Cả một chuỗi ngày tồi tệ vì bị chậm trễ.
Cindy vật lộn với chiếc cặp quá khổ của mình, chuyển cặp đựng máy tính sang bên vai kia khi cô đỉ nhanh qua McAllister hướng về phía Toà án thành phố, trong đầu nghĩ làm sao mà mình chưa hề bỏ lỡ một phiên toà nào từ khi nó bắt đầu bốn tuần trước được nhỉ.
Giờ đây những lời khai rời rạc và các vụ chất vấn căng thẳng đã kết thúc.
Hôm nay, O’Mara và Kramer sẽ đưa ra lập luận cuối cùng kể cả cô có ở trên bậc thềm của toà án hay không khi cánh cửa bật mở.
Chúa ơi !
Nếu mà chỗ của cô bị một phóng viên khác chiếm mất - khả năng đó quá sức tồi tệ để nghĩ đến.
Cindy chạy nhanh qua McAllister, hướng tới toà án, một dãy nhà xanh cắt ngang ngã tư đối diện, giao nhau giữa McAllister và Polk.
Khi ngẩng mặt lên, Cindy tưởng mình nhìn thấy cánh cửa toà án vẫn còn đang đóng.
Và cô nhìn thấy Yuki đang đứng bên rìa đám đông ở bậc trên cùng, nắm chặt túi xách của mình bằng cả hai tay. Đôi mắt của cô như đang nhìn ra một khoảng không vô định.
Cindy cảm thấy lo lắng khi nghĩ về Yuki. Cô ấy sụt cân, và cả cái vẻ mong manh dễ tổn thương của cô ấy nữa. Lẽ dĩ nhiên, thực tế là Yuki đã nghỉ việc từ khi mẹ cô ấy mất.
Phiên toà đã lấy hết năng lượng của cô ấy, và nó đã kéo dài suốt nhiều ngày rồi.
Cindy luồn qua đám đông trên bậc thang và gọi Yuki.
Cuối cùng Yuki cũng nhìn thấy cô và nói: “Chuyện gì vậy ? Tớ đã rất lo cho cậu”.
“Tắc đường ở Bark”, Cindy nói, “Bị tắc chỗ giữa bến tàu điện ngầm khoảng nửa tiếng, tớ đã gần như phát điên ở đó”.
Nhân viên an ninh mở cánh cửa thép nặng nề, Cindy và Yuki cùng hoà theo đám đông người đang ùn ùn kéo về phòng xử án.
Thang máy đưa họ tới tầng bốn, nơi mà mọi người sẽ chia ra để đi theo hướng về phía phòng số 4A. Cindy đi thẳng tới hàng ghế cuối phòng là chỗ dành cho cánh nhà báo.
Cô nhìn quanh một lượt cả gian phòng khi đã đông đủ mọi người, rồi mở laptop của mình ra.
Cô bắt đầu gõ.
Maureen O’Mara mặc một bộ vét màu đỏ cà chua hiệu Oscar de la Renta. Cindy viết. Điều này cũng nằm trong cuộc chơi của cô ấy. Màu sắc đầy tính khiêu khích, cô ấy muốn bồi thẩm đoàn phải ghi nhớ kết luận của mình.