Yuki đang đợi trong một hàng dài người đứng phía ngoài phòng vệ sinh nữ. Hai tay khoanh lại, cằm chùng xuống, cô đang nghĩ về sức mạnh ẩn trong kết luận của O’Mara, và lại một lần nữa tự hỏi bản thân tại sao không đưa mẹ mình ra khỏi Bệnh viện thành phố sớm hơn trước khi Garza, con người đáng hận đó, giết chết bà.
Dòng người di chuyển chậm đến nỗi khi Yuki vào phòng vệ sinh thì chỉ còn vài phút nữa là phiên toà bắt đầu.
Rất nhanh, cô mở vòi nước lạnh, té vào mặt. Sau đó, nhắm mắt, cô với tay ra lấy cuộn giấy.
Lau khô mặt xong, khi mở mắt ra, cô nhìn thấy bóng của Maurreen O’Mara ở trong gương, đang trang điểm lại.
Yuki vừa ngạc nhiên, vừa hạnh phúc khi nhìn thấy O’Mara.
Cô tán thưởng phần kết trong lập luận của O’Mara và giới thiệu bản thân mình, cô nói: “Tôi đang làm ở hãng Duffy và Rogers, nhưng tôi có mặt ở đây vì mẹ tôi mới mất tại Bệnh viện thành phố”.
“Tôi rất lấy làm tiếc”, O’Mara gật đầu, rồi sau đó đưa mắt trở lại gương.
Yuki kinh ngạc trước sự thờ ơ đó. Nhưng nửa giây sau cô nhận ra rằng O’Mara có lẽ đang chú tâm vào việc công kích lại kết luận của Kramer.
Lo lắng về bồi thẩm đoàn.
Yuki vò giấy rồi ném nó vào thùng rác, nhìn O’Mara một lần nữa, cả ở ngoài lẫn bóng phản chiếu trong gương.
Bộ veste của Maureen O’Mara thật tuyệt. Hàm răng trắng bóng và mái tóc lộng lẫy chỉ có thể nhìn thấy trong các quảng cáo về dầu gội. Người phụ nữ này rất quan tâm đến bản thân, Yuki nghĩ, và quan sát này khiến cho cô cảm thấy khó chịu vì một nguyên nhân nào đó.
Cô nghĩ về chuyện làm sao mà mình không đi cắt tóc đã hàng tháng trời và thường xuyên ngày này qua ngày khác chỉ mặc bộ veste công sở hoặc màu trắng hoặc màu xanh. Mặc một cách máy móc thì dễ hơn nhiều.
Kể từ khi mẹ mất, cô chẳng còn quan tâm tới vấn đề này nữa.
Bên cạnh cô, O’Mara tô lại son môi, hất tóc ra khỏi cổ áo và đi khỏi phòng mà không thèm nhìn lại Yuki một cái.
Một người phụ nữ to lớn trong bộ veste chật cứng hỏi Yuki nếu cô không ngại, bà xin phép đi qua cô để lấy bánh xà phòng.
“Vâng, xin cứ tự nhiên”.
Yuki bước ra khỏi phòng, nghĩ sẽ ra sao nếu O’Mara chỉ là một kẻ kiêu căng hợm hĩnh.
Cô vẫn mong cô ta chiến thắng.
Cô mong cô ta thắng lớn.