.
— Giả thử Botero làm được anh ấy thay đổi ý kiến.
O’Toole cười căng thẳng:
— Arthur ấy à? Cậu đừng đùa!
— Ông có thấy nhiều người từ chối năm, mười triệu đô không?
— Có. Arthur chẳng hạn.
— Vậy thì anh ấy chết rồi.
Im lặng rất lâu. Peter cảm thấy Zizi có điều muốn nói nhưng không cho ra được.
— Nói đi.
— Không, ngu xuẩn quá!
— Cứ nói!
— Ông thích bạn ông là anh hùng tuẫn tiết hay vẫn còn sống nhưng đốn mạt?
— Tiếp đi!
— Không có gì đâu, chỉ là tin đồn. Nhưng có thể minh chứng lập luận của tôi. Tin đồn có một vố rất lớn đang được chuẩn bị.
— Loại tin gì?
— Lỗ rò, trong rừng… Tuy bị khủng bố dữ dội nhưng có những tên vẫn buột mồm tiết lộ nhiều chuyện khi chúng say sưa.
Đôi mắt Peter biến thành hai khe hẹp.
— Tôi nghe nói có một xưởng bí mật chất một số ma túy không tưởng tượng nổi từ nhiều tháng nay.
— Bao nhiêu?
— Có người nói khoảng vài trăm tấn.
— Cậu điên à? Hàng trăm tấn! Cho ai?
Zizi lại rít thuốc.
— Tôi chỉ nói lại điều tôi nghe phong thanh.
— Mấy trăm tấn ấy nằm ở đâu?
— Ông đi mà tìm. Trong rừng có thể có hàng nghìn xưởng pha chế và bằng ấy lối mòn được ngụy trang.
— Arthur dính dáng vào đấy?
— Xin nghe tôi cho kỹ. Zizi ngập ngừng. - Nếu người ta nói đúng! Số ma túy đó dĩ nhiên phải giao đi.
— Cho ai?
— Ông đoán xem! Nước nào tiêu thụ nhiều Cocain nhất?
— Vô lý. Làm sao chuyển giao nổi khối lượng lớn thế?
— Đúng! Nên mới cần đến những người như tôi, hoặc Arthur.
— Cứt! Để làm gì nào? Thôi đi, ngón của cậu không xuôi đâu! Dù có lập cầu hàng không cũng không chuyển nổi!
Zizi dụi mẩu thuốc vào thành giường sắt.
— Tôi không nằm trong đầu Botero. Nên không biết rõ. Chỉ thử đoán xem bạn ông liệu có cơ may sống sót không.
Jeff Parks dựa vào thành chiếc Corvette của gã, phì phèo điếu thuốc. Gã đã từng đóng một vai phụ trong bộ phim do Jenny thủ vai chính. Gã chỉ Vladimir đang bàn luận sôi nổi với Kostia phía xa.
— Naritsa vẫn ở chung nhà với em?
— Ừ, Jenny đáp.
— Hắn bám riết anh. Khăng khăng đòi chăm sóc anh nhưng anh còn do dự.
— Hiện giờ anh có quay bộ nào không?
— Nhiều đề tài quá. Chưa biết chọn cái nào.
Một chiếc Porsche đen dừng cách Jenny vài mét. Rinaldo Kubler bước xuống. Jenny khó chịu thu mình lại mong sao gã không trông thấy.
Một gã bận quần jean, áo khoác da đen len lén xán đến.
— Chào ông Jeff.
Jenny nhận ra gã vẫn mang Cocain đều đều cho cô ba tháng trước đây. Gã xưng tên là Carlo.
Jeff móc túi lấy một xấp bạc dúi vào tay gã, Carlo đưa một vốc gói bột.
— Em lấy không? Jeff hỏi Jenny.
Cô liếc nhìn Kostia đứng quay lưng lại, chần chừ một thoáng.
— Không, cảm ơn.
Jeff chắc đã lót dạ rồi, nắm tay cô.
— Lại đây với anh.
Gã lôi cô đến sau bụi cây, cấu thủng một gói, rắc bột lên lòng bàn tay.
— Làm đi… loại này ngon.
Jenny cắn môi. Không cố tình, tự nhiên cô làm động tác của con cừu non ăn trong tay gã lái cừu, vục mũi vào dúm bột rồi hít thật mạnh, thật lâu.
Jeff gật gù tán thưởng, cấu thêm hai gói.
— Đứng im nhé Jenny.
Mắt sáng quắc, gã đổ cocain vào tay cô. Nhưng gã không hít. Nhón một dúm to gã há mồm, chấm đầu ngón tay vào bột rồi xát mạnh lên lợi, phía trên chân răng.
Sau đó, gã lộn mi mắt dưới rắc thuốc vào khe hở giữa mi mắt và con ngươi.
Jenny đứng lặng ngắt nhìn gã trân trân không chớp mắt.
Cuối cùng, coi như không có cô ta đứng đấy, gã vạch cửa quần để thò dương vật ra ngoài, rắc nốt chỗ Cocain còn lại xung quanh cuống quy đầu.
*
* *
Chuông điện thoại làm Janis tỉnh một giấc mơ ngọt lịm: chị đang được ngốn bánh rán phết mứt và càng ăn nhiều càng gầy bớt. Vội cầm máy chị làm rơi hộp sôcôla lúc nào cũng để sẵn trên bàn ngủ.
Chị lần tay tìm công tắc, bật đèn.
— Allô!
— Janis đấy hử? Erwin đây.
Mắt díp vì buồn ngủ, chị nhìn đồng hồ.
— Anh điên hay sao thế? Mới ba giờ sáng!
— Biết rồi.
— Chuyện gì vậy?
— O’Malley.
— Sếp muốn gì?
— Đang cáu!
— Lại chứng viêm thần kinh tọa hẳn?
— Không phải. Cáu cô. Sếp vừa gọi điện cho tôi.
— Anh đang ở đâu?
— New York.
— O’Malley gọi anh từ 6 giờ sáng?
— Sếp tìm cô khắp nơi. Cần gặp cô.
— Anh báo sếp biết tôi đang ở Los Angeles à?
— Thử đặt cô vào địa vị tôi.
— Láu cá thế đấy!
— Tôi không nói cụ thể ở chỗ nào.
— Sếp bảo gì?
— Một món cho cô… Tối khẩn!
— Được, chào anh.
— Này Janis… Sao lại giận tôi nhỉ! Tôi chỉ truyền đạt lại thôi mà.
— Cảm ơn. Ngủ dậy tôi sẽ gọi anh.
Chị gác máy.
Hai điều làm chị phật ý.
Trước hết vì giấc mơ ngọt ngào bị cắt đột ngột. Sau nữa, vì cầm chắc sẽ bị một trận tơi bời: sếp FBI ở Washington từ lâu đã cấm ngặt chị không được phí thì giờ vào việc để tâm đến gã Nga.
Bất giác chị tống vào mồm một nắm sôcôla.
*
* *
Luật chơi thật đơn giản. Rút thăm lấy hai địch thủ, cả hai xếp hàng ngang vừa vặn choán hết bề mặt con đường, rồi cho hiệu lệnh xuất phát cuộc đua từ đông sang tây. Xe nào tới ngang giao lộ Beverly Glen trước sẽ thắng. Từ hẻm Coldwater tới đích chưa đầy năm kilômét.
Đường Mulholland ngoằn ngoèo trên đỉnh mũi đá ngăn đôi Los Angeles, phía bắc có “Thung lũng” Ventura, phía nam là đại lộ Hoàng Hôn. Có nhiều hành lang đục vào sườn núi đá dẫn tới đó, những đường hẽm. Đêm đêm, hươu, dê rừng, chó sói bắt ánh đèn pha. Ban ngày, nhìn sang phải sang trái, phong cảnh thành phố hoặc thung lũng đẹp làm nín thở. Nhưng muốn ngắm được phải dừng xe bên mép dưới đường, nép vào những chỗ ẩn náu hiếm hoi rắc đầy bao cao su của những cặp nhân tình từ đêm.
Con đường hết sức nguy hiểm. Có cơ man những khúc cua tay áo, không có cọc tiêu, đầy lồi lõm, chỉ cần chệch tay lái chút đỉnh là nó ném ngay xe xuống vực. Chính vì những sự khó khăn và cách biệt ấy nên tuổi trẻ vàng son của California thiếu thốn cảm giác mạnh mới đến đây kiếm vài phút sởn da gà trước khi mặt trời mọc.
Los Angeles có một nghịch cảnh: mỗi mét vuông chứa số xe thể thao lớn trong khi tốc độ chạy xe lại hạn chế ở mức sáu mươi kilômét giờ, cầm lái chiếc Ferrari không có dịp nào chạy số hai. Trừ ban đêm. Chạy hết ga. Trên đường Mulholland.
Mỗi tay đua phải thuộc lòng từng vòng cua, từng cạm bẫy nhỏ trên đường.
Dĩ nhiên, khi chạy xe bình thường không thể vượt nhau. Chính giữa đường có lằn sơn vàng kéo dài liên tục ngăn thành hai hành lang hẹp chỉ vừa đủ cho một xe mỗi chiều.
Khi đua, điều may mắn độc nhất cho đấu thủ là xuất phát như sét đánh để tới trước được chỗ cuối đoạn đường thẳng duy nhất.
Đoạn này dài bốn trăm mét nằm giữa hẻm Coldwater và cua thứ nhất chỗ có mảnh đất rộng của Marlon Brando và Jack Nicholson mua chung, có rào sắt đen vây quanh. Họ đều đã xây nhà riêng nhưng vẫn dùng chung một sân quần vợt.
Cột cờ phấp phới lá cờ Hợp chủng quốc báo hiệu đường ngoặt gấp.
Sau đó, nhờ Chúa… Hẻm Benedict, hẽm Deep, hẽm Dixie, Sumatra, Donington, Java, Drive… từng ấy điểm giao lộ là từng ấy điểm tử thần có thể vọt ra, nếu vô phúc có chiếc xe lạc lõng nhô đầu khi xe đua vụt qua. Chưa kể những xe từ trước mặt lao tới.
Dân cá độ, dân biết thưởng thức yên tâm tụ tập trên bờ đường cao lởm chởm đá hy vọng sẽ có tai nạn xảy ra cho bõ công họ thức trắng suốt đêm, đã từng có những vụ cực kỳ ngoạn mục.
*
* *
Không tài nào chợp mắt nổi: gã cần đàn bà, Schneiderman mặc quần áo, lái xe đi.
Gã thừa biết sẽ dễ dàng kiếm được một cô điếm. Tuy có bệnh SIDA đe dọa, những cô xinh đẹp nhất hội vẫn kiếm ăn được. Chỉ cần áp dụng vài biện pháp phòng ngừa đơn giản.
Gã lái thật chậm.
Đại lộ Hoàng Hôn ban đêm hoàn toàn vắng vẻ, ngoài mấy tay cớm rình rập mọi thứ biết cử động. Vượt qua Fairfax gã nhác thấy một phụ nữ da đen đồ sộ đang tản bước trên hè tay vung vẩy chiếc xắc. Gã giảm tốc độ. Chị ta liếc nhìn gã rồi tiếp tục bước đi, vẻ kiêu kỳ. Gã hãm xe, hạ cửa kính ngồi đợi. Vẫn bước đi đều đều không tỏ ra vội vã, không nhìn gã, chị ta tiến đến ngang tầm.
— Chào cô.
— Chào
— Cô đi dạo chắc?
— Chậc!
— Cô lên xe nhé?
— Để làm gì?
Cô này đùa dai thật.
— Đi uống cà phê.
— Nếu anh thích, chị đáp không mấy sốt sắng.
Chị leo lên xe, đóng cửa. Bo cho xe chạy và hỏi:
— Đi đâu bây giờ?
— Tùy anh.
— Giá bao nhiêu?
Chị liếc gã, nghi hoặc:
— Anh hỏi giá gì?
Bo phát bực:
— Cứt! giá cô.
— Tôi không có giá. Trông anh đúng là cớm.
Gã phá lên cười sằng sặc: trong đời hắn, thiên hạ đã từng coi hắn là đồ dối trá, mạt hạng, bất lương và đủ thứ, nhưng chưa bao giờ bảo hắn là cớm!
— Cô đùa chắc? Tôi mà có cái mẽ cớm à?
— Thử chứng minh xem nào.
Gã nín cười tức thì.
— Chứng minh bằng cách nào?
Chị ta nhìn thẳng mắt gã.
— Thò cu ra xem nào.
— Thò cu à? Sao lại đòi xem cu người ta?
— Vì nếu anh là cớm, luật lệ cấm anh không được thò cu cho tôi xem.
— Thật kỳ cục! Schneiderman phản kháng.
Gã cảm thấy bớt hăng máu. Nhưng không dám đuổi thiếu phụ xuống.
— Nào, tôi đang chờ, chị ta nói.
Nếu bạn bè trông thấy gã trong tình thế này, có thể gã chết mất vì xấu hổ.
Vĩ nhân Scheniderman mà lại bị một con điếm da đen bắt thò cu lúc 3 giờ sáng giữa trung tâm đại lộ Hoàng Hôn, trong khi tất cả các niềm hy vọng mặc váy đều phải cấu xé nhau giành lấy vinh dự được gã ưu đãi dưới gầm bàn phòng làm việc của gã.
— Không cho cô xem được.
— Ok, chị ta nghiêm nghị đáp. - Dừng lại. Tôi xuống.
Thật ngu xuẩn!
Gã đỏ mặt làm theo.