Câu chuyện giật gân được đăng trên trang đầu tờ báo của Cindy về Những cái chết bí ẩn đã thực sự làm nổi bật những nơi bán báo vào thời điểm chúng tôi hộ tống Marie St. Germaine qua cửa chính của Sở tư pháp.
Ban lãnh đạo đã cung cấp gì đó cho giới báo chí. Tôi bắt đầu cảm thấy chán ghét việc cứ chạy vòng quanh thế này. Jacobi và tôi đã ngồi trong phòng với Marie St. Germaine bốn tiếng đồng hồ. Căn phòng đằng sau tấm kính gương được gắn vào tường là các thanh tra hình sự cũng như ban lãnh đạo và ủy viên công tố.
Cứ ít nhất một giờ, thị trưởng San Francisco lại gọi. Trong khi đó St. Germaine chỉ khai với chúng tôi rằng bà ta sinh ra ở Haiti, rằng bà ta không phải là công dân Mỹ, và bà đã sống ở Mỹ gần hai mươi năm nay.
Trên hết thảy là bà ta không có gì nhiều để khai báo. Bà ta gập người xuống ghế, kêu khóc liên hồi:
“Tôi không giết ai cả. Tôi chẳng làm gì sai trái cả. Tôi là người lương thiện”.
Jacobi đập tay xuống bàn, giận dữ nói:
“Đừng có khóc lóc nữa. Hãy giải thích về những chiếc cúc giết người này đi để tôi có thể hiểu bà. Nếu không, thề có Chúa, toà án tối cao sẽ cùm gông bà tới Port-au-Prince cuối ngày hôm nay đấy”.
Trường hợp này chắc chắn không phải như thế, nhưng tôi vẫn để Warren hỏi cung theo cách của ông ta.
Bờ vai St. Germaine bắt đầu rung lên. Bà ta lấy tay ôm mặt và nức nỏ:
“Tôi không muốn nói chuyện nữa. Ông thậm chí còn không tin những gì tôi nói”.
Nếu câu tiếp theo của bà ta là “Tôi muốn có luật sư”, thì chúng tôi đã ép cho được.
Tôi lên tiếng:
“Được rồi, được rồi, bà Marie. Thanh tra Jacobi không có ý làm bà sợ. Chúng tôi chỉ cần sự thật. Bà hiểu điều đó chứ ? Vậy hãy nói cho chúng tôi rõ những gì bà biết”.
Người phụ nữ gật đầu. Bà với hộp giấy ăn trên bàn và xì mũi.
“Marie, tại sao bà lại có những chiếc cúc này trong tủ của mình ? Nào hãy bắt đầu từ đó”.
Cuối cùng dường như bà ta quay lưng lại với Jacobi, hướng tới tôi, dán mắt vào khuôn mặt và đôi mắt tôi. Bà không nhìn hay hành động giống như một kẻ giết người, nhưng tôi biết là không nên để bị đánh lừa bởi vẻ bề ngoài của bà ta.
“Chúng tôi làm việc đó tại trường đào tạo y tá. Chúng tôi đặt đồng xu hoặc vỏ sò lên mắt của người chết để giúp người ta vượt qua thế giới bên kia. Cô có thể kiểm tra việc này ở trường tôi. Cô sẽ gọi cho họ chứ ? ”
Giọng bà ta đã khoẻ khoắn trở lại khi nói chuyện với tôi.
“Tôi thấy cậu bé đã chết vào sáng hôm ấy. Đó chưa phải là thời điểm của cậu, vì thế tôi làm dấu cho cậu với Thượng đế. Thượng đế sẽ quan tâm”.
Tôi kéo ghế lại gần St. Germaine hơn, và hơi chút ngượng nghịu, tôi đặt tay lên tay bà.
“Nhưng bà có giúp cậu bé vượt qua được không Marie ? Bà nghĩ rằng cậu bé đang phải chịu đau đớn ? Đó là lý do tại sao bà cho cậu bé cái gì đó để cậu bé ngủ ngon phải không ?
Bà ta rút tay mình lại và đẩy tay tôi ra, hành động đó khiến tôi sợ rằng bà sẽ mất niềm tin nơi tôi.
“Tôi sẽ giết chính tôi trước khi tôi làm gì hại cậu bé”.
Tôi đưa mắt nhìn ra chiếc gương, thấy hình ảnh phản chiếu phờ phạc của chính tôi và biết rằng một nửa số người đang theo dõi cuộc thẩm vấn này đang nghĩ rằng nếu họ ở trong căn phòng này thay tôi, họ sẽ bẻ đôi người phụ nữ này ra thành hai mảnh để lấy sự thật.
Tôi lấy danh sách mà Carl Whiteley đã đưa ra khỏi túi áo khoác và đặt nó lên bàn. Tôi đặt nó ở một góc để bà ta có thể đọc được ba mươi hai cái tên - một danh sách người chết đáng sợ.
“Coi cái danh sách này xem, Marie. Bà có đặt những chiếc khuy đó lên mắt những người này không ? ”
Một khoảng thời gian im lặng kéo dài khi người phụ nữ đưa tay dò hết trang, đọc nhỏ những cái tên. “Có, tôi có đặt những chiếc cúc trên mắt họ”.
Cuối cùng bà lên tiếng, bà ngồi thẳng người lên và nhìn chằm chằm vào tôi không chớp mắt:
“Nhưng tôi thề với Chúa, tôi không làm hại bất kỳ ai cả. Một ai đó đã làm hại họ. Và tôi muốn chắc chắn rằng Chúa biết điều đó. Và rằng một ai đó cũng sẽ biết điều đó trên cõi đời này”.
Jacobi ở đằng sau tôi đá cái ghế ở trong phòng khiến nó bật vào tường và nằm chỏng chơ một bên. “Thanh tra ! ”
Tôi nhắc nhở Jacobi, không có ý phải nhắc lại lần thứ hai, rồi lại đưa mắt nhìn St. Germaine:
“Không có gì đâu, Marie. Hãy nhìn tôi đây này. Tại sao bà không gọi cho cảnh sát ?”
‘Tôi cần việc làm. Dẫu sao thì việc ấy có ích gì ? Không ai muốn lắng nghe một người như tôi. Cô cũng không tin tôi. Tôi có thể thấy đỉều đó trong đôi mắt cô. “Hãy làm cho tôi tin bà. Tôi thực sự muốn tin bà”. Marie St. Germaine ngả người về phía tôi, nói bằng giọng tin tưởng:
“Vậy thì giờ cô nên nghe tôi nói. Hãy nói chuyện vói bác sĩ phụ trách về phân phối thuốc ở bệnh viện. Bác sĩ Engstrom. Cô hãy tới thẩm vấn cô ta, chứ không phải là tôi. Tôi lương thiện. Cô ta thì không”.