Căn nhà số 68 nhìn ra biển là một biệt thự kiểu Địa Trung Hải sơn màu vàng với tầm nhìn thẳng ra biển, cây cầu, Sausalito và có thể là cả Honolulu.
Những chú chim hót líu lo trong bụi cây.
Tôi và Jacobi bước lên cổng vòm, tâm trí tôi cuồn cuộn những hình ảnh chém giết rõ ràng tại nhà của Garza và bao nhiêu câu hỏi xoáy cuộn.
Nào, Maureen. Hãy có nhà.
Tôi nhấn chuông cửa, và một tiếng chuông dứt khoát vang lên khi tôi ấn vào. Tôi không nghe thấy tiếng trả lời, cũng không có tiếng bước chân đi ra phía cửa.
Tôi hét lên: “Cảnh sát đây” rồi ấn chuông một lần nữa, sau đó lùi lại cho Jacobi bước đến đấm cửa thùm thụp.
Không có ai trả lời. Chẳng có gì cả. Nào, Redhead - Tóc đỏ.
Cảm giác sởn gai ốc một lần nữa chạy qua người tôi - nỗi khiếp sợ về những cái chết khiến cột sống tôi như một chiếc mộc cầm.
O’Mara biến mất và trợ lý của cô ta không biết cô ta đang ở đâu. Chúng tôi đã chơi trò tình huống khẩn cấp một lần trong ngày hôm nay. Tôi định lặp lại việc đó một lần nữa.
“Tôi ngửi thấy mùi khí ga”. Tôi nói dối:
“Bình tĩnh nào, Boxer. Tôi đã quá già để đi tuần tra rồi”.
“Ngôi nhà của Garza giống như một lò sát sinh, Warren, và ô tô của O’Mara ở đó. Đó là sự ngu dốt của tôi nếu chúng ta xử lý kém tình huống này”.
Tôi vặn mạnh cái núm cửa, nó chuyển động trong tay tôi. Tôi để cánh cửa mở ra từ từ như thể một ngọn gió nhẹ thổi qua đã mở tung cánh cửa.
Chúng tôi nắm chắc súng trong tay một lần nữa.
“Cảnh sát đây”. Chúng tôi tiến vào.
Lối cửa dẫn vào phòng khách sáng sủa, có nhiều cửa sổ với các đồ đạc mang dấu vết của miền nhiệt đới và các bức tranh sơn dầu lớn nổi bật. Tôi tìm kiếm hiện trạng lộn xộn bên trong nhà của 0’Mara, nhưng như tôi có thể trông thấy ở đây thì chẳng có gì bị xáo trộn lên cả.
Chúng tôi rà soát các phòng ở tầng dưới, gọi xác nhận với nhau:
“Không có gì !”
“Không có gì !”
“Không có gì !”
Chúng tôi thấy một căn phòng sáng sủa nữa sau đó, trống rỗng và sạch sẽ tinh tươm.
Khi chúng tôi leo lên cầu thang, một mùi thơm đưa chúng tôi tới phòng ngủ chính.
Phòng ngủ được sơn màu trái đào. Một bức tranh sơn dầu kích cỡ bằng người thật mô tả một cặp đôi đang quấn lấy nhau đối diện với chiếc giường cỡ lớn. Tôi không thích loại hình “nghệ thuật” này trong phòng ngủ, song rõ ràng là một số người lại rất thích. Có vẻ như Maureen O’Mara là một người trong số đó.
Phía bên trái chiếc giường là những cửa sổ nhìn ra quang cảnh mà bao người mơ ước.
Tường phía đối diện được thiết kế thành những ngăn nhỏ. Cánh cửa đôi gắn kính mở toang, có tám cánh tất cả và quần áo của 0’Mara trải khắp nơi. Chuyện gì đã xảy ra ở đây ? Trong bao lâu rồi ?
Những đôi giầy nằm rải rác dưới ván ghép chân tường dưới các vết trầy màu đen nơi chúng bị ném mạnh vào tường.
Đồ trang điểm đã bị lấy ra khỏi bàn phấn và một chai nước hoa nằm vỡ trên sàn gỗ cứng.
Trong phòng tắm, chiếc điện thoại không dây bị ném trên bồn đá cẩm thạch màu xanh đã bị vỡ vụn ra thành các mảnh nhựa và các dây nhiều màu.
Việc này giải thích cho tín hiệu bận liên tục khi nãy.
Có phải Maureen nhận được một cú điện thoại mà cô ta không thích ?
Máy nhắn tin của tôi rung lên khi nhận báo cáo từ một xe tuần tra.
Đơn vị tuần tra đi về phía bắc trên đường 101 thì phát hiện ra chiếc Mercedes của Garza chạy ngược chiều. Đội tuần tra quay đầu xe ở chỗ rẽ gần nhất trên dải phân cách, cố gắng theo đuôi hắn nhưng không kịp.
Và đây là điều chúng tôi được biết: chỉ một phút trước đó, chiếc Mercedes của Garza hướng thẳng ra sân bay.