Claire và tôi đang ngồi ở quán Susie vào bữa tối, mùi thịt lợn nướng và chuối rán khiến tôi thèm nhỏ rãi và dạ dày cồn cào. Trong lúc đợi, Claire kể lại với tôi vụ hiện đang làm cho cô ấy đau đầu. Cô ấy đang phải điều tra về vụ việc ấy từ sáng tinh mơ cho tới đêm muộn.
“Một cô gái 19 tuổi, rõ ràng là tự tử, bị treo cổ bằng một sợi dây thừng kéo căng quấn quanh cửa phòng tắm...”
“Quấn quanh phòng tắm ?”
“Đúng vậy, một đầu buộc vào nắm đấm cửa, sau đó dây thừng được luồn qua khe dưới vòng lên phía trên và thắt lại ở cổ của cô bé ấy”.
“Hừ, cô bé ấy làm như thế thật hả ?”
“Đó thực sự là một câu đố”, Claire nói và rót cho hai chúng tôi mỗi người một cốc bia từ chai bia đã được làm lạnh. “Cậu bạn trai 20 tuổi bụi bặm với cả tiền sử bạo lực là nhân chứng duy nhất, tất nhiên”. “Cậu ta gọi cho 911 và nói đó là vụ tự tử sau một trận cãi vã. Nói rằng cậu ta đã đưa cô ấy xuống và giao cô ấy cho Đội cứu hoả ! Ôi, và cô gái ấy đang có thai”.
“Không phải chứ ?”
“Đúng vậy. Bởi thế nên bên cứu hoả nhận vụ này đầu tiên, và giờ đây thì tính mạng của cô bé ấy vẫn đang được chăm sóc để cứu đứa con. Và họ đang cố gắng cứu sống nó”.
“Sau đó Đội cơ động nhận vụ này và họ cố gắng cứu cô sống lại. Và sau đó những người thân quen làm trong Phòng cấp cứu của bệnh viện cứ đập thình thịch lên cô để cấp cứu và thế là bắt đầu chuyển sang phương án C”.
“Vào lúc vụ cô gái ấy được giao cho tớ, cô đã bị bốn lần khốn khổ, bị cắt, bầm tím khắp nơi, nhiều vết thương ở lưng và ở ngực. Tớ thực sự không biết điều gì đã xảy đến cho cô gái tội nghiệp đó”.
“Tớ đang hỏi chính mình xem có phải chính cậu bạn trai đã hành hạ và giết chết cô bé ấy rồi treo cổ cô lên để che giấu một vụ giết người hay không ? Hay chỉ là một vụ tự tử và những vết thương đều do nỗ lực cứu sống lại mà thế ?”
“Thế còn đứa trẻ thì sao ?”
“Cái bào thai ư ? Nó còn quá nhỏ, chỉ mới 26 tuần tuổi, sống thêm được mấy phút nữa trong bệnh viện”.
Loretta cúi xuống đưa tờ thực đơn và khoai tây chiên. Cô nói với Claire là trông Claire rất tuyệt trong bộ đồ màu xanh hoàng gia, còn tôi thì trông có vẻ như rất cần một kì nghỉ.
Tôi cám ơn lòng tốt của cô ấy và bảo rằng chúng tôi đang đợi Cindy và Yuki đến trước khi gọi món và nhờ cô mang cho một ít bánh mì. Sau đó tôi quay qua Claire.
Claire thở dài: “Cả tự tử lẫn giết người ? Còn quá sớm để nói điều gì. Tớ đã có hướng riêng, đã phỏng vấn tất cả những người có liên quan, hỏi họ xem họ thực sự đã thấy những gì...”
Claire dừng lại, tôi quay lại và thấy Cindy đang đi qua cửa chính.
Áo len in hình một chú mèo con màu xám đi với đôi má hồng và mái tóc màu vàng rối tung. Nhưng tôi có thể thấy được những nếp lo lắng hằn trên trán cô ấy.
Cô ấy đang băn khoăn liệu tôi và cô có ổn không, hay là giữa chúng tôi sẽ nổ ra một trận chiến.
Tôi đứng dậy và đi về phía Cindy, mở tay ôm choàng lấy cô.
“Tớ xin lỗi, Cindy à”, tôi nói. “Cậu đã đúng khi viết bài về Garza. Cậu đang làm việc của mình, và tớ thì chả có liên quan gì đến điều đó cả”.