Không hiểu sao khi Sonja Engstrom mặc một chiếc áo khoác blue trắng bình thường lại giống như cô ta đang mặc một thứ thời trang cao cấp. Mái tóc ngắn màu bạch kim của cô ta được chải ra sau gáy, một giọt lệ kim cương lủng lẳng trên chiếc dây chuyền bạch kim đeo ở cổ và khuôn mặt được trang điểm hoàn hảo bằng thứ bột trang điểm óng ánh và vết mờ của son môi màu hồng.
Engstrom đứng dậy bắt tay chúng tôi khi tôi tự giới thiệu về mình và Jacobi.
Lúc kéo ghế ra ngồi, tôi để ý thấy các giấy tờ tài liệu của cô được đặt trên giá vuông ngay ngắn trên bàn, bút và bút chì cùng chỉ một hướng với chiếc khay men, các bằng khen, chứng chỉ được treo cách đều trên tường.
Chỉ có ánh mắt lo lắng bộc lộ trong đôi mắt màu hơi xám của cô ta hết nhìn tôi lại quay sang Jacobi và ngược lại khiến tôi mơ hồ nhận thấy cuộc sống của cô ta không phải chỉ ở tất cả các ngóc ngách trong bệnh viện.
Tôi quay sang Jacobi khi thấy khuôn mặt ông vụt lên một biểu hiện lạ. Miệng ông giật giật và đôi mắt nheo lại.
Tôi đã làm việc với Jacobi nhiều năm và đủ để hiểu điều đó có nghĩa gì.
Ông đã nhận ra cô ta.
Bác sĩ Engstrom không để ý thấy điều đó. Cô đan đôi bàn tay mảnh dẻ để dưới cằm và bắt đầu nói chuyện một cách tự nhiên.
Cô cho chúng tôi biết đội ngũ nhân viên bệnh viên trở nên náo loạn kể từ khi có lời cáo buộc ngày hôm qua, và rằng chính bản thân cô cũng thấy bàng hoàng.
“Chúng tôi không biết ai làm việc này. Có thể bệnh viện sẽ bị đóng cửa. Bây giờ bất kỳ điều gì cũng có thể xảy ra”.
“Cô cho là cô sẽ bị sa thải ? Tôi hỏi.
“Tôi đã lo về việc này bao năm nay rồi. Những cái chết không thể giải thích được khiến tôi suy sụp - Bác sĩ Engstrom vừa trả lời vừa đưa tay vuốt mái tóc bóng của mình. Đã nhiều lần tôi trình bày những mối lo ngại của tôi với Carl Whiteley. Thực tế là tôi đã chuẩn bị một bản báo cáo về những gì tôi cho là các sai sót về dược phẩm. Nhưng Carl và khoa pháp lý đã cam đoan với tôi rằng khoa của tôi không phải chịu trách nhiệm, ông ta nói một người nào đó trong bệnh viện đang chơi đùa, đang chơi khăm và rốt cuộc cũng sẽ bị bắt. Vì thế, ở một mức độ nào đó, tôi cảm thấy bớt căng thẳng. Tất nhiên, tôi biết rằng hệ thống máy tính của chúng tôi rất an toàn, vì thế không thể nào...”
Sonja quay mặt ra phía cửa sổ khi nói tới đó.
Jacobi lên tiếng cắt ngang:
"Bác sĩ Engstrom. Tôi là một người lạc hậu như cô có thể thấy đúng như vậy khi nhìn bộ dạng tôi. Tôi không biết về máy tính và những điều tương tự cô đang nói”.
“Rất đơn giản, thưa Thanh tra. Máy tính của chúng tôi được lập trình phân phát thuốc khi dữ liệu chẩn đoán bệnh được nhập vào trong hệ thống. Không thể kê sai thuốc bởi đơn giản là máy tính sẽ không phát lệnh nếu không phù hợp với chẩn đoán”.
“Không có ai lừa gạt được chương trình sao ? Ý tôi là chẳng phải một vài người có mật khẩu hay sao ? ”
“Tất cả nhân viên trong khoa của tôi đều có thể nhập các chẩn đoán dưới dạng văn bản vào trong máy tính, nhưng họ không thể thay đổi bất kỳ dữ liệu nào. Tôi là người duy nhất có thể làm được việc này, và tôi có mật khẩu nhận dạng đấy”.
“Mật khẩu gì cơ ?”, Jacobi thắc mắc.
“Mật khẩu của tôi là dấu vân tay.
“Nhưng liệu một bác sĩ nào đó có thể nhập nhầm dữ liệu chẩn đoán không ? Điều đó có thể xảy ra, đúng không ? ”
“Về mặt lý thuyết thì điều đó hoàn toàn có thể, song trên thực tế việc này không thể xảy ra. Bản thân các bác sĩ là trạm kiểm soát thứ nhất. Nhân viên của tôi là trạm thứ hai. Máy tính được vũ trang và chuông báo động cẩn thận chống bất kỳ hành động giả mạo hay can thiệp. Tôi luôn rất cẩn thận. Tôi kiểm tra đi kiểm tra lại các đơn thuốc theo biểu đồ của các ngày. Đó không chỉ là công việc của riêng tôi mà là của tất cả nhân viên trong khoa tôi. Mọi người thường nói đùa rằng chính tôi cũng là một nửa cái máy tính”.
Tôi ngắt lời:
“Nhưng cho tôi hỏi điều này, có thể tất cả đều tuỳ vào chẩn đoán ?”
“Đúng vậy”.
“Vậy cá nhân cô có thể thay đổi bất kỳ chẩn đoán của bác sĩ - đó có phải là những gì cô muốn nói không ? ”
Bác sĩ Engstrom điếng người nhìn chằm chằm vào tôi khi tôi phát biểu như vậy, rồi đáp trả: “Thật đáng xấu hổ, còn hơn cả đáng xấu hổ, phải nói là hoàn toàn điên rồ. Tôi sẵn sàng chịu thẩm tra bất kỳ lúc nào. Chỉ cần nói một lời”.
“Chúng tôi có thể sẽ thẩm tra sau. Còn bây giờ, chúng ta chỉ đang nói chuyện thôi. Cô có biết Marie Saint Germaine không ? ”
“Không. Mà cô ta là ai ? ”
“Vậy cô quen biết Bác sĩ Garza ở mức độ nào ? ” - Jacobi hỏi tiếp.
“Ông ấy là giám đốc điều trị của chúng tôi. Chúng tôi đều là nhân viên cao cấp... ”
Jacobi đứng phắt dậy, nện nắm đấm lên bàn làm cho những chiếc bút và kẹp giấy trên bàn bắn lên: “Thôi mấy cái chuyện tào lao ấy đi, cô Engstrom ! Cô và Garza thế nào nhỉ, “gần gũi” như chúng ta thường gọi thế phải không ? Đúng ra phải là “quan hệ thân tình”.
Khuôn mặt Engstrom tái nhợt.
Tôi giật mình, tôi đã nghĩ là tôi cắn phải lưỡi mình. Ông ta đang nói cái gì vậy ?
Tôi nhớ tới cuộc gọi của Jacobi vào cái đêm mưa gió khi ông ta bám đuôi Garza tới Venticello Ristorante rồi trở lại nhà của Garza. Ông ấy đã mô tả về một phụ nữ tóc vàng yểu đỉệu, khoảng bốn mươi tuổi, ông nói rằng: vị bác sĩ này bị phát hiện là có nhân ngãi.
Đôi mắt bác sĩ Engstrom đột nhiên đẫm nước mắt: “Chúa ơi ! Chúa ơi ! ”