Khi tôi và Jacobi rời khỏi bệnh viện, tâm trí tôi cứ mãi quẩn quanh với suy nghĩ về những điều mới biết.
Garza và Engstrom.
Garza và O’Mara.
Hãy tưởng tượng những gì có thể xảy ra.
Chúng tôi lên xe, Jacobi cầm lái và khởi động xe. Tôi cảm thấy một gánh nặng ập tới khi mối quan hệ gần gũi này dẫn tới điều lớn hơn. Nó như thể lắng nghe một buổi hòa nhạc trực tiếp và mong muốn được đứng lên sân khấu và cất tiếng hát.
Chỉ như thế mới tốt hơn.
Tôi nói với Jacobi:
“Cindy ở tòa án khi Garza đứng làm chứng. O’Mara hỏi Garza xem hắn ta có làm gì với những nạn nhân của nguyên đơn không. Hãy biết điều đó, Jacobi. Garza đã lấy bản sửa đổi lần thứ 5".
“Chẳng có nghĩa gì hết. Garza không bị xét xử", Jacobi trả lời rồi cho xe chạy vào đường Leavenworth.
“Đúng vậy. Và phản ứng của Cindy là “Chà, cái gã đó đang bảo vệ chính hắn khỏi điều gì đó”. Cô ấy nói vói tôi rằng khi hắn buột miệng nói điều đó ra, thì đó là bước ngoặt của phiên tòa này. Hắn phá huỷ mọi lời biện hộ của bệnh viện.
“Vậy là O’Mara không ngáng chân hắn ? Để hắn làm mưa làm gió ? Hay hắn tự làm tất cả việc này ?” “Hỏi hay lắm, Jacobi. Tôi băn khoăn không biết ai để cho ai làm mưa làm gió. Cả hai cô nhân tình của Garza đều liên quan tới vụ việc chống Bệnh viện thành phố”.
Người tôi bị lắc mạnh khi Jacobi rẽ nhanh sang phải đi vào phố Filbert.
“Tất cả là ở đây, nhưng tôi không thể vẽ ra một bức tranh toàn diện. Nếu Garza giết tất cả những người đó, thì đâu là mối liên hệ ?”
Jacobi dừng xe trước ngôi nhà trát vữa màu vàng kem của Garza và tắt động cơ.
“Hãy tới hỏi ông bác sĩ”.