Chưa đến mười giờ, Trình Yên đi ra ngoài mua hai xiên nướng, ăn xong liền lên lầu về phòng.
Ân Nữ Hiệp bình ổn lại tâm trạng, cũng bắt đầu lau nhà.
Còn Trình Vân chống cằm nhìn chằm chằm vào những ô nhỏ trên màn hình giám sát mà ngẩn người — anh xem phim đã thấy mệt rồi, cần nghỉ ngơi một chút, thả lỏng bản thân.
"Hô!" Nữ Hiệp đứng thẳng người, thở dài một hơi. Gạch lát nền quầy lễ tân đã được cô lau sạch bóng, soi gương được luôn, "Xong rồi, gần như mình đã hoàn thành công việc!"
"Định về phòng nghỉ ngơi rồi à?" Trình Vân hỏi.
"Ừm, tôi muốn về sớm xem tivi."
"Tôi còn đang tính lát nữa mua chút đồ nướng gì đó lót dạ đây." Trình Vân nói, "Cô không ăn à?"
"Cái này..." Nữ Hiệp lập tức rơi vào tình cảnh khó xử, im lặng mất một lúc.
Đồ ăn ở thế giới này đối với cô mà nói không nghi ngờ gì là rất mới mẻ và đầy cám dỗ. Dù sao trước đây cô cũng chẳng mấy khi được ăn nhiều thịt đến thế, huống chi là lắm món phong phú như vậy! Mà mấy ngày nay ở thế giới này cũng giúp cô hiểu ra một đạo lý: Những bữa cơm thường ngày mà cô từng cho rằng chỉ có hoàng đế mới được ăn, hóa ra vẫn chưa phải là ngon nhất. Ngon nhất chính là mấy món ăn vặt, đồ ăn đêm và quà bánh này.
Nhưng tivi cũng là một thứ khiến cô cảm thấy vô cùng mới lạ. Dù là chương trình gì cô cũng có thể xem một cách say sưa, hận không thể chui tọt vào trong cái máy đó! Thậm chí cô cảm thấy chỉ cần có tivi, mình ở lì trong phòng ba ngày ba đêm cũng không thành vấn đề!
Ân Nữ Hiệp đắn đo hồi lâu mới nói: "Vậy thì tôi... sẽ ở lại đây bầu bạn với anh một lát nữa, nhưng lát nữa thôi là tôi phải lên trên kia xem tivi đấy!"
Trình Vân cười cười, không khỏi nhớ tới sự si mê của mình đối với phim hoạt hình khi còn bé, cảm giác xem cả đời cũng không chán.
"Chỗ tôi cũng có tivi." Anh vừa nói vừa vẫy tay với Ân Nữ Hiệp, lại bảo, "Cô muốn xem gì thì ngồi vào đây, tôi bật cho xem."
Đối mặt với cử chỉ đầy mùi "ông chú biến thái" này của anh, Ân Nữ Hiệp chỉ hơi do dự một chút xíu, rồi liền buông chổi lau nhà và găng tay, đi vào quầy lễ tân ngồi xuống bên cạnh anh.
Cô bỗng ngẩn ra, sau đó ngả đầu và lưng hoàn toàn dựa vào ghế, xoay xoay cái ghế như một đứa trẻ: "Cái ghế này ngồi sướng thật!"
"Tôi phải ngồi ở đây mười tiếng đồng hồ đấy, không thoải mái thì sao chịu nổi!" Trình Vân mở trình duyệt, dừng lại ở trang tìm kiếm, rồi quay đầu hỏi, "Cô muốn xem gì, tôi bật cho xem."
"Tôi... tôi không biết." Lúc này Ân Nữ Hiệp vẫn chưa thể phân biệt được sự khác biệt giữa các chương trình tivi.
"Để tôi nghĩ xem nào. Thôi không cho cô xem phim cổ trang nữa, hiện đại trong nước có chương trình tivi, phim truyền hình hay điện ảnh nào hay ho không nhỉ." Trình Vân cảm thấy với sự ngây thơ trong nhận thức của Ân Nữ Hiệp, dù anh có bật cái gì cô cũng sẽ thấy rất hay, bật cái gì cũng có thể khiến nội tâm cô cảm thấy chấn động, "Hay là tìm xem có bộ phim cảnh sát hình sự nào phù hợp không vậy."
Trình Vân thấy việc xây dựng cho Ân Nữ Hiệp một quan niệm nhân sinh, đạo đức, thế giới quan và giá trị quan đúng đắn là rất quan trọng, mặc dù... quan niệm của Ân Nữ Hiệp có lẽ đã sớm hình thành từ lâu rồi.
Cuối cùng Trình Vân vẫn phủ quyết mấy bộ phim cảnh sát hình sự kia, tìm cho cô một bộ phim công chiếu năm ngoái là "Điệp vụ Tam Giác Vàng" (Mekong Operation).
"Này, cô xem bộ phim này sẽ biết, ở thế giới của chúng ta, đặc biệt là ở quốc gia của chúng ta, tuyệt đối đừng bao giờ thử thách cơ quan nhà nước, càng đừng làm chuyện phạm pháp phạm tội. Bằng không cho dù cô có chạy ra nước ngoài, quan sai của chúng tôi vẫn sẽ xử lý cô." Trình Vân nói xong liền nhấn nút phát, rồi tựa lưng vào ghế, đeo tai nghe lên nghe nhạc, nói thêm: "Có khách đến thì gọi tôi một tiếng."
"Ồ." Nữ Hiệp ngoan ngoãn đáp lời, dán mắt vào màn hình máy tính không chớp lấy một cái.
Nghe chừng hai bài hát, Trình Vân nghe thấy Ân Nữ Hiệp khẽ gọi mình. Ngẩng đầu lên nhìn, mấy gương mặt nữ sinh trẻ tuổi đang đứng ngay trước mặt anh, tràn đầy hương vị thanh xuân.
"Anh chủ đẹp trai!" Hách Niệm Văn lên tiếng trước tiên.
"Ông chủ, bọn em lại đến đây ạ." Hạ Tình mũm mĩm cũng nói, "Bọn em đặt phòng trên Meituan rồi."
"Sao hôm nay muộn thế." Trình Vân cười nói, tiện tay nhấn nút tạm dừng trên máy tính, rồi chuyển sang trang web quản trị của cửa hàng.
"Tại có đám giáo viên dở hơi muốn đi kiểm tra phòng ợ, còn làm bộ làm tịch bày đặt đột kích! Tụi em sáu giờ tối mới nhận được thông báo, không còn cách nào khác, chỉ đành đợi họ đi rồi mới đến đây." Hạ Tình bất mãn nói, "Điều hòa thì không chịu sửa, lại còn bắt người ta phải ở ký túc xá, đúng là lắm chuyện!"
"Năm nào cuối kỳ chả thế, kiểu gì cũng phải làm mấy cái thủ tục hình thức mà." Trình Vân cũng là người từng trải.
"Ơ anh chủ, anh tốt nghiệp trường nào thế?" Hách Niệm Văn bỗng nhìn chằm chằm Trình Vân hỏi.
"Tôi là đàn anh của các cô."
"Hóa ra là đàn anh ạ!"
"Khụ khụ, đăng ký đi." Trình Vân nói.
"Vẫn dùng căn cước công dân của em và Niệm Văn ạ, tiền cọc em để trên bàn rồi." Hạ Tình lấy căn cước công dân của mình và một trăm đồng tiền cọc ra, lại nói, "Anh chủ không biết tình hình đâu, lần này nghe nói có một nữ sinh khoa Kinh tế Quản lý bên cạnh thuê nhà ở ngoài, kết quả treo cổ tự tử. Chết treo mấy ngày trước rồi, nhưng đến tận trưa nay chủ nhà mới phát hiện ra, trời nóng thế này, chậc chậc chậc. Thế nên mấy hôm nay lãnh đạo trường kiểm tra gắt gao lắm, nghiêm cấm ở ngoài qua đêm!"
"Ồ, hèn chi." Trình Vân gật đầu nói, rồi lại thở dài một tiếng, "Đời người không dễ dàng, vẫn là nên trân trọng mạng sống mới phải, bằng không mình chết đi thì chẳng biết gì nữa, người phải chịu đựng đau khổ lại chính là người thân của mình."
Anh cũng chẳng có ý hóng hớt gì, dù sao đại học phải học bốn năm, một trường mấy vạn người, ai đi học đại học mà chưa từng nghe qua vài vụ chết người trong trường cơ chứ!
Nhất là mấy năm gần đây xã hội phát triển nhanh chóng, cái gì linh tinh lộn xộn cũng đều có cả.
"Đàn anh còn trẻ thế mà giọng điệu nói chuyện cứ như kiểu đầy chiêm nghiệm ấy nhỉ." Hách Niệm Văn không mấy để tâm đến lời của anh.
"Ừ." Trình Vân cúi đầu quét căn cước công dân.
Sáu nữ sinh đều đứng ngoài quầy, chủ đề đã mở ra rồi liền không nhịn được mà ríu rít nói chuyện.
Hách Niệm Văn tiếp tục cảm thán: "Nữ sinh đó hình như em còn từng gặp, trước kia bạn ấy cũng ở câu lạc bộ nhảy hiphop, chỉ là sau này không hay đến nữa. Nghe nói bạn ấy chơi khá thoáng, tóm lại là... tiếng tăm không tốt lắm."
"Thật á?" Hạ Tình cũng nổi máu hóng hớt, "Cậu có biết tại sao bạn ấy tự tử không?"
"Không rõ, có lời đồn là vì tình." Hách Niệm Văn nhún vai, rất bình thản, "Nhưng hai năm nay các vụ tự tử ở đại học cũng đại loại như thế cả, không phải vì luỵ tình thì cũng là vay nặng lãi trên mạng không trả nổi."
"Chậc chậc, hội độc thân như tụi mình thật sự không hiểu nổi!"
Một nữ sinh khác trông khá nhỏ nhắn nhíu mày nói: "Nhà trường cũng chẳng công bố nguyên nhân tử vong, toàn là lời đồn thổi, lúc thì bảo treo cổ, lúc lại bảo bị siết cổ, ai mà biết được."
"Thế à?"
"Ai bảo bị siết cổ?"
"Thật hay giả đấy?"
"Được rồi đừng bàn tán nữa, chết thì cũng chết rồi, còn lải nhải cẩn thận tối nay nó đến tìm các cậu đấy." Ngô Vấn San thùy mị nhẹ nhàng nói, nhận lấy biên lai tiền cọc Trình Vân đưa qua, tiện tay nhét vào túi bên hông cặp sách Hạ Tình đang đeo, rồi cầm thẻ phòng đi lên lầu.
Sau khi họ đi rồi, Ân Nữ Hiệp mới ngẩn người nhìn anh, nói: "Chẳng phải đây là thượng giới của các người sao? Sao còn có người treo cổ tự tử? Ngốc thế! Người khác muốn tới đây còn không tới được cơ mà."
"Ai nói với cô đây là thượng giới? Nói bậy." Trình Vân lắc đầu, "Đã bảo cô đây chỉ là một trạm trung chuyển, điểm đến của cô vẫn còn ở phía sau."
"Còn bảo không phải thượng giới..." Ân Nữ Hiệp nhíu mày lẩm bẩm, đột nhiên lại cao giọng, "Dù không phải thượng giới, các người bữa nào cũng có những bát cơm trắng to đùng, ăn mãi không hết, sao còn có người ngốc đến mức quẫn bách mà treo cổ? Nếu là tôi, tôi cả ngày chẳng làm gì, chỉ cần được ăn cơm trắng thôi cũng có thể vui vẻ ăn cả đời!"
"Chúng tôi chưa từng trải qua những ngày khổ cực như cô, nên không hiểu được, đương nhiên, cô cũng không hiểu được chúng tôi." Trình Vân lắc đầu, "Sự theo đuổi của con người đối với cuộc sống là không có điểm dừng, có cơm trắng rồi sẽ không còn tham luyến cơm trắng nữa, mà là theo đuổi những thứ nhiều hơn."
"Thứ gì?"
"Ví dụ như tình yêu, ví dụ như tự do, ví dụ như tiền tài quyền lực, danh vọng địa vị các thứ."
Ân Nữ Hiệp im lặng, cô lại nhớ đến bộ phim mình đã xem trước đó.
Im lặng một chút, cô bĩu môi về phía màn hình máy tính: "Mau bật nó lên đi, tôi muốn xem tiếp."
Trình Vân chuyển sang trang phim, nhấn phát.
---❊ ❖ ❊---
Ngày 2 tháng 7 năm 2017.
Đêm qua không mộng mị, Trình Vân ngủ rất ngon giấc.
Vệ sinh cá nhân xong xuôi đi xuống tầng một, Trình Vân vừa vặn trông thấy hai cảnh sát mặc đồng phục đẩy cửa đi vào từ bên ngoài. Họ gõ gõ lên mặt bàn quầy lễ tân, vẻ mặt nghiêm túc kia khiến Du Điểm đang mải mê làm việc riêng giật nảy mình.
"Đồng chí, chào đồng chí."
"Chào... chào các anh ạ." Du Điểm trông giống như học sinh đang làm việc riêng trong lớp thì bị giáo viên bắt gặp vậy.
Trình Vân vội vàng đi tới.
Đối mặt với tấm thẻ ngành mà hai cảnh sát rút ra, cô bé Du Điểm không ngoài dự đoán liền hoảng hốt, mặt đỏ bừng. Thấy anh tới liền vội vàng nhìn anh cầu cứu: "Ông chủ!"
Nghe tiếng gọi này, hai cảnh sát nhìn về phía Trình Vân, dường như có chút ngạc nhiên vì anh còn trẻ, sau đó hỏi: "Anh là ông chủ của khách sạn này?"
"Vâng, phải." Trình Vân gật đầu, nhíu mày, "Các anh có việc gì ạ?"
"Chúng tôi là đội cảnh sát hình sự Cục Công an Cẩm Quan, đến đây muốn tìm hiểu một chút tình hình, cần tốn chút thời gian của anh." Một trong hai cảnh sát đưa thẻ ngành cho anh xem, thái độ khá tốt, chỉ là vẻ mặt hơi nghiêm trọng, "Đừng căng thẳng, nếu các người biết tình hình thì xin hãy hợp tác, nếu không biết thì cứ nói là không biết là được, hỏi xong chúng tôi đi ngay."
Trình Vân nhìn thẻ ngành, cảnh sát này tên là Chu Gia Tinh, thẻ trông rất thật, nhưng anh cũng không phân biệt nổi.
"Ồ." Anh gật đầu, "Mời ngồi."
"Phiền anh rồi." Chu Gia Tinh nói.
Hai cảnh sát trông tuổi đều không lớn, tối đa là hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, một người cao lớn chính là Chu Gia Tinh. Người còn lại cao khoảng hơn mét bảy, không biết tên gì.
Trình Vân lấy cốc giấy rót ba cốc nước, cảnh sát còn lại vội vàng xua tay nói không cần đâu, Trình Vân liền đặt nước trước mặt họ, còn mình thì bưng cốc nước nóng thổi thổi.
Cô bé Du Điểm do dự một chút, chẳng biết lấy từ đâu ra hai cái bánh bao và một cốc sữa đậu nành đưa tới cho anh, rụt rè liếc nhìn hai vị cảnh sát, nói: "Đây là Trình Yên để lại cho anh, bảo anh sáng dậy thì ăn."
"Để đây đi, cảm ơn nhé." Trình Vân cũng đang khá đói.
"Nếu bây giờ anh tiện thì chúng tôi bắt đầu tìm hiểu tình hình trước nhé." Sau khi trao đổi ánh mắt với cảnh sát còn lại, Chu Gia Tinh bắt đầu hỏi chuyện: "Ngày hai mươi chín tháng trước, tầm tám giờ tối, quầy lễ tân của các anh là ai trực ca?"
"Buổi tối đều là tôi trực." Trình Vân nói, "Ngày hai mươi chín? Có phải ngày mưa hôm đó không."
"Ừ, mưa to lắm." Chu Gia Tinh gật đầu, "Hôm đó ở chỗ các anh có người nước ngoài nào đến không? Đặc điểm nhận dạng rõ nét ấy, ví dụ như người da đen, người da trắng chẳng hạn?"
Nói xong anh ta dừng lại một chút, bổ sung thêm: "Việc này vô cùng quan trọng, xin anh nhất định phải trả lời thành thật."
"Người nước ngoài?" Trình Vân nhíu mày hồi tưởng một chút liền có ấn tượng, "Hình như có một người da đen, rất cao lớn, ít nhất phải trên một mét chín."