Ngã Đích Thời Không Lữ Xá

Lượt đọc: 2921 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 89
Thấy Việc Nghĩa Làm Sẽ Nghiện

❊ ❊ ❊

Trên đường từ cửa Bắc nhỏ đi ngược trở về, Ân Nữ Hiệp xoa xoa bụng mình, ợ một cái đầy mãn nguyện.

Cô lại quét mã thuê một chiếc xe đạp, nhưng chỉ chậm rãi đạp, sóng vai cùng Trạm Trưởng đại nhân và Lý Tướng Quân.

Một ngày hôm nay mang lại cảm giác thật quá tuyệt vời đối với cô.

Đầu tiên là Đường Yêu Yêu lão sư mang đến cho cô một trò chơi mới không tốn não nhưng lại rất vui, điều này không khác gì mở ra cánh cửa đến thế giới mới cho cô; kế đó là cô lại tìm được cơ hội đi theo Trạm Trưởng ra ngoài đạp xe chơi, thời tiết lại còn rất dễ chịu; mà cô vạn lần không ngờ tới, đến nơi còn được ăn nhiều bánh ngon đến thế, còn được ngồi thang cuốn chơi mấy lần...

"Ợ!" Ân Nữ Hiệp lại ợ một cái, sau đó quay đầu nhìn Lý Tướng Quân, nói: "Này, gã khổng lồ, ngoài việc muốn bán bánh xèo ra, anh còn có ý tưởng nào khác không? Ví dụ như bán thứ gì đó giống như con sâu ấy, hay sườn lạp, thịt bò kho các loại! Không thì bán thịt cừu nướng cũng được mà!"

"Tạm thời chưa có." Lý Tướng Quân thành khẩn đáp, "Tôi còn chưa có chứng minh thư mà."

"Ủa!" Ân Nữ Hiệp sững người, "Vậy sao tôi lại có nhỉ?"

"Cô có sao?"

"Phải đó, không phải chỉ là một cái thẻ nhỏ xíu, vuông vức thôi sao! Tôi có mà!" Ân Nữ Hiệp nói.

"Làm sao cô lại có giấy tờ tùy thân của thế giới này? Có thể cho tôi mượn xem thử không?"

"Tôi đưa cho Trạm Trưởng giữ giúp rồi, tôi sợ làm mất!" Nữ Hiệp nói xong, lại chìm vào suy tư, thậm chí tốc độ xe đạp cũng chậm lại, "Ủa, chứng minh thư của mình là làm sao mà có nhỉ... Đúng rồi! Hình như là một ngày nào đó Trạm Trưởng đưa cho mình!"

"Trạm Trưởng đại nhân?"

Hai người lập tức đều nhìn về phía Trình Vân.

Trình Vân có chút bất lực liếc nhìn Ân Nữ Hiệp - người có IQ lâu ngày không được nạp tiền, rồi mới nói: "Cái này là do Lão Pháp Gia đưa cho tôi, đừng hỏi tôi, tôi cũng không biết ông ấy dùng cách nào để có được, nhưng đoán chừng... người thường không học nổi đâu! Còn nữa, lúc đạp xe thì phải nhìn đường, đừng nhìn tôi!"

"Ồ, ồ, hóa ra là bút tích của Pháp Gia à!" Ân Nữ Hiệp gật gật đầu, không hỏi thêm nữa.

Nhớ tới Lão Pháp Gia đã rời đi được một thời gian, cô lại không khỏi im lặng - cho dù cuộc đời cô đã trải qua hai thế giới, nhưng người thực lòng đối tốt với cô thật sự không nhiều. Hơn nữa những người này hầu như đều tập trung ở thế giới này... trong cái nhà trọ ban đầu thấy lớn nhưng giờ thấy cũng chẳng lớn lắm này. Chứ không phải thế giới gốc nơi cô đã lớn lên và lăn lộn hàng chục năm.

Mà những người đối tốt với cô ở thế giới trước kia... cũng đều chết gần hết rồi.

Thế nên mỗi một người ở An Cư khách sạn hiện tại trong mắt cô đều trở nên vô cùng quý giá, cũng khiến cô đặc biệt trân trọng.

Đang lúc Ân Nữ Hiệp cảm thương, Lý Tướng Quân bên cạnh ho hai tiếng, nói: "Thứ cho tôi mạo muội hỏi một chút, Lão Pháp Gia mà các người nhắc tới là ai vậy?"

Ân Nữ Hiệp giải thích: "Là một vị xuyên không giả trước tôi, sống cùng chúng tôi khoảng hai tháng, ông ấy rời đi khoảng hơn một tuần trước, chân trước ông ấy vừa đi, chân sau anh đã tới!"

"Các người có vẻ quan hệ khá tốt với ông ấy."

"Phải đó, ông ấy là một người rất lợi hại, rất từ bi, hình như cái gì cũng biết, đối xử với mọi người cũng rất tốt."

"Ồ." Lý Tướng Quân nói, "Ông ấy cũng giống như cô... thông qua một đạo cụ thời không tên là Hư Không Lệnh Tiễn để tới trạm trung chuyển thời không của Trạm Trưởng đại nhân sao?"

"Phải... à không, không phải, của ông ấy không gọi là Hư Không Lệnh Tiễn, mà gọi là cái gì gì đó Không Gian Mật Quyển ấy." Ân Nữ Hiệp cau mày nhớ lại, cuối cùng lại bổ sung một câu, "Dài hơn Hư Không Lệnh Tiễn của tôi một đoạn. Có thể chính vì lý do này nên ông ấy mới có thể đi nhanh như vậy. Không giống tôi, nếu tôi muốn đi thì còn phải đợi một thời gian nữa mới được..."

"Hóa ra là vậy." Lý Tướng Quân tuy không có đạo cụ thời không, nhưng cũng âm thầm ghi nhớ kiến thức này vào trong lòng.

Trình Vân dần dần tụt lại phía sau, lặng lẽ nhìn hai bóng người phía trước với chiều cao chênh lệch hơn nửa mét, thể tích chênh lệch mấy lần, một người đạp xe đạp, một người đi bộ, tốc độ lại chẳng chênh lệch là bao, chỉ cảm thấy có một cảm giác lạc quẻ nồng đậm. Mà cậu cũng vẫn luôn nghe cuộc đối thoại ngốc nghếch của hai người họ, không hề xen miệng vào.

---❊ ❖ ❊---

Đi được một lúc, Lý Tướng Quân bỗng nhiên cau mày nhìn về phía trước, giọng điệu có chút không chắc chắn nói: "Hai người đó đang..."

Ân Nữ Hiệp ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy phía trước có một cô gái mặc váy liền áo, đeo túi xách nhỏ màu đen của nữ, đang đeo tai nghe không dây, thong dong đạp xe đạp, chiếc xe đó giống hệt chiếc của cô. Nhưng Ân Nữ Hiệp cảm thấy đây chắc không phải trọng điểm trong lời của Lý Tướng Quân, cô đoán trọng điểm là hai gã đàn ông đang lái xe điện chậm rãi đi theo phía sau bên cạnh cô gái đó, nhưng tay thì đang vươn ra kéo khóa kéo túi xách của cô.

Ân Nữ Hiệp ngẩn người, nghiêng đầu có chút không chắc chắn nói: "Đoán chừng, có lẽ... bọn họ quen nhau đấy!"

"Tôi thấy... không giống lắm nhỉ?" Lý Tướng Quân cũng có chút không chắc chắn nói. Anh tuy mới tới chưa lâu nên chưa hiểu rõ phong tục tập quán thế giới này, nhưng đạo lý đối nhân xử thế cơ bản vẫn hiểu, IQ cũng vẫn ổn.

Nhưng cái ngu của anh chính là giao quyền phán đoán cho Ân Nữ Hiệp - trong mắt anh, Ân Nữ Hiệp đến thế giới này sớm hơn anh bảy mươi mấy ngày đêm, tự nhiên phải quen thuộc thế giới này hơn anh, lỡ đâu người thế giới này lại thích làm kiểu đó thì sao! Hơn nữa Ân Nữ Hiệp là người trong giang hồ, anh từng tiếp xúc với không ít người giang hồ, anh cho rằng Ân Nữ Hiệp hiểu rõ mấy ngón nghề trộm vặt này hơn mình.

Anh hoàn toàn không nhận ra, vị nữ hiệp đang đứng trước mặt mình đã sớm bị dầu mỡ từ thức ăn thế giới hiện thực che mờ tâm trí rồi!

Lúc này, gã đàn ông ngồi ở ghế sau trong hai gã đã mở được khóa kéo túi xách của cô gái, mò ra một chiếc điện thoại màu hồng, rồi nhanh chóng nhét vào trong túi.

Cho dù trái tim đã bị che mờ của Ân Nữ Hiệp cũng nhận ra có gì đó không ổn, không khỏi hơi tăng tốc độ xe lên: "Lên hỏi một tiếng là biết ngay thôi!"

Đạp được mười mấy mét, cô quay đầu lại, phát hiện Lý Tướng Quân vẫn đang đi theo bên cạnh mình.

"Vậy nếu là kẻ trộm thì làm sao?"

"Còn làm sao nữa? Tất nhiên là thấy nghĩa dũng cảm rồi!" Cờ lưu niệm của Ân Nữ Hiệp vẫn còn treo trên bức tường cạnh giường cô đấy, đêm nào trước khi ngủ cô cũng chiêm ngưỡng một lần. Mà cái cảm giác khi nhận được cờ lưu niệm lúc đó cũng khiến cô nhớ mãi không quên, giờ nghĩ lại vẫn thấy dư vị vô cùng.

"Không phải nói là phải gọi cho chú cảnh sát... sao?"

"Anh nghe ai nói đấy, anh mới tới thế giới này được bao lâu hả!" Ân Nữ Hiệp đảo mắt một cái, tất nhiên cô thấy thấy nghĩa dũng cảm mới đã, không những được quan phủ công nhận, còn được người ta cảm ơn trao giải, biết đâu lần này còn có tiền thưởng!

"Hùng Đại nói." Lý Tướng Quân rất thành thật đáp.

"Hùng Đại là ai? Đừng nghe lời hắn, nghe tôi này, Trạm Trưởng... Trạm Trưởng không nghe thấy thì tôi là người quyết định!"

"Được thôi."

Hai người nói chuyện trong chốc lát đã đuổi kịp cô gái đi xe đạp và hai gã đi xe điện phía trước, thật ra không gọi là đuổi kịp, nói chính xác là họ đều dừng lại ở ngã tư chờ đèn đỏ, còn Ân Nữ Hiệp và Lý Tướng Quân đuổi tới.

Hai gã đàn ông đi xe điện kia rất đường hoàng, giống như mình chẳng làm gì cả, thậm chí còn dừng lại ngay phía sau cô gái đó một chút. Bọn chúng chuẩn bị qua đèn đỏ này rồi sẽ tùy cơ ứng biến. Có cơ hội thì tìm xem trong túi cô gái kia còn ví tiền không, dù sao túi cũng đã mở rồi. Không có cơ hội thì cứ thế lái xe điện chạy là xong.

Còn cô gái đó thì ngồi trên xe đạp, dùng một chân chống đất, đang nghe nhạc, hoàn toàn không biết khóa kéo túi xách của mình đã bị mở ra từ bao giờ.

Ân Nữ Hiệp tiến lại gần, vẻ mặt ngây thơ ngơ ngác nhìn gã đàn ông đang ngồi ở ghế sau xe điện, nói: "Đại ca, hỏi chuyện chút nhé?"

Gã đàn ông có chút mất kiên nhẫn, nhưng vẫn đáp: "Chuyện chi? Tao không phải người địa phương đâu nha, hỏi đường thì đừng hỏi tao."

"Không phải hỏi đường, tôi biết... biết đường mà."

"Vậy là chuyện chi?"

"Tôi chỉ muốn hỏi một chút thôi, vừa rồi anh thò tay vào trong túi xách của cô gái phía trước làm cái gì vậy?"

Lúc này Trình Vân cũng đuổi tới, cậu ở phía sau vẫn luôn nhìn Ân Nữ Hiệp và Lý Tướng Quân, cũng nghe thoáng được dăm ba câu, tới gần nhìn một cái là hiểu tình hình gần như rồi.

Nếu cậu là gã đàn ông này, cậu sẽ mặt dày nói mình chỉ thấy khóa kéo của cô gái đó bị mở, muốn giúp cô ấy kéo lại. Dù sao lúc này cô gái đó vẫn đang nghe nhạc rất hăng say, hoàn toàn không phát hiện phía sau đã xảy ra chuyện gì, dựa vào IQ của Ân Nữ Hiệp và việc không hiểu biết về thế giới này, nói không chừng thực sự có thể lừa được.

Nhưng gã đàn ông kia lại chẳng hiểu gì về Ân Nữ Hiệp, lập tức biến sắc, giận dữ nói: "Mày nói cái chi? Tao không biết! Mày đừng có nói bậy nha!"

Cùng lúc đó, gã đàn ông cầm lái nhìn về phía trước một cái, lại nhìn những người lẻ tẻ xung quanh, cũng đe dọa Ân Nữ Hiệp: "Con nhóc, ra ngoài cẩn thận chút, đừng nói bậy!"

Ân Nữ Hiệp lập tức hiểu ra, nhưng cô vẫn ngẩn người một chút, cẩn thận đánh giá hai gã này.

Cô đã biết hai gã này là kẻ trộm rồi, nhưng còn một chuyện cô chưa hiểu - hai con gà yếu ớt này... là chán sống rồi sao?

Lúc này, Lý Tướng Quân to lớn như tháp sắt cũng từ phía sau đi lên, tiến vào tầm mắt của hai gã đàn ông. Anh quay đầu nhìn Ân Nữ Hiệp: "Làm thế nào?"

"Anh canh chừng bọn họ, tôi đi gọi cô gái phía trước." Ân Nữ Hiệp nói rồi đi về phía trước.

Mà hai gã đàn ông kia nhìn thấy thể hình của Lý Tướng Quân liền vô thức nuốt nước bọt, khi đón nhận ánh mắt đã trải qua bao trận mạc của Lý Tướng Quân thì toàn thân không khỏi run lên, trong lòng bắt đầu thấy sợ hãi.

Thế là, ngay lúc Ân Nữ Hiệp vỗ vào vai cô gái phía trước, gã đàn ông cầm lái nhấn mạnh tay ga. Xe điện lập tức gầm lên lao vọt về phía trước!

Nhưng Lý Tướng Quân phản ứng nhanh hơn, anh cũng không có động tác tung quyền tung cước như Ân Nữ Hiệp, mà trực tiếp nghiêng người dựa vào, trong mắt người bình thường thì đó chính là một cú va chạm cực kỳ chắc nịch ——

"Á! ... Bùm!"

Hai tiếng kêu thất thanh, kèm theo tiếng xe điện đổ xuống đất, cả hai đều ngã xuống đất.

Lý Tướng Quân lúc này mới thong dong đi tới, một chân giẫm lên lưng một gã đàn ông đang định bò dậy, dễ như trở bàn tay giẫm hắn nằm rạp trên đất, sau đó mới nhìn về phía Ân Nữ Hiệp: "Nữ Hiệp, làm thế này đúng không?"

"Có thể đá thêm hai cái." Câu này lại là giọng của Trình Vân.

"Ồ, tôi còn tưởng chỉ có người ở thế giới chúng ta mới đối xử với kẻ trộm như vậy thôi chứ." Lý Tướng Quân nói nhẹ tênh, nhưng vẫn không hạ cước xuống, anh sợ đá chết hai gã này.

Hai người nói chuyện quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Ân Nữ Hiệp ở phía trước đang miêu tả ngắn gọn tình hình vừa xảy ra với cô gái kia, sau đó cô gái đó tháo ba lô của mình ra nhìn, lập tức kêu khẽ một tiếng. Sau khi nhận ra điện thoại của mình bị trộm, cô liếc nhìn hai kẻ đang nằm dưới đất, lúc này mới cầu cứu nhìn về phía Ân Nữ Hiệp, Lý Tướng Quân và Trình Vân đang cầm điện thoại quay phim.

Nghĩ tới mùa hè năm ngoái lúc thực tập, một nữ sinh cùng lớp cũng chính là như vậy, để điện thoại trong túi nhỏ, rồi trong quá trình đạp xe đến công ty thì bị mở khóa kéo trộm mất, chậc chậc chậc... kỹ thuật đúng là tiến bộ cùng thời đại!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:10
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.