“Anh đang nói chuyện điện thoại với ai thế?” Trình Yên hỏi.
“Lý Hoài An.” Trình Vân nhìn cô đầy khó hiểu, lắc lắc màn hình điện thoại trước mặt cô, “Vừa nãy Lý Hoài An còn hỏi thăm em đấy, anh bảo em được khoa Lịch sử trường Đại học Ích Châu nhận vào, cậu ta liền bảo chắc chắn là em thi cử thất thường rồi. Nhưng anh không kể chuyện em bị chập mạch cho cậu ta nghe đâu.”
“Anh mới bị chập mạch ấy!” Trình Yên lườm anh một cái cháy mắt, nói tiếp, “Nói chuyện điện thoại lâu như thế với một thằng con trai, anh không phải là muốn… nam thượng gia nam đấy chứ?”
“…” Trình Vân vô cùng bất lực, “Mới có mười phút thôi, gọi thế nào là nói chuyện điện thoại lâu!”
“Đừng tưởng em không biết mối quan hệ mờ ám giữa anh và Lý Hoài An.” Trình Yên nói bằng giọng điệu kiểu ‘anh đừng hòng chối cãi’, “Hơn nữa thế nào là mới có mười phút? Với thói quen của bọn con trai và tính cách của anh, mười phút điện thoại tương đương với hai tiếng đồng hồ của con gái bọn em rồi đấy!”
“…” Trình Vân xua xua tay, đi lên lầu, “Anh đi nấu cơm đây, trưa nay muốn ăn gì?”
“Thỏ xào ớt tươi, kiến leo cây và sườn xào chua ngọt.” Trình Yên đi theo anh lên lầu.
“Không có cây cũng chẳng có thỏ.”
“Tại sao Lý Hoài An lại gọi điện cho anh? Có phải bạn gái cũ của anh nhờ người bạn thân chí cốt đó đến thăm dò không?” Trình Yên bước một bước hai bậc thang cực kỳ nhẹ nhàng, nhưng vẫn kéo kéo vạt áo anh, “Đi lên đi xuống cầu thang phải đi chậm thôi!”
“Ơ? Sao tự nhiên em lại hóng hớt thế?” Trình Vân ngạc nhiên nhìn cô.
“Là thật à?”
“Làm gì có chuyện đó!” Trình Vân nói, “Tại Lý Hoài An nhận bằng tốt nghiệp xong là đi Thái Lan ngay, hai hôm nay mới về nước. Trước đó cậu ấy cũng không biết chuyện nhà chúng ta, nên về rồi thì gọi điện hỏi thăm vài câu thôi.”
“Chà, vừa từ Thái Lan về cơ đấy, chậc chậc chậc.” Trình Yên nghiêm túc liếc nhìn Trình Vân, chép chép miệng.
“Ý em là sao?” Trình Vân cạn lời.
“Xin lỗi, em chẳng có ý gì cả.” Trình Yên đứng ở cửa bếp, hai tay khoanh trước ngực đánh giá anh, giọng điệu lạnh lùng, “Chỉ là xét thấy anh là người đàn ông duy nhất trong nhà chúng ta, chuyện nối dõi tông đường đều phải trông cậy vào anh, nên muốn nhắc nhở anh một câu… dù cho cậu ta phẫu thuật ở Thái Lan có thành công đến mấy thì cũng không thể có khả năng sinh sản, cũng không thể thay đổi sự thật cậu ta từng là đàn ông, anh đừng có mà 'tri nam nhi thượng' (biết là đàn ông mà vẫn lao vào) đấy!”
“Cái gì với cái gì thế! Cái con bé này học ở đâu ra mấy thứ đó!” Trình Vân vỗ một cái vào trán, giải thích, “Nhà cậu ta có kinh doanh đa quốc gia, để cậu ta đi rèn luyện thôi.”
“Không nhìn ra cậu ta lại là một phú nhị đại!” Trình Yên từng gặp Lý Hoài An hai lần, trong ấn tượng của cô đó là một nam sinh có khuôn mặt trắng trẻo, tính cách cũng khá tốt, nhưng dường như trên người cậu ta chẳng có món nào đắt tiền, không đồng hồ hàng hiệu, không siêu xe, quần áo đa phần là đồ mặc ở nhà mua trên Taobao và các thương hiệu thể thao trong nước, thỉnh thoảng có đi giày bóng rổ hàng hiệu thì cũng chỉ hơn một nghìn tệ một đôi.
“Đúng vậy, không nhìn ra đúng không!” Trình Vân nhếch môi, “Nhà người ta giàu lắm đấy!”
“Ồ.” Trình Yên gật đầu vô cảm, “Em đùa anh tí thôi.”
Câu chuyện đến đây, cô đã thấy nhạt nhẽo, xoay người đi xuống lầu, nói: “Em đi mua miến và thỏ đây.”
Để lại Trình Vân đứng trong bếp, không hiểu mô tê gì.
Trong lúc nấu cơm, anh nhận được cuộc gọi từ Quan Nhạc, gã bạn này từ khi quen biết đến giờ gọi cho anh chưa quá năm cuộc.
Sau khi ăn cơm xong, lần lượt có mấy người bạn thân cũng nhắn tin hỏi thăm anh, không cần nói cũng biết, tất cả đều là công lao của Lý Hoài An.
Buổi chiều, thời tiết vẫn dịu nhẹ như thế.
Trình Vân đi lên sân thượng, hoa trên sân thượng khoe sắc rực rỡ, trang điểm nơi đây như một công viên tuyệt đẹp, đắm mình trong đó khiến người ta cảm thấy tâm trạng cũng vui vẻ lên không ít.
Gió mát thổi qua, đàn cá bơi lội thong dong trong hồ, cộng thêm rong rêu cùng các sinh vật khác, những mảng xanh trên hòn non bộ, nơi đây đã trở thành một hệ sinh thái hoàn hảo.
Trình Vân tiện tay ngắt một đóa hoa, ngồi xuống chiếc ghế nằm, chút nắng hiếm hoi xuyên qua tầng mây cũng đã bị chiếc ô của đình nghỉ mát che khuất.
Bây giờ mới một giờ, hai giờ rưỡi anh phải ra ngoài tập luyện, vẫn còn thể ngủ trưa một tiếng rưỡi nữa.
Sướng thật!
Trình Vân nhắm mắt lại.
Mặt trời lệch về hướng tây một chút, vài tia nắng chiếu xiên qua đình nghỉ mát lên mặt anh, có lúc khiến Trình Vân tỉnh giấc. Nhưng nắng hôm nay không hề gay gắt, anh cũng chẳng bận tâm, nheo mắt lại rồi tiếp tục ngủ thiếp đi.
Cho đến khi như có một người chậm rãi đến gần anh, trên người mang theo mùi hương quen thuộc, dừng lại trước mặt anh, cái bóng yểu điệu chồng lên người đang nằm ngủ trưa là anh—
Ánh nắng bỗng chốc bị che khuất.
Trình Vân hơi mơ màng, mở mắt ra, chỉ thấy một dáng người cao gầy đứng trước mặt, đang hơi cúi đầu nhìn anh, trên khuôn mặt xinh đẹp ngọt ngào nở một nụ cười thú vị.
Dung nhan ấy anh đã lâu lắm rồi chưa từng thấy.
“Hửm?” Trình Vân lập tức tỉnh hẳn, đôi mắt trở nên trong trẻo, nhìn chằm chằm người phụ nữ này, “Sao em lại…”
“Sao em lại làm sao? Có phải hơi ngạc nhiên không?” Người phụ nữ đó mỉm cười nhìn anh, ý cười nơi khóe miệng dần lan tỏa, sau đó cô ngồi phịch xuống chiếc ghế nằm bên cạnh anh, nói, “Môi trường trên này của anh cũng khá đẹp đấy, cho nên anh đã sớm trải qua cuộc sống tuổi già rồi sao?”
Trình Vân lắc đầu, hơi bất lực, ngồi dậy nói: “Anh là hỏi, sao em lại đến đây?”
Đường Thanh Diễm nghe vậy thì im lặng một lát, thở phào một hơi mới nói: “Chú dì trước kia đối xử với em cũng rất tốt, bây giờ họ xảy ra chuyện, sao em cũng phải đến xem thế nào chứ! Còn anh, không đau lòng đến mức tuyệt vọng đấy chứ?”
Trình Vân lại lắc đầu: “Đều đã qua lâu như vậy rồi.”
“Xin lỗi.” Biểu cảm của Đường Thanh Diễm ảm đạm, “Em cũng là vài tiếng trước mới biết, vẫn là Lý Hoài An nói cho em biết.”
“Không phải em đang ở Thâm An sao?”
“Ừm.” Đường Thanh Diễm gật đầu, “Không trụ lại nổi nữa, quyết định về nhà. Nhưng nghe tin về chú dì xong, liền đặt vé máy bay về Cẩm Quan, muốn xem hiện tại anh đang ở trạng thái nào. … Giờ xem ra cũng khá tốt đấy, cách nhìn nhận cuộc sống của anh đã đi trước tất cả những người cùng lứa rồi.”
“Khụ khụ.” Trình Vân hắng giọng hai tiếng, lại hỏi, “Thế em làm sao tìm được tới đây?”
“Cái khách sạn này ấy hả? Cao Đức Bản Đồ đưa em đến.”
“Ai nói cho em biết anh ở đây.”
“Quan Nhạc.”
“Thế sao em lại tìm được lên sân thượng?”
“Trình Yên ở dưới đó, nhưng có vẻ con bé không muốn nói với em lắm.” Đường Thanh Diễm nói, “Nhưng cuối cùng nó vẫn nói.”
“Em lại đi hỏi Trình Yên…” Mặt Trình Vân hơi tối lại.
“Sao? Có vấn đề gì à?”
“Không có gì.” Trình Vân xua xua tay, “Chỉ là con bé này không biết sao dạo này rất hóng chuyện của anh, anh đoán lại sắp đau đầu rồi.”
“Việc này có gì mà phải đau đầu! Tầm này Trình Yên cũng nên lớn rồi, quan tâm đến anh trai nhiều hơn cũng là chuyện bình thường!” Đường Thanh Diễm dựa vào ghế nằm, “Đúng rồi, quên chưa nói với anh, em lên đây vẫn là Trình Yên dẫn lên, không biết giờ con bé còn ở đầu cầu thang không…”
Trình Vân vội vàng ngoái đầu nhìn về phía đầu cầu thang, nhưng cửa khép hờ, anh chẳng thấy gì cả.
“Con bé chắc không rảnh rỗi đến thế đâu.”
“Có lẽ vậy.”
“…” Trình Vân im lặng một chút, anh thật sự cảm thấy ở bên cạnh Đường Thanh Diễm hơi gượng gạo, đặc biệt là khi gần nhau như vậy, anh thậm chí có thể ngửi thấy mùi nước hoa quen thuộc trên người cô.
“Em đến chỉ để nói với anh những chuyện không đâu này thôi sao?”
“Cũng gần như vậy, chủ yếu là em muốn đến thăm chú dì, ôn chuyện với anh chỉ là chuyện tiện đường thôi.” Đường Thanh Diễm mỉm cười, “Có phải thấy hơi ngượng không, rõ ràng đã chia tay lâu thế rồi, cũng lâu lắm không liên lạc, thế mà bỗng nhiên lại ngồi trò chuyện với nhau ra vẻ thân thiết thế này.”
“Cũng có chút.”
“Đây còn không phải tại anh, đã giao kèo chia tay rồi vẫn làm bạn được, kết quả thì sao, anh không những chưa từng tìm em trò chuyện, khi có việc cũng không nói với em, hại em lâu như vậy mới biết chú dì đã qua đời!”
“Chẳng phải em cũng chưa từng tìm anh sao?” Trình Vân ngượng ngùng nói, không tiếp lời chủ đề cha mẹ qua đời.
“Ừm…” Đường Thanh Diễm nhất thời không biết đáp lại thế nào, kéo dài âm điệu, rồi mới nói tiếp, “Vậy chúng ta lâu thế mới gặp lại, anh có cảm nghĩ gì không?”
“Cảm nghĩ? Có lẽ không có đâu.” Trình Vân nói, “Anh vẫn còn hơi ngơ ngác, chưa có thời gian để suy nghĩ.”
“Hửm?”
“Em thì càng ngày càng xinh đẹp rồi đấy.”
“Có mắt nhìn đấy!”
“Chắc là sau khi rời cổng trường, kỹ năng trang điểm tiến bộ không ít nhỉ.” Trình Vân nói.
“…”
Hai người trò chuyện không thể gọi là vui vẻ cho lắm, dù sao cũng đã chia tay lâu như vậy, trong khoảng thời gian này họ vẫn luôn không gặp mặt, ấn tượng về đối phương đều vẫn dừng lại ở trước kia, nhưng ngặt nỗi khoảng thời gian sau khi tốt nghiệp này lại là lúc con người thay đổi nhiều nhất. Còn cuộc tái ngộ bất ngờ lần này ít nhiều vẫn có những điểm gượng gạo, hai người phần lớn thời gian đều đang cố che đậy sự ngại ngùng.
Khoảng nửa tiếng sau, Đường Thanh Diễm thuê một phòng trong khách sạn, ở lại đó.
Trình Vân đi tìm Ân Nữ Hiệp thì tình cờ gặp Trình Yên, con bé này nhìn anh với ánh mắt đầy chất vấn: “Còn bảo chuyện Lý Hoài An gọi điện cho anh không liên quan đến bạn gái cũ của anh!”
Trình Vân ngẩn ra một lúc, mới nói: “Thật sự không phải, là Lý Hoài An gọi cho anh trước, rồi mới nói với cô ấy.”
Trình Yên hừ lạnh một tiếng, nhưng không hề lay chuyển: “Hơn nữa anh còn giữ cô ta ở lại nhà mình, là muốn tình cũ trỗi dậy à?”
“...Nhà chúng ta là khách sạn đấy!” Trình Vân rất bất lực, “Cô ấy là nghe tin cha mẹ mình qua đời nên mới vội vã chạy về, bây giờ anh đi tìm Ân Đan nói một tiếng, chiều nay không ra ngoài chạy bộ nữa, rồi dẫn cô ấy ra phía nghĩa trang xem sao.”
Trình Yên lúc này mới lặng lẽ nhường đường.
Cô có thể đoán được mục đích Đường Thanh Diễm quay lại, nếu không cô cũng sẽ không dẫn cô ta lên sân thượng tìm Trình Vân—
Ít nhất sẽ không khách sáo như thế.
Đúng vậy, cô gái có cái tên hơi khác người này chính là bạn gái cũ của Trình Vân. Trước đây Trình Vân từng dẫn cô về nhà, vẻ ngoài xinh đẹp hào phóng của cô rất được lòng Giáo sư Trình và Giáo sư An. Nhưng mối quan hệ giữa cô và Trình Yên lại không được tốt cho lắm, có lẽ là vì hồi đó Trình Yên ở nội trú cấp ba, không thường xuyên về nhà, cơ hội gặp mặt của họ cũng không nhiều.
Đường Thanh Diễm là người tỉnh Ký Châu, cha làm việc tại Chính phủ thành phố Thạch Môn - thủ phủ tỉnh Ký Châu, chức quan cũng không nhỏ, Trình Vân cũng từng đến nhà cô bái phỏng, không chỉ một lần.
Họ quen nhau từ năm nhất, năm hai xác định quan hệ. Cũng như hầu hết các cặp đôi đại học, cứ ân ân ái ái hoặc cãi vã nhỏ nhặt suốt đến hết năm ba, đã gặp mặt phụ huynh. Nhưng sau năm tư bước vào giai đoạn thực tập, số lần gặp mặt ít dần đi, cùng với sự trưởng thành từng bước cũng đối mặt với ngày càng nhiều vấn đề, không còn là chỉ cần tính cách em hợp ý anh, anh thích điểm này điểm kia của em là có thể cứ thế đi tiếp được nữa.
Cuối cùng, mâu thuẫn bùng nổ, sự khác biệt trong tư tưởng khiến họ lựa chọn chia xa, sau đó thì chẳng bao giờ gặp lại nhau nữa.
Cho đến tận hôm nay.
Sau đó Trình Vân dùng hai lon Sprite làm quà, thuyết phục được Ân Nữ Hiệp, mới dẫn Đường Thanh Diễm đi mua một bó hoa, đến nghĩa trang của cha mẹ anh.
Đối mặt với bia mộ lạnh lẽo cùng tấm ảnh đen trắng của hai vị giáo sư, Đường Thanh Diễm vốn rất bình tĩnh hào phóng trên đường đến đây đột nhiên thất thố, đến mức lớp trang điểm cũng bị nước mắt làm cho nhòe nhoẹt.
Bởi vì bản thân cô vốn theo học tại Đại học Ích Châu, mà hai vị giáo sư đều là người Cẩm Quan, nên số lần gặp mặt nhiều hơn rất nhiều. Giáo sư An không ít lần nấu đồ ngon cho cô, cô cũng không ít lần trò chuyện cùng Giáo sư Trình, khi ấy hoàn toàn không nghĩ đến chuyện sau khi tốt nghiệp, mối quan hệ của họ thực sự rất tốt, trông như thể cô đã là con dâu nhà họ Trình rồi vậy.