Tôi hét to ngay từ cửa ngoài:
“Cảnh sát đây. Chúng tôi đang vào đây”.
Lại một lần nữa không có câu trả lời, căn nhà tưởng như vắng lặng như tờ.
Tôi và Jacobi đi qua phòng đợi vào phòng khách — căn phòng đã không còn giống như bức ảnh được chụp trong tạp chí Thành thị & Nông thôn nữa. Tôi đưa mắt nhìn khắp các đồ đạc bị lật úp và bao nhiêu là máu gần như ở khắp mọi nơi trong căn phòng.
Jacobi vừa kiểm tra cẩn thận đống đồ tan hoang bằng con mắt cú vọ vừa nói:
“Để tôi nói trước, cho dù chuyện gì đã xảy ra ở đây thì cũng không phải là tác phẩm của một tay chuyên nghiệp". Miệng tôi khô đắng khi tôi xem xét mọi thứ.
Tia máu bắn tóe lên tường trát vữa màu xanh xám và chảy nhỏ giọt xuống chỗ ván gỗ ghép chân tường. Những vũng máu cũng vấy cả lên trần nhà. Một vết màu nâu đỏ lớn thấm đẫm chiếc thảm đặt phía trước ghế sôfa. Các vết chân dính máu đan chéo nhau trên sàn nhà và dấu tay làm bẩn mặt lò sưởi.
Cục đắng ứ lên tận cổ họng khi tôi tưởng tượng về sự giận dữ hung tợn và nỗi khiếp sợ tràn ngập căn phòng này chỉ trong một khoảng thời gian không lâu trước đó. Ai đã dính líu vào việc này ?
Tôi chìm đắm trong cái nhìn lơ đãng cho tới khi Jacobi gọi tôi bừng tỉnh:
“Boxer. Làm việc thôi”.
Chúng tôi yểm trợ cho nhau cùng kiểm tra các phòng ở tầng dưới. Vết máu trên tường ở phòng ăn dẫn chúng tôi tới bồn rửa bát, trong đó đập vào mắt chúng tôi là một con dao thái thịt Chicago Cutlery dài 20cm, lưỡi dao dính máu.
Chúng tôi leo cầu thang lên tầng hai và tầng ba, lục lọi khắp các phòng, mở toang các buồng nhỏ và phòng tắm, kiểm tra hết các gầm giường.
“Không có ai. Chả có cái gì hết”, Jacobi lẩm bẩm.
Phòng ngủ chính được bày biện với đồ đạc bằng gỗ gụ nặng, thảm và rèm cửa màu xanh hải quân, khăn trải giường màu xanh xám. Nhưng các tấm chăn đã bị kéo ra khỏi giường và lôi ra khỏi phòng.
Chúng tôi cho súng vào bao rồi quay trở xuống phòng khách.
Đó là lúc tôi nhìn thấy một chiếc bình pha lê to nằm nghiêng trong hốc lò sưởi.
“Jacobi ! Lại đây, xem cái này này".
Ông ta bước nặng nề qua căn phòng, đặt tay lên đầu gối rồi cúi xuống kiểm tra cái bình.
“Không cần phải mất nhiều sức lực để đánh gục ai đó bằng thứ này, làm phọt óc ra ấy chứ’.
“Nhìn xem này”. Tôi nói và cảm thấy rùng mình khi chỉ vào ít tóc dính trên miệng bình hình răng cưa dính máu. Các sợi tóc màu đen dài khoảng 12 centimét. Sẽ phải mất vài ngày trong phòng thí nghiệm mới xác nhận được điều mà tôi đã biết: “Jacobi, đây là tóc của Garza”.