Đang là 9 giờ kém 15 phút trong hành lang dài thăm thẳm và sáng đèn của bệnh viện. Garza đã rời phòng làm việc trước đó vài giờ, vẫy tay chào tôi như thể chúng tôi là đôi bạn cũ, cười một cách giả tạo và đi về phía cửa tự động để ra đường. Có phải hắn đang khoái trá với tất cả điều này ?
Khi tới sảnh lớn giữa phòng cấp cứu và phòng pháp y, đột nhiên trong đầu tôi xuất hiện ý nghĩ.
Có thể Garza không phải là kẻ giết người.
Có thể hắn ta chỉ có vẻ thế thôi.
Nhưng nếu không phải Garza thì là ai ?
Tôi vẫn đang đi theo con đường mà mình đã đi trong suốt bao nhiêu ngày nay, tự chống lại bản thân mình.
Tôi đi tìm một cơ sở mới, đi lên tầng ba tới khoa ung thư.
Vừa bước ra khỏi thang máy, tôi nhìn thấy một cái gì đó khiến cả người sởn gai ốc.
Một người đàn ông da trắng khoảng 30 tuổi, nặng chừng 80 kilôgam, tóc màu hung dưới chiếc mũ bóng chày màu xanh, mặc áo màu xám và quần đen thủy thủ đang nói chuyện với một y tá trông có vẻ mệt mỏi trong hành lang.
Vẻ ngoài của người đàn ông có vẻ gì đó không ổn - bộ dạng lén lút như thể anh ta đang trao đổi cái gì đó bí mật với người y tá, một sự trao đổi khiến tôi cảm thấy khó chịu, bản năng mách bảo tôi điều này không ổn.
Cappy McNeil là một tay lão luyện trong việc đối phó với những kẻ giết người. Anh ta đã từng làm việc hàng năm trời với Jacobi và giờ đây đang ngồi ở tầng dưới.
Tôi gọi anh ta bằng máy của mình, vài phút sau đó cả hai đều đi về phòng 386, ngay khi mà tên tóc hung lẻn vào phòng bệnh nhân.
Tôi kéo mạnh cửa và nói dõng dạc, “Đứng lại đó !” Tôi giơ phù hiệu và tóm lấy cánh tay anh ta, bẻ quặt lại. Đẩy anh ta vào tường và thấy anh ta rùng mình sợ hãi.
Đằng sau tôi, Cappy chặn đứng cửa ra vào bằng thân hình nặng nề 120 kilôgam của mình.
“Tên anh là gì ?” Tôi hỏi người đàn ông trẻ tuổi.
“Alan Feirstein. Điều này là gì vậy ?”
“Giơ hai tay lên tường, Feirstein. Trong túi anh có gì mà tôi nên biết chăng ? Thuốc chẳng hạn ? Hay là kim tiêm ? Hoặc là vũ khí ?”
“Tôi chỉ có bàn chải đánh răng,” anh ta kêu lên “chìa khóa ô tô và một hộp đồ của Good và Plenty”.
Tôi ấn anh ta xuống và kiểm tra túi: “Tôi sẽ giữ ví của anh”.
“Em à ?” Feirstein quay nửa mặt ra, hướng về người phụ nữ đang nằm trên giường như muốn giải thích: “Em thức dậy rồi à ?”
Một đống dây rợ và ánh đèn chạy từ tay cô ta lên tới điểm cực 4, phía trên máy điện tim.
“Anh ấy là chồng tôi,” người phụ nữ nói trong trạng thái đã được tiêm thuốc, có thể thấy rõ điều đó qua giọng nói của cô ấy, “Alan là chồng tôi”.
Tôi xem xét kĩ bằng lái xe của Feirstein, dạ dày cuộn lên còn tim thì chùng xuống.
Người đàn ông này không có vũ khí, cũng chẳng có cái cúc nào trong người cả. Khỉ thật, anh ta thậm chí còn có chứng nhận về việc đã hiến tặng bộ phận cơ thể trong giấy tờ nữa chứ.
“Anh đang làm gì ở đây vậy ?” Tôi hỏi yếu ớt.
“Buổi tối tôi ở đây. Carol đang bị máu trắng. Giai đoạn cuối”.
Tôi nuốt khan: “Tôi xin lỗi”, tôi nói với Feirstein, “Điều vừa xảy ra là một sự nhầm lẫn tai hại, và lời xin lỗi của tôi không thể nào bù đắp được”.
Người đàn ông gật đầu, đẩy tôi ra khỏi ngưỡng cửa, điều mà tôi lấy làm biết ơn. Tôi nói với vợ anh ta: “Chị giữ sức khỏe nhé”.
Sau đó tôi và Cappy bước ra khỏi hành lang.
“Này, tôi cảm thấy thật tồi tệ Cappy ạ. Cứ như thể mọi việc đang đi xuống ấy. Người đàn ông chỉ đang lén ngủ trên sàn. Làm sao tôi có thể ngu ngốc tới mức ấy cơ chứ ?”
“Nó thường xảy ra mà sếp”, anh ta nhún vai, “quay lại sảnh nào”.
Cappy quay trở lại vị trí của mình còn tôi thì quay trở lại phòng đợi bên ngoài Phòng cấp cứu.
Tôi hết sức thất vọng và cảm thấy hổ thẹn, nhưng hơn cả, chưa bao giờ tôi cảm thấy mông lung như thế này.
Carl Whiteley, lãnh đạo bệnh viện bắt đầu lặp đi lặp lại rằng tỉ lệ tử vong của Bệnh viện thành phố nằm trong phạm vi tương tự với các bệnh viện khác, và rằng những cái cúc y hiệu chỉ là một trò đùa.
Tôi đã lôi Tracchio vào vụ việc này cùng với mình mà chỉ dựa trên linh tính.
Mạo hiểm cho ông ấy. Mạo hiểm cho cả tôi.
Máy bán hàng tự động nằm trong góc phòng đợi của gian cấp cứu kêu rền báo hiệu một hộp bánh kẹo bắt mắt chuẩn bị xuất hiện trong khung cảnh ảm đạm này.
Tôi nhét một đô la vào khe, nhấn đôi nút và nhìn hộp nước cam Reese’s Pieces rơi xuống bệ dốc dưới.
Tôi đã ở đây cả đêm. Tôi muốn tin rằng mình đang tìm cách lột mặt nạ của kẻ giết người và cứu lấy nhiều sinh mạng.
Nhưng tệ thay, hình như tất cả những gì tôi làm đều đang phản thùng lại chính mình. Chúa ơi, người đàn ông tội nghiệp và vợ của anh ta. Đúng là môt thảm hoa.