Yuki trông rất lộng lẫy. Mái tóc cô bóng, làn da sáng và cô đang mặc một chiếc váy đen cổ trễ xuống vai tạo cho cô một vẻ đẹp gợi tình mà tôi chưa bao giờ trông thấy trước đó.
Cô xin lỗi vì đến muộn, giải thích rằng có vài việc đột xuất và cô không thể gọi điện thoại.
Khi bữa tối của chúng tôi đã được dọn dẹp sạch, cà phê và món tráng miệng được phục vụ lên thì nỗi mệt nhọc của tôi mới nhường chỗ cho sự thoải mái; tôi cảm thấy ấm áp và an toàn giữa những người bạn thân nhất của mình.
Tôi vừa ấn chiếc dĩa vào miếng bánh tráng miệng sôcôla thì Yuki bẽn lẽn nói:
“Tớ có một tin quan trọng".
“Nói đi. Lục tung tâm trí và tất cả lên nào !", Cindy nói.
Nụ cười của Yuki trở nên rạng rỡ. Cô ngập ngừng, giữ tin sốt dẻo trong vài giây cuối trước khi cuối cùng bộc lộ hết ra:
“Tớ vừa mới bỏ việc ở Duffy và Rogers - và tớ có một công việc mới".
Bao nhiêu câu hỏi dồn dập đến với cô, và Yuki cười như nắc nẻ - một âm thanh đáng yêu mà lâu rồi tôi chưa được nghe thấy. Cô nói tiếp:
“Tớ đang chuyển sang ngạch bên. Tớ muốn truy tố tội phạm. Loại bỏ hết bọn người xấu. Bắt đầu từ thứ hai tớ sẽ tới làm việc cho văn phòng luật sư quận. Chính thức. Tớ là một ủy viên công tố rồi đấy. Các cậu có muốn xem thẻ của tớ không ?”
Chúng tôi vỗ tay và huýt sáo rồi từng người ôm hôn chúc mừng Yuki.
Tôi rất vui mừng cho bạn tôi. Đây là một sự thay đổi lớn lao đối với Yuki và tôi biết cô sẽ không hối tiếc khi làm việc cho một nơi ít tiền nhưng hài lòng hơn. Văn phòng của ủy viên công tố lại có thêm một người xuất sắc nữa. Một ngôi sao, tôi cá là vậy.
“Chúc mừng Yuki. Hãy loại bỏ hết bọn người xấu nhé”.
Tôi nâng cốc cà phê của mình lên và những người khác cũng làm như vậy.
Tiếng nhạc du dương phát ra từ chiếc dương cầm và một nữ ca sĩ trẻ đáng yêu bắt đầu hát bài Sentimental Journey - Hành trình tình cảm.
Tôi ngồi sâu vào trong ghế, chìm trong nhiều cảm xúc tốt đẹp và suy nghĩ của tôi bỏ qua vài thăng trầm. Tôi lại thấy mình đang nghĩ về Dennis Garza.
Tôi băn khoăn về bản tính phức tạp của con người này.
Có phải tính cách hắn ta quá mâu thuẫn tới mức có thể giết người một cách man rợ như hắn ta đã làm với Martin Sweet ? Và mặt khác, giết người một cách lén lút đến mức chúng tôi thậm chí không chắc rằng những bệnh nhân ở Bệnh viện thành phố đã bị ám sát ?
Tôi phân vân không biết mình có đúng không ? Song tôi đang có một hướng đi tốt. Có thể nó sẽ thành công.
“Tâm hồn cậu đang ở đâu thế Lindsay ?”, Claire hỏi tôi.
“Tại đây thôi, Bướm đêm”.
Cô bóp mạnh tay tôi:
“Không hẳn thế đâu”.
‘Tớ đang nghĩ về Garza và đôi mắt đen điên dại của hắn. Hắn đã năm mươi tuổi rồi. Hắn sẽ chết trong tù và sẽ chẳng bao giờ có thể làm hại ai được nữa”.
Yuki vòng tay qua người tôi ôm thật chặt, thủ thỉ:
“Lindsay, tớ cảm ơn cậu bao nhiêu cũng không đủ. Cảm ơn cậu đã điều tra về cái chết của mẹ tớ. Cảm ơn cậu đã săn đuổi được Garza”.
Yuki hít một hơi rồi từ từ thở ra nói tiếp:
“Khi bố tớ từ chiến trường trở về, ông đã thay đổi rất nhiều. Ông kể cho mẹ tớ nghe về Bốn Kỵ sĩ trong Sách Khải huyền - Nạn đói kém, Tử thần, cậu biết rồi đấy. Nhưng ông nói rằng Kỵ sĩ thứ năm là Con người, và Con người đó là mối nguy hiểm nhất so với tất cả. Cậu đã bắt được Garza rồi Lindsay. Cậu đã bắt được Kỵ sĩ thứ năm”.