Tôi nài nỉ được cầm lái ra sân bay và Jacobi đành phải miễn cưỡng nhường chỗ cho tôi.
“Chuyện gì thế Boxer ? Có chuyện gì với cô vậy”
“Tôi muốn lái xe, được chưa ? Cấp bậc có các đặc quyền”.
“Tùy cô thôi, Trung úy"
Tôi tăng tốc độ suốt quãng đường hai mươi phút, các xe trên đường dạt sang hai bên trước tiếng còi ầm ĩ của xe chúng tôi. Tôi bật to chiếc radio hai chiều đang kêu lốp đốp với hy vọng có tin tức mới cập nhật và lo lắng sau khi có báo cáo duy nhất về bóng dáng chiếc xe của Garza.
Khi tôi lái xe có hai câu hỏi cứ chập chờn trong đầu óc tôi.
Ai đang lái chiếc Mercedes của Garza ?
Ai đã bị đâm đến chết trong nhà của Garza ?
Tôi rẽ phải đi vào làn đường chuyển hướng trong khi Jacobi gọi với ra ngoài cửa sổ khi ông nhìn thấy Trung sĩ Wayne Murray thuộc Cục hàng không vẫy chúng tôi ở bên ngoài ga A.
Trung sĩ Murray leo lên ngồi ghế sau. Anh ta chỉ cho chúng tôi đi qua lối dành cho nhân viên phục vụ tới trung tâm của ga. Từ đây, chúng tôi chạy bộ qua các cửa không bị theo dõi và đi lên cầu thang tới phòng kiểm soát và văn phòng của Trung uý Frank Mendez.
Mendez là một người trông rất dẻo dai, cao hơn 1m80, khoảng bằng tuổi tôi, lịch sự nhưng bận rộn. Ông đứng dậy bắt tay chúng tôi, mời chúng tôi ngồi phía ghế đối diện bàn làm việc của ông.
Sau đó Mendez báo cáo tóm tắt cho chúng tôi biết rằng chiếc máy bay phản lực 777 của Hãng hàng không Hoa Kỳ đã tiếp đất cách 90m về phía nam ở cổng 12 một tiếng trước, cửa đóng, từ chối cho cất cánh.
“Tên của bác sĩ Garza có trên bảng kê khai hành khách. Cả cô O’Mara cũng vậy. Họ đi chuyến bay tới Miami, chuyển tiếp tới Rio. Tôi không biết chúng ta có thể giữ máy bay đó ở dưới mặt đất trong bao lâu”.
Mendez chỉ vào máy pha cà phê trên tủ hồ sơ của ông ta, sau đó ông biến ra ngoài văn phòng.
Điện thoại trên bàn của viên trung uý reo liên hồi. Bên ngoài văn phòng, hàng dãy những người kiểm soát màn hình video rung rinh thể hiện các hình ảnh đen trắng về các hành khách đi qua cổng soát vé, hàng hóa được chất lên xe và xe kéo.
Các sĩ quan và các đơn vị vũ trang hối hả chạy quanh căn phòng trong khi tôi và Jacobi ngồi cạnh máy fax của trung uý đợi các văn bản giấy tờ mà chúng tôi cần.
Tôi tự hỏi không biết Garza và O’Mara có tin rằng đội bảo dưỡng đang làm việc vì một lỗi máy móc nhỏ hay không.
Họ có đang ngồi nhấm nháp trà hoa trinh nữ và đọc Thời báo tài chính không ?
Tôi uống hết tách cà phê của mình rồi vứt cái tách không vào thùng rác.
Jacobi ho mạnh, lấy tay che mặt, thốt lên: “Khỉ thật” rồi lại ho tiếp.
Sáu giờ 5 phút chiều, máy fax kêu rì rì, tiêu đề thư rồi tiếp đến là giấy phép của ủy viên công tố mà chúng tôi đang mong đợi hiện ra.
Khi tờ giấy cuối cùng kết thúc cuộc hành trình mắc kẹt thì Mendez quay trở lại. Ông ta lấy các giấy tờ ra khỏi khay, đọc xong rồi mỉm cười nói với chúng tôi:
“Được rồi. Hãy đi nào. Chúng ta hợp pháp rồi”.