* * *

Mật Danh Hoàng Hôn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 83 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
37

❊ ❊ ❊

Với tư cách là người làm chủ con tầu, Bjorn Nielsen không phải báo cáo việc gì với các sĩ quan của ông. Hôm trước, trong phòng ăn của sĩ quan, ông chỉ báo qua cho họ biết là họ sẽ phải đưa xuống tầu "một số hàng", vào ngày mai, lúc rạng đông.

Nhưng khi nhìn thấy đoàn xe, ông cảm thấy họng mình tắc nghẹn.

Phía tây, trời tờ mờ sáng báo hiệu sắp tới bình minh. Những chiếc quân xa kếch xù phủ bạt kín mít, sườn rập hình ngôi sao Mỹ, chạy đến xếp hàng ngoan ngoãn bên sườn tầu Chúa Tể Các Đại Dươngng.

Nhiều chiếc Jeep vây quanh chúng.

Đầy ắp những lính mang vũ khí.

Chúng nhảy xuống đất và chạy đến bao kín các xe vận tải đỗ thành hai hàng dọc.

Nielsen đếm được ba mươi ba hàng ngang.

— Báo cáo thuyền trưởng...

Ông giật nẩy mình. Đang thẫn thờ, ông không nhận ra Espinoza và Martinez đang leo thang lên cửa tầu.

— Ông đã sẵn sàng chưa, thưa thuyền trưởng?

— Rồi, ông khạc họng trả lời.

Martinez xác nhận. Espinoza ra hiệu cho một sĩ quan đứng trên bến đang chờ lệnh của y. Viên sĩ quan khẽ nổi một tiếng còi. Đằng sau một chiếc xe chui ra năm tên lính. Chúng cởi những tấm bạt trùm kín những lá chắn ở đuôi xe. Trên sàn xe nào xe nấy hiện ra một container khổng lồ bằng kim loại, dài năm mét, rộng hai mét, cao bốn mét, mặt nào cũng ghi nhãn hiệu "Hải quân US" bằng chữ đen to tướng.

Nielsen sẵn sàng đánh đổi cánh tay phải của mình để được biết trong đó chứa những cái gì. Hôm qua, họ đã báo trước với ông:

— Ông chỉ phải làm có việc đưa hàng xuống hầm tầu cho tới Los Angeles. Những việc khác đã có Hải quân.

Hải quân!

Trong bất kỳ trường hợp nào, hai cái thằng khốn nạn ấy cũng không thể có một đường dây mối dợ nào với Hải quân Mỹ.

Vậy mà Hải quân nghe lệnh chúng, với hai trăm lính bận quân phục giờ đây đang bắt tay làm công việc lái xe vào đỗ dưới cần cẩu.

Mặt trời đột nhiên ném tia sáng đầu tiên, như một mũi tên đỏ lên trên những đám mây giăng hàng che khuất chân trời. Bjorn Nielsen nghĩ tới câu ngạn ngữ cổ thời thơ ấu của mình: "Một ngày tới là một ngày được".

— Nếu tình cờ, người ta yêu cầu tôi giải thích về các container của các ông?

— Không có bất trắc gì đâu, Espinoza chặn ngay.

— Tuy nhiên, tôi phải ghi thế nào vào sổ kê khai hàng hóa?

— Phụ tùng thay thế của hải quân US. Tối mật. Quốc phòng.

Run lên vì bất lực, vì sợ hãi và vì căm hờn nén lại, Bjorn Nielsen ra lệnh cho thợ cần cẩu chuyển hàng xuống tầu.

Jenny đã thề là sẽ quay lại thăm Wendy Holmes ở Trung tâm Betly Ford.

Wendy trước kia nghiện rượu. Cô ta chừng hai mươi lăm tuổi. Trong thời gian trị bệnh và giải độc, mối lo ngại và sự cô đơn đã đưa họ lại gần nhau.

— Đã nói là làm, Jenny mỉm cười nói.

Nàng đã hứa là sẽ quay lại thăm cô.

— Này, tớ mang cho cậu cái này.

Nàng trao cho Wendy một cái cặp đầy sách.

— Cậu thấy thế nào?

— Cảm ơn, Jenny... Cảm ơn... còn cậu?

— Tốt... Tốt một cách kỳ lạ.

Tuy nằm ở hai khu điều trị khác nhau, một ở khoa rượu, một ở khoa ma túy, họ đã cùng chia sẻ với nhau những cơn đau sùi bọt mép, cùng khổ sở, cùng trí trá dối lừa.

Wendy bơm rượu mạnh mang trộm vào trong những chai nước trái cây. Jenny sợ quỵ cũng giấu trong người một vài gói bột.

Ngày hôm nay, họ cười với nhau về những chuyện đó, họ biết rằng trò lá mặt lá trái và nói dối chỉ là một trong những phương diện của căn bệnh họ đã mắc. Nhân viên y tế thừa biết những thủ đoạn của họ, nhưng người ta đã không lật tẩy họ, mà còn để cho họ thật hết "đạn" mới đưa họ vào giai đoạn tích cực trị bệnh.

— Cậu làm gì với cặp kính đen rồi?

Khi đến Trung tâm, Jenny không chịu rời nó ra lúc nào.

Nàng nắm lấy tay Wendy.

— Mình đỡ sợ mặt trời rồi.

Chẳng một ai chú ý đặc biệt đến nàng. Người ta đối xử với nàng như với những người khác. Nghĩa là như với một con người. Không một lời bóng gió nào đến nghề nghiệp hay tên tuổi của nàng.

Nàng đã thích nghi rất nhanh. Tuy người ta không nương nhẹ họ chút nào. Ngủ dậy từ năm rưỡi sáng, họ phải quét buồng, chăm lo việc gìn giữ Trung tâm và tham gia các công việc nội trợ. Không hiếm những phen Jenny phải làm khổ sai như đi bốc rác. Nàng sửng sốt thấy rằng những công việc máy móc ấy lại khiến tâm hồn nàng tràn đầy một niềm vui thầm kín.

Nghe giảng, thảo luận, những buổi điều trị tập thể, ngày lại ngày qua nhanh như gió. Cho tới cái ngày mà người nọ dám đương đầu với cái nhìn của người kia, tìm thấy trong đó những nỗi kinh hoàng của chính mình và hình ảnh phản chiếu căn bệnh chán đời giống hệt nhau. Thế là mọi sự được giải tỏa.

— Tớ sắp đi trong vài ba ngày.

— Đi đâu?

— Bằng tầu biển. Apulco - Los Angeles.

— Thế Kostia?

— Anh ấy đi với mình.

— Tuyệt quá!

Jenny trề môi một cái.

— Không đúng như mình mong mỏi đâu. Chừng bốn ngày. Không có sự ấm cúng...

Nàng suýt tiết lộ mục đích của chuyến đi biển, giải thích cho bạn hiểu rằng nàng chẳng được gì, đây không phải là cuộc du ngoạn của những cặp tình nhân.

Nàng lặng yên. Wendy không một đồng xu dính túi. Ra khỏi Trung tâm, cô ta còn chưa chắc có được nhận lại chân gái bán bar nữa hay không.

Làm sao có thể kể cho bạn nghe rằng nàng là khách mời danh dự của phu nhân tổng thống Hoa Kỳ?

*

* *

— Tôi ức đến tận cổ, Janis nói.

Chị đã chồng mười viên đường vào trong một cái tách.

Trong hai mươi năm làm việc với chị, anh đã cố sức học tập cái thói quen ấy của chị, nhưng vô ích, anh không sao bắt chước nổi.

Anh chỉ vào cái tách:

— Chị cho trà vào đâu? Làm gì còn chỗ.

Janis nhún vai và rót trà xuống cái hình tháp một tia nước nóng bỏng. Đường tan ra.

— Thật ghê tởm! Lão O'Malley thừa biết là tôi theo dõi vụ này từ đầu. Thế mà lúc tất cả sắp nổ tung, lão lại đá tôi ra rìa, xếp vào một xó.

— Chị gọi điện cho lão mười lần thật à?

— Hàng trăm lần!

— Lão trả lời chị thế nào?

— Đang đi công chuyện.

Erwin buông một tiếng cười khẩy tỉnh ngộ.

— Tôi vừa nói chuyện với lão ấy sáng nay. Ba hôm nay lão có rời phòng làm việc đâu.

— Vậy thì tại sao, Erwin? Tại sao?

Anh ném về phía chị một tia nhìn giễu cợt. Đoạn nhại giọng O'Malley:

— Đưa cái cụ thể lại đây, Janis... Chỉ cái gì cụ thể!

Chị rút trong túi ra lá thư nặc danh bằng chữ in vừa nhận được buổi sáng.

— Thế cái này, là gió thoảng à?

Erwin nín lặng.

— Mảnh cuối cùng của trò chơi ghép hình, Erwin!

— Chị kiếm cái đó ở đâu ra?

— Ba chục tỷ đôla, để mua bánh kem xốp à? Tôi đã làm con tính: theo giá bán buôn thì đúng là giá chính xác của một ngàn tấn Cocain! Kẻ nào dám tung ra một số tiền như vậy?

— Chắc không phải là tôi.

Chị chĩa cái phong bì vào mũi anh:

— Chúng đang chuyển khoản! Anh có biết cái đó nghĩa là gì không? Một, chúng đã tìm cách tuồn các của nợ ấy vào nội địa chúng ta. Hai, chiến dịch mở màn đến nơi rồi! Vậy mà người ta đã làm gì để ngăn chặn chúng? Không gì hết!

— Làm cái gì?

— Then chốt, là Kostia Vlassov!

Erwin vui mừng reo lên như ngựa hí.

— Hãy đến nói với Seamus O’Malley điều đó! Chị đã đọc báo cáo chưa? Hãy đến giải thích với lão rằng tên người Nga của chị đang tham dự chuyến đi biển cùng với tổng thống Hoa Kỳ!

Janis trầm ngâm rất lâu.

Chị uống như máy một ngụm trà đường.

— Đây là một cú bịp bợm, Erwin ạ.

Anh cau mày.

— O'Malley biết rõ lắm. Không thể nào lão không biết!

Erwin buông kính lấy đầu cravát lau hai mắt rồi lại đeo vào, cứ tưởng như hễ nhìn Janis rõ hơn, anh có thể hiểu chị ta dễ hơn.

— Chị có thể nói rõ hơn không?

— Vì lẽ gì mà lão làm ra bộ không hiểu?

— Tôi vẫn chưa nắm được.

— Để gạt tôi ra!

— Nhằm cái gì kia chứ?

— Không phải tình cờ đâu. Lão đã đưa một kẻ nào khác vào cuộc, Erwin ạ. Một đứa trong lũ con cưng sủng ái của lão.

Trong nội bộ FBI, các phe cánh tranh chấp nhau rất khốc liệt. Chọn lựa các cuộc điều tra, nâng cấp, thăng chức, tăng lương, hoặc những lợi ích khác, tất cả nhất nhất đều được quyết định ở chỗ O’Malley.

— Có hay không, lão ta có dứt khoát cấm chị tham gia vào việc đó không?

Anh đã nhấn mạnh vào chữ "cấm".

— Tế nhị hơn kia, Janis nói. Lão không hề cấm tôi một cái gì hết. Chỉ là lão khọm không muốn tôi dúng mũi vào. Khác nhau tí ti thôi.

Erwin trỏ cho chị lá thư nằm trên bàn.

— Ai có thể có lợi khi gửi cho chị lá thư này.

Chị phác một cử chỉ thoái thác nước đôi.

— Bất kỳ một ai đó đã bị người ta cho ăn cám.

— Đáng tiếc...

— Đáng tiếc cái gì?

— Đã để mất một nguồn như vậy.

Chị kín đáo chúc mắt xuống.

— Chưa mất hẳn nó đâu...

Erwin đưa ly rượu whisky lên môi, nửa chừng anh dừng lại.

— Cái gì cần làm tôi đã làm rồi! Chị nói thêm.

Erwin phá lên cười.

— Tôi tin là như thế!

— Tôi có đôi ba người bạn ở Zurich. Rất, rất có tác dụng. Chuông điện thoại réo.

— O'Malley. Erwin nói giễu.

Đó là Peter O'Toole.

Chỉ cần nhận ra giọng nói của anh, Janis đã biết là có chuyện gì tệ hại vừa xảy ra.

— Tôi cần đến chị, Janis. Tôi đi Colombia.

Chị giật nẩy người khiến cái ghế kêu răng rắc.

— Thế nào?

— Trong vòng một giờ nữa.

— Nhưng anh điên à! Đừng bỏ máy, một giây...

Đột nhiên chị ngưng lời.

— Tôi sẽ quay lại, Erwin nói.

Anh rời xa, bước qua cửa hiên và ra vườn, Janis ở trong một ngôi nhà nhỏ bằng gạch đỏ hơi xa thành phố. Giữa hai đợt công tác, chị dành mọi thời gian rỗi chăm sóc thửa vườn chỉ nhỉnh hơn một cái khăn tay đôi chút. Một nửa trồng hồng, một nửa xà lách và cà chua.

— Xin lỗi, Peter, không phải có mình tôi. Câu chuyện ấy là thế nào? Ai cử anh đến đó?

— Chính tôi.

— Tôi cho là anh không sống nổi một giờ.

— Chị nghe này! Anh cắt ngang.

— Anh đang ở đâu?

— Los Angeles.

Anh e hèm cho trong giọng. Chị thoáng thấy một sự do dự ngắn ngủi.

— Janis .. tôi biết là không đúng thói thường, nhưng tôi cần có một người nào đó tại chỗ. Đặc biệt lắm tôi mới nghĩ rằng có lẽ chị có thể giúp tôi.

Quả thật là ở FBI, người ta không có thói quen tuồn tên các nhân vật hai mang của mình làm quà tặng bất ngờ cho các cơ quan đối thủ cạnh tranh. Nhưng chị lại lớt phớt yêu O'Toole.

Chị không muốn anh chàng đưa đầu vào chỗ chết. Để ngăn cản anh làm việc đó, chị đã dự trữ một lý lẽ cuối cùng chị đã giấu anh trong bao tuần lễ.

— Anh sẽ không có một lý do nào để di chuyển nữa, Peter. Tôi vừa nhận được tin buồn... Arthur Boswell đã chết.

Im lặng một hồi lâu.

— Tôi không tin chị, O'Toole nói.

— Tôi có bằng chứng, Peter.

— Có thật thế chăng nữa, càng thêm lý do.

— Cứng đầu cứng cổ quá thể, anh có giải thích ngay cho tôi rõ không nào?

— Không. Việc cá nhân. Chị có giúp tôi hay không?

Trước sự tức bực đột ngột của anh, chị cảm thấy anh sắp bỏ máy.

— Tôi sẽ giúp anh nếu anh cho tôi biết tại sao anh lại làm cái việc ngu xuẩn tầy đình như vậy.

Lại im lặng. Rồi một lần nữa, giọng của Peter thản nhiên.

— Tôi muốn giết Botero.

Chị phẫn nộ gầm lên một tiếng: anh ta hâm thật rồi.

— Ở nhà nó? Chị nghẹt thở. - Giữa đám quân của nó vây quanh? Này, xác anh quý bằng vạn xác nó!

O'Toole khẽ buông một tiếng cười chua chát.

— Janis... Nó đã giết vợ tôi.

*

* *

Rinaldo Kubler lăn bánh trong sa mạc thẳng về hướng tây. Mắt đeo kính bảo vệ, nửa mình cởi trần, mặt bị gió nóng quất, y cưỡi một chiếc Honda khổng lồ. Đã từ bao dặm, y cưỡng lại sự thèm thuồng dữ dội muốn nhấn hết ga cho xe chạy tốc độ tối đa. Không phải lúc... Nhưng, hấp dẫn làm sao.

Giữa Los Angeles và Vegas, con đường là một dải nhựa thẳng băng chạy dài tít tắp trên gần năm trăm cây số. Giữa ban ngày, trong cái quang cảnh phẳng lì không một bóng cây, rất dễ phát hiện ra xe cảnh sát. Khốn thay, đối với trực thăng thì lại khác, chúng hạ cánh xuống trước bánh xe rồi mới nhìn thấy.

Bọn cớm không có đùa vói chuyện chạy quá tốc độ. Rinaldo kiểm tra đồng hồ đếm: sáu mươi dặm. Y rời Los Angeles một giờ trước đó.

Y chợt chạy chậm lại, rời đường cái và rẽ sang phải vào sa mạc. Đi chừng năm trăm mét, y dừng lại và tắt máy. Y dựng môtô lên cái chống xe, ngồi trong cát và chờ đợi ở chỗ trên đường nhìn xuống rất dễ thấy. Ở cả hai chiều, xe cộ thưa thớt. Y bốc một nắm cát và chơi cái trò để cát tuôn rơi giữa kẽ ngón tay.

Mười phút sau, có tiếng ầm ầm như sấm động tràn ngập không gian. Y ngẩng đầu: trên đường cái, năm mươi người đi xe máy đang chạy thành đoàn dày đặc như một bầy ong. Từ xa có một kẻ thoáng thấy y. Gã rời con đường, và lao về phía y.

Trong tiếng rú rầm trời của những động cơ nóng quá mức, những người kia ùa theo gã. Khi họ còn cách y chừng một trăm mét, Rinaldo mới nhận ra những người mà y cần gặp để giải quyết công việc kia là ai: bọn Hells Angels. Dù không muốn, cổ họng y cứ se lại.

Người ta kể nhiều chuyện kỳ quái về bọn này. Chúng chỉ di chuyển từng đoàn ít nhất hai mươi đứa. Muốn được nhận vào băng, cần phải qua một cuộc thử thách ban đầu gồm ba hiệp: chứng kiến không dao dộng cảnh vợ mình giao hợp với tất cả các thành viên trong nhóm. Sau đó, lắp đít một kẻ không quen biết. Cuối cùng, giết một người.

Sau các bước đó mới được chia. Chia đường đi, chia gió, chia gái và chia ghét. Chúng sống, ngủ và đổ mồ hôi trong độc một cái áo khoác da. Chúng không rửa ráy bao giờ, không phải vì một khuynh hướng đồi bại tôn thờ sự uế tạp mà để thực hành tốt hơn quan niệm của chúng về tính chất đàn ông. Đã là một đấng nam nhi, để tỏ rõ mặt nam nhi, thì không được sạch sẽ. Phải có mùi của mình. Xà phòng xà phẹt, là để bọn trưởng giả. Ngược lại, chúng đặt tất cả sự chăm sóc vào những chiếc môtô Harley Davidson của chúng. Lấp lánh kền, sáng loáng crom, xe máy được chúng sử dụng làm giường nằm, nhà ở, thẻ căn cước và phương tiện phóng như sao băng. Đố tìm cho ra một vệt dầu trên hộp che xích, một hạt cát trên yên, một vết xước ở bình xăng.

Như thế đấy, khoác trên người những mớ giẻ rách lố lăng, chúng làm người ta sợ. Trong các vùng quê, hễ thấy một đám bụi bay tung mù trời, biết là chúng sắp tới, những người tinh ranh, to gan nhất cũng phải ngược đường quay trở lại. Không một ai dám thách thức chúng.

Người ta kể rằng chúng còn hưởng lộc ở những trạm nghỉ trên đường rải rác khắp trong xứ sở, ở đó, đối với chúng, cái ăn và xăng không bao giờ phải trả tiền. Hễ đã được nhận vào băng là mỗi thành viên được lĩnh của cộng đồng mỗi tuần một trăm đôla. Như những nô lệ thời các vua Pharaon, bọn con gái hết lòng tận tụy với chúng khi sống cũng như khi chết.

Cuối cùng người ta nói rằng, để làm giầu cho tài sản tập thể, ngoài những trò trộm cướp, tống tiền, mãi dâm, chúng còn thực hiện một số hợp đồng nào đó ký với CIA.

Chúng chạy vòng xung quanh Rinaldo và vây chặt lấy y. Và bỗng nhiên, vào cùng một giây, tất cả đồng loạt tắt máy. Thế là đất trời ắng lặng một cách lạ kỳ.

Rinaldo chưa bao giờ nhìn thấy chúng gần như thế. Quần áo đầy kim loại và da, đại đa số đeo quanh cổ, những dây xích nặng bằng thép. Cánh tay chúng chi chít những vết xăm. Y phát hiện ra hàng chữ mà một đứa con gái, tóc bẩn thỉu màu hung hung, đã cho khắc vào da phía trên vú chạy ngang suốt ngực: "Tư hữu của Tony".

Cô ta ngồi chồm chỗm đằng sau xe một thằng râu ria xồm xoàm chụp trên đầu một cái mũ cứng của Đức thời Đại chiến thứ hai.

Mặt không thần sắc cô ta nhìn Rinaldo chòng chọc.

Vẫn yên lặng... Gió sa mạc thổi rì rào...

Rinaldo nhỏm dậy.

— Tao sẽ nói với mày à?

— Với tao. Mày là Rinaldo?

— Đúng.

— Tony đây.

— Lại đằng này.

Tên râu ria xuống xe. Đứng thẳng lên, nó phải cao đến hai mét. Sức nặng của nó không thua kém chiều cao, không dưới một trăm năm mươi ký. Trong đám quân, không đứa nào nhúc nhích.

Rinaldo và Tony đi ra xa.

Khi chúng đến một chỗ đủ xa để nói không ai nghe được, chúng đối mặt nhau. Đứng thẳng.

— Mày có yêu xứ sở mày không? Rinaldo hỏi.

— Thế tao đấm vào mõm mày, mày thích à?

— Mày có lý.

Đại đa số trong bọn chúng là những tên dân tộc chủ nghĩa cực đoan. Nước Mỹ, chỉ nước Mỹ mà thôi. Nhiều đứa là cựu chiến binh thất vọng vì sự mềm yếu của quân đội và bọn chính trị gia trước làn sóng dâng lên của chủ nghĩa cộng sản. Chúng tuyển bọn con gái của chúng trong lũ runaway kids, những con nhóc mười ba tuổi sống trên mặt đường để trốn tránh gia đình. Khi chúng nhập băng, những con đực tranh nhau giành giật chúng một cách thẳng thừng qua một trận chiến đấu độc đáo bằng võ khí được ưa chuộng nhất, xích môtô.

— Thế đến bao giờ?

— Bẩy ngày nữa. Trong đêm chủ nhật rạng ngày thứ hai.

— Chúng mày có thể đến bao nhiêu đứa?

— Chính mày phải nói ra chứ.

— Hai trăm.

— Nếu cần, tao có hàng ngàn, ở đâu?

— San Pedro. Trong cảng. Bến số 9. Bên dưới Thomas Vincent Bridge. Một con tầu chạy biển, Chúa Tể Các Đại dương.

Những tên vô gia cư sẵn sàng đánh nhau lại giấu đằng sau những bộ áo quần bươm ra như giẻ rách, nhiều tài khoản vững chắc trong ngân hàng. Người đường phố không biết chuyện đó, nhưng bọn Hells Angels có một tổ chức hoàn hảo. Trong các tháp nhọn ở Century City, chúng thuê những luật sư kín đáo làm việc suốt ngày đêm, quản lý cho chúng mọi công việc. Có tin đồn chúng đã ngầm mua lại 49% hãng Harley Davidson và nhiều hãng khác.

— Sẽ còn phải hộ tống một chuyến tầu hỏa, Rinaldo nói.

— Tới đâu?

— Ga chót Island. Về phía bên kia cầu.

— Cụ thể hơn đi.

— Phố Bến mới, ở góc đại lộ Jerry. Một chặng chừng ba dặm... Sống còn, Tony... Sống còn cho Hoa Kỳ. Bí mật quốc phòng.

Y nhìn gã một hồi lâu.

— Mày có biết tại sao tao gọi đến chúng mày không? Tao không tin cả quân đội, cả bọn cớm, cả lũ chính trị gia.

Để tỏ lỏng khinh bỉ, y nhổ toẹt xuống đất.

— Ba mươi ba container. Tất cả ghi nhãn hiệu "Hải quân US ". Mỗi toa một container. Không để cho ai lại gần! Còn tiền chi cho mày, bao nhiêu tùy mày định liệu.

Tony xác nhận bằng một cái gật đầu.

— Nếu cần, tao sẽ thân chinh quán xuyến công việc.

Chúng trao đổi với nhau một cái bắt tay.

Hai phút sau, tất cả bay tung trên con đường sa mạc giữa tiếng ầm ầm như sấm động.

Bọn Hells Angels, về phía Vegas; Rinaldo, theo hướng Los Angeles.

Giờ đây, y coi khinh lũ cớm. Với một niềm vui man rợ, y giải phóng sức mạnh kỳ khôi của con bò tót bằng thép của y.

DANH HOÀNG HÔN Nguyên tác: Sunset (1988) ebook©MotSAch —★— TVE-4u© Nhà xuất bản Phụ Nữ 2006
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.