Khoảng sau chín giờ tối, tôi và Jacobi giải Dennis Garza và Maureen O’Mara vào phòng cảnh sát. Cả hai người đều đã bị còng tay lại.
Jacobi bông đùa:
“Xem người hùng ngã ngựa này”.
Tôi mệt phờ người vì đã dốc hết sức lực, song sự hoan hỉ giúp tôi mạnh mẽ. Dennis Garza đã bị bắt với các tội danh cố ý sát thương, mang vũ khí giết người, cản trở luật pháp và bị tình nghi giết người.
Hắn không giết người ở Bệnh viện thành phố.
Và hắn cũng không được nằm tắm nắng trên bãi biển ở Rio.
O’Mara bị buộc tội tòng phạm sau sự việc này, nhưng chúng tôi đang lừa phỉnh và cô ta biết điều đó.
Chúng tôi không có bất kỳ bằng chứng nào cho thấy O’Mara đã chứng kiến vụ giết người hay có nhìn thấy máu ở nhà của Garza.
Hai mươi phút sau khi chúng tôi đưa hai người bọn họ vào phòng giam, O’Mara đã điềm tĩnh ngồi đọc sách, miệng ngậm tăm và đợi một trong số cộng sự luật pháp của cô ta tới bảo lãnh ra khỏi tù.
Song chúng tôi vẫn chưa kết thúc với cô ta.
Tôi vẫn cảm thấy đầu gối tôi run run, yếu ớt. Tôi vào nhà vệ sinh, vục nước rửa tay và rửa mặt bên chiếc bồn sứ cũ rồi lấy tay còn ướt vuốt lên tóc.
Tôi nhớ lần cuối cùng khi ăn tối đã phải nuốt vội như thế nào sau khi Noddie Wilkins gọi báo cho tôi biết rằng Jamie Sweet đã chết.
Tất cả cứ như một tuần đã trôi qua.
Tôi lại cùng với Jacobi ngồi trong văn phòng của tôi và gọi một chiếc bánh pizza thịt viên lớn, lúc ấy Sonja Engstrom gọi lại cho tôi. Cô cũng ở lại làm việc muộn trong văn phòng ở bệnh viện. Cô nói bằng giọng dứt khoát, quả quyết.
“Chúng tôi đang kiểm tra hồ sơ của máy tính phát thuốc, từng bai (byte) một. Bệnh viện sẽ cố gắng cùng với cảnh sát để tìm ra sự thật".
“Tôi mừng là như thế".
“Nếu Dennis vào trộm hệ thống máy tính, thì anh ta là kẻ giết người và chỉ hành động một mình. Cảnh sát có thể bắt anh ta. Chúng tôi sẵn sàng giúp".
Chúng tôi vẫn không có bằng chứng về việc Garza đã giết bất kỳ ai ở Bệnh viện. Tôi ước gì chúng tôi có thể tự yêu cầu đưa hồ sơ máy tính của bệnh viện ra hầu tòa, nhưng tôi biết ủy viên công tố sẽ nói thế nào về việc này.
Cô muốn chúng tôi kiểm tra ba năm hồ sơ máy tính của bệnh viện này sao ? Nhân sự đâu ra, Trung uý ? Chúng tôi không có thời gian, tiền bạc hay nhân sự để làm những việc vô bổ.
Song bệnh viện ủng hộ Engstrom, vậy nên cô ta có thể tìm thấy dấu vết về kẻ giết người của chúng ta.
Tôi trả lời điện thoại:
“Sonja, vì Chúa, đừng đốt, xé, thay đổi hay vứt đi bất kỳ thứ gì. Hãy gọi ngay cho tôi nếu cô phát hiện mẫu hay tìm thấy bất kỳ cái gì mà tôi có thể đưa lên ủy viên công tố. Cô làm ơn nhé”.
Tôi chúc cô may mắn rồi nhận cuộc điện thoại tiếp theo. Đó là Conklin. Giọng anh đắc thắng, gần như choáng váng.
“Trung uý. Tôi đã thấy xe của Garza”.