Một tá xe quay phim và xe tải hiện trường vụ án bao quanh căn nhà của Garza từ đường chính. Dải băng vàng bay phần phật trong gió và rối tinh rối mù trên đường dẫn tới các bậc thang phía trước.
Tôi đứng dưới ánh nắng mặt trời chói lòa, nháy mắt với Jacobi khi giả thuyết của tôi và phòng tội phạm hình sự hoàn toàn không chính xác. Tại sao xe của O’Mara lại ở trong nhà của Garza ?
Có phải cô ta đã giết Garza ? Cô ta có đưa thi thể của hắn ta vào trong xe Mercedes Roadster không ? Hay còn giả thuyết khác nữa ?
O’Mara có dùng chiếc bình pha lê đó đánh vào đầu Garza không ? Hắn có đánh trả không ?
Dù thế này hay thế kia thì chúng tôi cũng chẳng có thi thể nào, một chiếc xe bị biến mất, xe của O’Mara trong ga-ra và đây là một trong những hiện trường vụ án đẫm máu nhất mà tôi từng thấy.
“Được rồi, Jacobi. Thế O’Mara đâu ? Redhead - cô nàng tóc đỏ đâu ?”
Trong khi các thanh tra và sĩ quan đi thẩm vấn hàng xóm của Garza thì tôi và Jacobi dùng xe tuần tra quay về văn phòng, ông lấy ra một chiếc BOLO trong chiếc Mercedes của Garza, còn tôi thì gọi tới văn phòng của O’Mara và gặp trợ lý của cô ta tên là Kathy ở bên kia đầu dây.
Tôi hình dung ra phần xương dẹt nhọn của khuôn mặt với mái tóc dầy của cô ta và trợ lý của O'Mara vừa nói chuyện và thưởng thức bữa trưa ngay bên tai của tôi:
“Maureen xin nghỉ một tuần. Cô ấy cần một kỳ nghỉ. Cô ấy đã có được”.
“Chắn chắn rồi. Cô ấy đi nghỉ ở đâu ?". Tôi hỏi, nghe thấy cả âm sắc nhọn trong giọng nói của mình. Một sự hoang mang bị kiềm chế.
“Có chuyện gì sao, thưa Trung uý ?”
“Chuyện của cảnh sát thôi mà Kathy”.
“Maureen không nói là cô ấy sẽ đi đâu, nhưng tôi có thể cung cấp tất cả các số điện thoại của cô ấy”.
“ Quá tốt rồi”.
Tôi gọi cho số điện thoại di động của O’Mara, chỉ nghe thấy hộp thư thoại. Tôi để lại số của tôi trong máy nhắn tin của cô ta. Tôi gọi tiếp đến nhà O’Mara. Điện thoại chỉ có tín hiệu bận liên tục.
Jacobi gõ tên của O’Mara vào máy tính và lấy dữ liệu từ hệ thống dữ liệu DMV. Ông đọc to thông tin lấy được.
“Maureen Siobhan O’Mara; người Cáp-ca (da trắng), độc thân, ngày sinh: 15/08/73, cao 1m53, nặng 69kg. Thật là một cô gái béo tốt”, ông quay màn hình lại để tôi có thể nhìn thấy ảnh và địa chỉ của O’Mara.
“Chúng ta có thể tới đó trong vòng 15 phút”, ông nói
“Cố gắng chỉ 10 phút thôi”.
Jacobi lùi xe ra khỏi vệ đường, bánh xe lạo xạo trên nền bê-tông. Chiếc xe cắt qua dãy xe tuần tra và hòa vào luồng giao thông đang hối hả.
Tôi búng tay bật chiếc đèn hiệu và còi hiệu cảnh sát khi chúng tôi lao vọt ra đường Leavenworth thẳng tới nhà của O’Mara trên vùng đất tươi đẹp của Sea Cliff.