Một lát sau, ở bàn chúng tôi, gương mặt của Cindy trông đã linh lợi, đầy ắp năng lượng, phấn khích và có thể cả một chút sợ hãi nữa. Cô đưa ra cho chúng tôi một bản chi tiết mới được cập nhật về phiên toà xét xử vụ sơ suất trong việc chữa trị khi Yuki đã tới Susie, rất trễ và trông thật thảm hại, thậm chí còn thảm hại hơn tôi nữa. Cô ấy trượt về phía ghế bên cạnh Cindy, Cindy nắm chặt tay cô ấy như để bảo vệ.
“Cậu đến vừa kịp lúc”, Cindy nói.
“Vừa kịp để làm gì ?”
“Tớ đang định thả một quả bom đấy”.
Cindy trông vẫn rạng rỡ, trái ngược lại với Yuki. Tóc Yuki trông xỉn màu, mắt thâm quầng và vài cái nút bị sứt ra trên áo dài bằng lụa xanh.
Khi Cindy bắt đầu đặt máy ghi âm lên trên bàn, tôi nói nhỏ với Yuki: “Cậu ổn chứ ?”
“Chưa bao giờ ổn hơn”, cô mỉm cười yếu ớt.
“Vậy là quả bom của cậu ở trong cái thứ bé xíu này à ?” Claire hỏi Cindy.
Cindy cười: ‘Tớ không thể tiết lộ tên của cô ấy được” cô vừa nói vừa lắp băng vào, “Nhưng cô ấy là một y tá làm việc trong Bệnh viện thành phố. Nghe nhé”.
Một cảm giác tồi tệ vừa xảy đến với tôi.
Cầu Chúa hi vọng là nó sai.
Băng bắt đầu quay và một giọng đều đều phát ra từ chiếc máy nhỏ.
Noddies Wilkins quyết định đánh mạnh hơn, lần này là với tờ Biên niên sử.
“Tôi đã tận mắt nhìn thấy chúng”, đầu môi của Cindy nói. “Như thể bóng đêm vậy. Bạn đi vào và thấy bệnh nhân đã chết, và những cái y hiệu ở trên mắt của họ”.
“Hãy để tôi khẳng định lại điều này cho rõ,” tôi nghe thấy Cindy nói, giọng yếu ớt và ngờ vực, “Khi bệnh nhân chết, có những y hiệu được đặt lên trên mắt của họ sao ?”
“Không, không phải tất cả bệnh nhân đều thế. Chỉ một số thôi. Tôi nhìn thấy ba lần như vậy, những người khác cũng thế”.
“Tôi có hàng triệu câu hỏi, nhưng hãy bắt đầu từ cơ bản. Trông chúng như thế nào ?”
“Đó là những cái cúc bằng kim loại, giống như những đồng xu, in nổi hình hai con rắn quấn vào nhau. Và chẳng ai bắt được thủ phạm đã làm việc đó”.
“Có bao nhiêu bệnh nhân được tìm thấy trên mắt có đặt những cái cúc như vậy ?”
“Tôi không biết. Nhưng có đến cả tá”.
“Cô có nhìn thấy điểm chung nào giữa họ không ? Có kể cho ai nghe chuyện này nữa không ? Giống như kiểu một độ tuổi tất yếu nào đó, hay là một nhóm dân tộc hoặc một căn bệnh ?”
‘Tôi chỉ mới nhìn thấy ba lần và tất cả họ đều khác biệt. Nghe này, tôi phải đi bây giờ...”
“Làm ơn, chỉ một câu hỏi nữa. Cô có kể cho ai nghe về chuyện này nữa không ?”
“Giám đốc của tôi. Ông ta nói chúng là một trò đùa của ai đó. Nhưng cô hãy nói cho tôi biết. Nó thật dễ sợ, đúng không ?”
Giọng của người y tá bắt đầu nghẹn lại như thể cô ta đang cố gắng dùng tay che chiếc máy ghi âm. Cô ta nói với một ai đó, và khi quay lại thì giọng nói ngắn gọn.
“Tôi phải đi đây. Tôi đang làm việc và rất bận. Thiếu người làm”.
“Hãy gọi cho tôi nếu có gì...”
Cindy tắt máy ghi âm và nhìn vào những khuôn mặt còn đang sốc. Sau đó Cindy nhìn tôi.
“Lindsay, hãy cho tớ biết, có phải bệnh viện đã giấu nhẹm đi những vụ giết người này không ?”
Tôi ngậm miệng lại và rơi phịch xuống bàn.
Đầu óc quay mòng mòng.
Tôi đã xin lỗi Cindy về việc tôi không để cô ấy viết bài về vụ này, thứ mà cô ấy thức hàng đêm để ghi chép lại.
Làm sao tôi có thể yêu cầu cô ấy một lần nữa.
“Lindsay, cậu biết điều này !” Yuki hỏi, cóp nhặt một vài biểu hiện trên mặt tôi mà chính tôi cũng chẳng biết chúng có ở đó. “Cậu đã biết hết về chuyện những cái cúc đúng không ?”
“A, tớ không thể tiết lộ chuyện đó được”.
"Lindsay ?’ Cindy nhấn giọng đầy hoài nghi. “Cậu biết về những cái cúc à ? Nói cho tớ biết. Nó nghĩa là gì ?’
“Tó sẽ nói cho cậu biết”, Yuki nói một cách đầy quả quyết. “Có ai đó đã làm việc ấy với những bệnh nhân. Có thể còn giết chết họ. Điều này thật điên cuồng, thật bệnh hoạn. Và nó có vẻ như thế đúng không Lindsay ?”
Tôi thở dài, nhìn quanh để tìm Loretta và gọi thêm một đĩa nữa. Đột nhiên Yuki nhoài qua bàn và giữ chặt lấy tay tôi.
“Làm ơn”, cô ấy nói, “Đừng để Garza thoát khỏi tội giết người”.
Tôi nhìn vào đôi mắt đen buồn của Yuki. Cô ấy cứu tôi khi năm ngoái tôi cần tới cô ấy và thêm vào đó, tôi rất thương yêu Yuki.
“Chúng tớ sẽ làm như vậy,” tôi nói với người bạn của mình. “Nếu Garza phạm tội, dù bất cứ tội gì, tớ hứa là chúng tớ sẽ bắt hắn”.