Khuôn mặt bầm dập của Garza vẫn rõ mồn một trong tâm trí tôi khi tôi lái xe từ Trụ sở về nhà, nghĩ thật quá tệ rằng Yuki đã không đứng đằng sau gương để quan sát Garza nôn hết gan ruột của mình ra và khóc như một đứa trẻ.
Hắn ta sợ à ?
Cảm thấy hối tiếc cho chính hắn à ?
Tôi không quan tâm.
Tôi hy vọng hắn ta sẽ bị đau khổ dày vò. Kẻ tàn nhẫn ấy là mối nguy hiểm phòng hình sự đã có chứng cứ. Tiền bảo lãnh mất hàng triệu đô, vẫn có cơ hội để hắn được thả vào sáng thứ hai.
Hắn ta sẽ phải trải qua một kỳ nghỉ cuối tuần dài và nhục nhã với chiếc còng trên giường bệnh, các đồng nghiệp cũ của hắn đều lại gần để thấy bộ mặt tối tăm của bác sĩ Garza.
Những ngày cuối tuần của hắn sẽ dài lê thê.
Còn ngày nghỉ của tôi lại trôi qua quá nhanh.
Tôi đi lên phố 16, rồi rẽ vào Missouri. Tôi băng qua những căn nhà thời Victoria dưới ánh trăng trên đồi Potrero, mải mê nghĩ tới chiếc bồn tắm sẽ giúp tôi rũ sạch mùi khó chịu, sáu tiếng ngủ trên chiếc giường đệm ấm êm, và dành hai ngày cuối tuần cùng với Joe.
Tôi mỉm cười khi nghĩ về niềm vui thích trong trắng khi ở cùng Joe, nằm cạnh anh và gối đầu lên vai anh, nắm chặt tay nhau, trao nhau những nụ hôn lúc thì nhẹ nhàng, lúc thì thật sâu đến mức khát khao những điều hơn thế.
Tôi nghĩ tới hàng giờ ngồi nói chuyện với Joe. Tôi khó có thể đợi để kể cho anh nghe về ngày hôm nay, chẳng hạn mười tám giờ chạy đua không ngừng nghỉ đã kết thúc với việc đưa một gã bất lương ra khỏi cuộc chơi.
Tôi dừng chiếc xe Explorer bốn cửa trước nhà, nặng nhọc leo lên đồi, lên cầu thang vào căn nhà ấm cúng của mình với khung cảnh vịnh nhỏ hẹp.
Tôi nói chuyện với Martha qua cửa phòng tắm, nói với nó rằng tôi rất tiếc là tôi không có một cuộc sống ra hồn. Nó sủa ăng ẳng ra ý trả lời, trò chuyện với tôi. Tôi đoán là nó phàn nàn rằng người trông chó còn yêu quý nó nhiều hơn cả tôi. Tôi bảo nó là không phải vậy.
Khoảng hai mươi phút sau, tôi đã nằm trần trong chăn, chuẩn bị tắt đèn ngủ thì thấy có ánh đèn loé sáng trên máy tự động trả lời điện thoại.
Tôi muốn mặc kệ nhưng vẫn ấn nút Play, bởi biết rằng nếu tôi không làm vậy thì giấc ngủ của tôi sẽ đầy màu sắc với những thứ đáng nguyền rủa đang chập chờn cạnh đầu tôi suốt đêm.
Là Joe. Tôi thở dài, hình dung ra khuôn mặt của anh, nghe thấy sự thất vọng của anh và cảm thấy nỗi thất vọng của tôi chỉ xếp thứ hai.
“Lindsay, là anh đây. Em à, anh xin lỗi. Anh có tin xấu. Anh đón chuyến bay đầu tiên. Anh dự định sẽ tới sớm và làm em ngạc nhiên, nhưng có chuyện gì đó quan trọng xảy ra ở sân bay nên đường băng phải đóng cửa khoảng mấy tiếng.
Chúng mình lại lỡ hẹn Lindsay à, anh vừa nhận nhiệm vụ mới. Anh đang trên máy bay đi Hồng Kông”.
Tôi nghe thấy tiếng phi công yêu cầu các hành khách tắt các thiết bị điện tử.
Joe nói tiếp:
“Anh sẽ gọi lại cho em ngay sau khi đến sân bay. Chúng ta sẽ có một kế hoạch mới. Lớn hơn. Tốt hơn. Đi với anh nhé, Lindsay. Anh yêu em”.
Điện thoại dập máy.
Tôi ấn nút tua lại để nghe lại tin nhắn một lần nữa và nghe lại giọng nói của Joe. Vụ việc ở sân bay - sẽ rất buồn cười nếu không quá buồn như vậy - là lúc tôi đang bắt Garza.