Kị Sĩ Thứ 5

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 241 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 135
Chương 135

❊ ❊ ❊

Khoảng sau 11 giờ đêm, hôm đó hóa ra lại là một trong những ngày dài nhất cuộc đời tôi. Tôi và Jacobi ở trong căn phòng nhỏ với Garza, cả ba đều ướt đẫm mồ hôi. ánh đèn quá nóng trong phòng làm những bóng người nhảy múa đến hoa mắt trên bốn bức tường lát đá xám.

Tôi có thể mô tả Garza. Hắn trông như hình miệng máng xối, một dị nhân, một máng xối giết người. Và đúng là giống như một cái máng xối, hắn chẳng nói gì cả.

Thiếu chút nữa là tôi đã siết chặt quai hàm sưng phồng của hắn giữa các ngón tay tôi để buộc hắn phải gào thét lên. Tôi ghét phải nhìn thấy mặt hắn.

Nhưng thay vì thế, tôi lại đưa cho hắn Tylenol, một cốc nước và mấy cục đá trong chiếc khăn giấy để hắn chườm quai hàm sưng của mình.

Thế mà hắn chả đền đáp tôi cái gì cả.

Vẻ ngạo mạn của hắn thật đáng nể đã cản trở chúng tôi ngay cả khi chúng tôi đã tìm thấy một xác chết trong xe của hắn.

“Ông phải tự cứu lấy mình, ông biết chưa hả Dennis ?’. Tôi gọi hắn bằng tên bởi tôi biết hắn sẽ không bằng lòng.

“Tôi phải được chụp X quang”.

“Ừ,   hừm”.

“Tôi chắc là quai hàm tôi bị vỡ rồi. Tôi cũng có thể bị chấn thương”.

“Việc đó xảy ra như thế nào hả ?”, Jacobi vừa hỏi vừa đập đầu bút chì lên mặt bàn. Một âm thanh gãy giòn, nhẹ vang lên. Bực tức. Và hầm hừ đe dọa. Tôi nghĩ nếu tôi để Jacobi ở một mình với Garza có thể ông sẽ dồn hắn vào tường rồi. Có thể giết luôn hắn. Tôi kéo ghế ra ngồi xuống.

Jacobi tiếp tục:

“Tôi đoán là anh chàng này đã tới nói chuyện với anh. Anh ta đã nói gì ? “Mày giết con trai tao ? Đứa con bé nhỏ của tao chết là do mày ?”. Có thể anh ta đã lấy cái bình đánh anh. Có phải đó là điều khiến anh làm việc này ?”

“Tôi cần bác sĩ. Tôi rất đau và tôi yêu cầu có bác sĩ ngay lập tức”, Garza cứng rắn.

“Được thôi. Không vấn đề gì. Nhưng anh phải biết rằng chúng tôi tìm thấy máu ở đế giầy của Maureen. Ngay sau khi ủy viên công tố tới đây, Maureen sẽ khai hết về những chuyện xảy ra ở nhà anh buổi sáng hôm đó. Cô ta sẽ khai báo việc anh giết người như thế nào khi cô ta bước vào nhà. Cô ta sẽ bị buộc tội tòng phạm sau khi thực hiện hành động tội phạm và làm chứng việc truy tố anh, Dennis ạ”.

“Cô ta sẽ được bảo lãnh ít nhất một hoặc hai năm, còn anh thì trong nhà đá. Đó có phải là điều anh muốn không ?”

“Hay giờ anh muốn nói với chúng tôi rằng anh hành động là để tự vệ như thế nào. Bởi nếu anh nói với chúng tôi bây giờ, chúng tôi sẽ hợp tác. Và đây là cơ hội tốt nhất để anh tự cứu cuộc đời anh”.

“Phải thế không ?”, Garza lẩm bẩm.

“Phải, đúng thế đấy. Đồ ngốc”.

Tôi nghĩ đến Martin Sweet, người cha mất con hét vào mặt tôi với sự đau đớn tột cùng. Thật hỗn loạn ! Trung uý, tôi muốn giết người !

Dennis Garza đã đánh anh ta.

“Xin lỗi”.

Garza nói líu ríu. Hắn ta đứng dậy nhìn quanh.

Tôi đã chực túm lấy cổ áo hắn và kéo hắn trở lại ghế khi hắn quỳ xuống và nôn vào thùng rác. Rất lâu sau, hắn ngẩng cái đầu to tướng của mình lên nói:

“Tôi muốn có luật sư”.

Tôi và Jacobi trao nhau cái nhìn phẫn nộ.

Cuộc thẩm vấn kết thúc.

Tôi đứng dậy, xô chiếc ghế ra khỏi bàn. Cái ghế va vào chân bàn, thế là tôi kéo cái ghế, vật lộn với nó một cách ầm ĩ, đập mạnh nó cho tới khi cả bốn chân ghế nằm chỏng chơ trên sàn.

Tôi biết cơn giận của tôi bùng lên, bởi tôi không quan tâm ai đang quan sát phía sau tấm gương.

Tôi ngả người về phía trước, tay đặt lên đầu gối, để khuôn mặt tôi thẳng trước cái miệng kinh tởm của Garza và cho hắn biết tất cả mọi điều tôi chừa lại.

"Tôi biết người đàn ông mà anh đã đâm chém tới chết, anh đã giết người một cách kinh tởm. Chúng tôi đã nói chuyện ngay sau khi cậu bé con đáng thương của anh ta chết vì một cánh tay bị gẫy".

Anh có thấy một đứa trẻ khi kiểm tra vết thương không ? Một cậu bé đáng yêu. Nặng khoảng 22 kg. Người ta phát hiện ra cậu bé đã chết với cặp cúc bằng đồng trên mắt.

‘Tôi không biết cô đang nói về việc gì ”, Garza trả lời.

“Hắn chẳng biết gì cả”. Tôi nói vói Jacobi như vậy khi Garza đứng dậy, đi yếu ớt về phía cái ghế, tay bị còng phía trước.

“Hắn ta chẳng biết gì về các vụ án mạng ấy cả. Hắn không biết tý gì về việc thi thể của Martin Sweet trong thùng xe của hắn. Hắn chắc chắn cũng chẳng biết chúng ta kiên trì như thế nào”.

“Hắn chẳng biết gì về chúng ta cả”.

‘Tôi sẽ gọi xe cứu thương”, Jacobi mệt mỏi trả lời.

Tôi đặt điện thoại di động của tôi xuống bàn trước mũi của Garza:

“Đây. Gọi điện cho luật sư của anh đi. Bảo ông ta rằng anh bị bắt về tội giết Martin Sweet. Bảo ông ta là có thể tìm anh trong phòng cấp cứu của Bệnh viện thành phố, bị còng vào xe lăn dưới sự bảo vệ của cảnh sát. Cho ông ta biết là chúng tôi đã có đủ bằng chứng  buộc tội anh hàng trăm lần rồi. Bảo ông ta là chúng tôi đang hạ bệ anh”.

Tôi mặc áo khoác vào trong khi Garza cặm cụi với các phím điện thoại nhỏ xíu trên chiếc Nextel của tôi, bấm sai, rồi lại bấm lại. Tôi để hắn ở lại trong phòng với Jacobi.

Nhưng trước khi cánh cửa đóng lại, tôi nghe thấy tiếng Garza khóc.

VÀ MAXINE PAETRO KỴ SĨ THỨ 5 Người dịch: Nguyễn Mạnh Cường Thực hiện ebook Hoa Quân Tử NHÀ XUẤT BẢN VĂN HÓA - THÔNG TIN HÀ NỘI – 2008
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.