Yuki đang nằm trong chăn thì điện thoại reo ngay bên tai. Cindy đang thét lên trong điện thoại. “Bồi thẩm đoàn đang quay trở lại với quyết định của mình. Cậu có đang ngủ không đấy Yuki ? Khoảng 11:15 bắt đầu”.
“Tớ dậy rồi. Tớ dậy rồi”.
“Tốt, lê cái thân hình gầy nhẵng của cậu tới phòng xử án đi. Nhanh lên”.
Khoảng hai mươi phút sau, Yuki bước vào phòng xử án 4A, cảm thấy lo sợ khi cô nhích từng centimét một qua những cái chân và vali để tới chỗ trống.
Yuki gập tay và chân mình lại khiến cho cả người cô giống như một gói hàng nhỏ xíu bó chặt.
Cô nhìn thẳng về phía trước khi thẩm phán Benvins nói: “Tôi cảnh cáo tất cả mọi người. Tôi không muốn có bất cứ một vụ om sòm ầm ĩ nào diễn ra khi lời tuyên án được đọc. Hoặc tôi sẽ phải tống giam một số người vi phạm”.
“Bất cứ ai không thể kiểm soát được tình cảm của mình có thể đi ra ngoài ngay lúc này”.
"Được rồi. Bây giờ, Chủ tịch Ban bồi thẩm làm ơn đưa tờ tuyên cáo cho chấp hành viên của tòa”.
Chấp hành viên là một người to bè chắc nịch khoảng năm mươi tuổi với đôi gọng kính màu đen to tướng và khuôn mặt rám nắng, mặc áo khoác chơi gôn và một áo sơ mi là phẳng, cổ tay áo chạm vào làn da thô ráp.
Yuki nghĩ Chấp hành viên có vẻ là một người chỉ tuân theo những giá trị bảo thủ, loại người chúa ghét những sự lộn xộn và “nhầm lẫn”. Ít nhất là trong vụ án này.
Quan tòa Bevins nhìn đám giấy tờ trước mặt một lúc lâu rồi quay sang hỏi Chủ tịch Ban bồi thẩm: “Liệu những quyết định của hội đồng xét xử sẽ được nhất trí hoàn toàn không ?”
“Chắc chắn, thưa Quí tòa”.
‘Trường hợp của Jessica Falk kiện Bệnh viện thành phố, ông có cho rằng Bệnh viện đã hành động một cách thờ ơ, bất cẩn không ?”
“Đúng vậy, thưa Quí tòa”.
“Các ông có nhận thấy nguyên đơn đã bị thiệt hại không ?”
“Dạ có, thưa Quí tòa”.
“Các ông có đưa ra được con số thiệt hại cụ thể cho các trường hợp của nguyên đơn không ?”
“Hai trăm năm mươi ngàn đô, thưa Quí tòa”.
“Liệu rằng sai lầm của bên bị có quá đáng đến mức mà một phán quyết tối đa của tòa nên được thông qua không ?”
“Dạ có, thưa Quí tòa”.
“Và con số thiệt hại cụ thể mà bên bị cần phải chi trả trong trường hợp này nên là bao nhiêu ?”
“Năm triệu đô la, thưa Quí tòa”.
Một hơi thở trút ra có tính tập thể lan khắp phòng xử án.
Quan tòa đạp mạnh búa và nhìn cả phòng nảy lửa cho đến khi trật tự được vãn hồi.
Rồi Quan tòa tiếp tục đọc tên của mười chín nguyên đơn tiếp theo, hỏi Chủ tịch Ban bồi thẩm mỗi trường hợp năm câu tương tự và nhận được năm câu trả lời tương tự mỗi lần. Mỗi một nguyên đơn đều được nhận hai trăm năm mươi ngàn đô la tiền đền bù thiệt hại và năm triệu đô la khác cho khoản trừng phạt Bệnh viện thành phố vì sai lầm chết người của họ.
Yuki cảm thấy nôn nao, gần như là buồn nôn vậy.
Bệnh viện thành phố đã phạm lỗi lầm nghiêm trọng.
Sự thờ ơ về mọi khía cạnh.
Dù Quan tòa đã đưa ra lời cảnh cáo trước đó, nhưng phòng xử án vẫn bùng nổ trong tiếng reo hò vui mừng phấn khích từ phía các nguyên đơn.
Tiếng búa gõ của Quan tòa Bevins vang lên dồn dập lặp đi lặp lại nhưng các khách hàng của O’ Mara vẫn nhổm lên khỏi ghế ngồi, tạo thành một vòng tròn xung quanh cô ta, bắt tay cô, ôm chầm và hôn cô ta, nhiều người trong số họ chỉ đơn giản là sụp xuống ghế và nức nở khóc.
Yuki cảm thấy cùng một sự vui mừng bùng nổ trong tâm. Khi Quan tòa Bevins cảm ơn và giải tán phiên tòa, cô nghe Cindy gọi to tên mình.
Cindy cũng đang ngoác ra cười, hướng về phía cô từ ngưỡng cửa phòng xử án.
“Tớ lẽ ra phải là người trung lập trong vụ này”, Cindy nói với Yuki khi họ sánh vai bước dọc theo sảnh của toà án ra ngoài.
“Nhưng quả thực đây là một bản tuyên án tuyệt vời. 0’Mara đã thành công lớn rồi. Cậu có biết là phần của cô ấy sau vụ này là bao nhiêu không hả Yuki ? Mười tám triệu đô la đấy ! Ôi, Yuki !”
Yuki cố che giấu cảm xúc đang dâng trào của mình bằng cách vờ ho, đôi mắt cô sưng mọng nước mắt. Khuôn ngực nhỏ của cô căng phồng rồi, không thể chịu đựng thêm được nữa, cô như tan chảy trong một cơn bão lòng.
‘Tớ không phải là người như thế này đâu, Cindy”, cô nói khi đang nức nở, “Đây không phải là tớ mà !"