Brenda gọi tôi trên hệ thống liên lạc:
- Trung uý, xin nhận điện ở đường dây số 3. Người gọi nói là trường hợp khẩn cấp và bảo có biết Trung uý, nhưng không khai báo nhận dạng.
Tôi liền ấn nút trên điện thoại rồi xưng tên. Tôi nhận ra giọng nói của Noddie Wilkins mặc dù vỡ tiếng và cô ta đang sụt sịt trong nước mắt:
- Trung uý, nó chỉ là một đứa trẻ. Nó chỉ bị gẫy một cái xương thôi, vậy mà nó đã chết rồi. Lẽ ra nó không thể chết. Tôi nghe tin đó trong nhà ăn. Trên mắt cậu bé đặt các y hiệu.
Tôi gọi cho Tracchio và gặp ông ngay ở đầu dây bên kia, tôi cho ông biết những thứ tôi cần và những việc tôi sắp làm.
Sau đó tôi phải lắng nghe cả đống chuyện tào lao rằng: cô có chắc là cô biết việc cô đang làm hay không ? Cô có hiểu những hậu quả thảm khốc nếu cô phán đoán sai hay không ?
Tôi trả lời nhẹ nhàng:
“Có, thưa sếp, tôi hiểu”.
Và tôi đã làm.
Việc rà soát mù mờ chẳng khuấy tung được gì ngoài sự sợ hãi: không có bằng chứng về việc làm sai trái, không có nghi phạm, không có đầu mối về bất kỳ cái gì. Những cú điện thoại giận dữ sẽ ào ạt tới ngay sau đó than phiền về sự thiếu đầu óc phán đoán của tôi, bản năng lãnh đạo tồi của tôi và trên hết là sự bất lực của Đội điều tra trọng án trong việc bảo vệ những người mà chúng tôi phục vụ.
Nhưng không còn đủ thời gian để theo đuổi một kế hoạch tốt hơn.
Một người nữa đã chết. Lần này là một đứa trẻ chỉ mới năm tuổi.
Cuối cùng Tracchio cũng phải bật đèn xanh cho tôi. Tôi yêu cầu họp tổ ngay lập tức. Họ tập hợp lại giống như một đàn chim lớn quanh căn phòng của tổ: Jacobi và Conklin, Chi và Rodriguez, Lemke, Samuels, McNeil và tất cả những cảnh sát giỏi khác mà tôi đã làm việc cùng họ hàng năm nay rồi và giờ thì tuỳ thuộc cả vào họ.
Tôi thấy sự lo lắng thể hiện trong giọng nói của mình, nhưng cũng cảm nhận được nó nằm sâu trong gan ruột mình. Tôi thông báo cho họ biết việc một đứa trẻ đã chết tại Bệnh viện thành phố trong một tình huống rất đáng nghi ngờ. Và rằng chúng tôi phải giữ bằng chứng khi vẫn còn thời gian và tìm ra kẻ giết người tàn nhẫn nhất ấy mà không được hy sinh thêm nữa.
Tôi có thể thấy sự lo lắng trên những khuôn mặt họ, nhưng cũng thấy họ đặt niềm tin ở nơi tôi.
“Có thắc mắc gì không ?”
“Không, thưa sếp”.
“Chúng ta hành động thôi, Trung uý”.
Cả đội đã cho tôi can đảm về sự tin chắc liều lĩnh của tôi.