Quay trở về trụ sở ở Shrivemoor, Jack không tài nào thư thả được. Anh đi đi lại lại trong phòng phá án, lục tung giấy tờ, nhìn chằm chằm lên bảng rồi đứng sau lưng các nhân viên nhập dữ liệu và theo dõi các màn hình qua vai họ, cho tới khi Marilyn phải than phiền là anh đang khiến thần kinh cô căng như dây đàn. Anh vào phòng chỉ huy và gọi cho Jane Amedure.
“Vụ xi măng đã có tiến triển gì chưa?”
“Phân tích nhiễu xạ đã được gửi tới Maryland, chúng ta sẽ có kết quả vào sáng ngày mai.”
Anh lấy tờ fax về nhân sự bệnh viện St. Dunstan mà Bliss gửi cho anh từ tuần trước, rà soát lại, hy vọng có thể tìm thấy chút manh mối mới nhưng vô ích. Anh ngồi đó, hai tay ôm đầu cho tới khi trời tối dần và mọi người đã ra về gần hết. Maddox mặc áo khoác, xách cặp rồi nhìn Jack.
“Cậu thật có tinh thần trách nhiệm, nhưng cũng cần một chút thực tế, đúng không nào? Tôi biết sáng nay tôi đã gây áp lực cho cậu, nhưng tôi đâu bắt cậu tự sát.”
“Vâng, tôi hiểu.”
“Nhớ ngủ đấy, nghe rõ chưa?”
“Vâng.”
Jack lại gọi cho bác sĩ Amdedure lần nữa.
“Để họ thở một chút đã, thanh tra Caffery. Tôi hứa sáng mai sẽ gọi cho anh đầu tiên. Giờ chúng tôi phải tan sở.”
Jack ngồi lại trong văn phòng vắng lặng, cả tòa nhà trống trải và tĩnh mịch. Anh tới bên cửa sổ hút thuốc, ngắm nhìn mọi người về nhà sau một ngày dài. Mặt trời nhòe nhoẹt lặn dần sau những dãy nhà và một tấm áp phích đang được treo lên bảng quảng cáo phía bên kia đường. Anh đã quá hấp tấp khi cho Cook vào diện tình nghi - quá tự tin với trực giác của mình - và cảm thấy tức điên lên khi nhận ra mình đã sai lầm. Maddox nói đúng - anh nên về nhà, nhưng anh cảm nhận được một cách rõ ràng sự hiện diện của Điểu Nhân - mạnh mẽ và ở gần tới mức có thể chạm tay vào được: giống như một con cá lớn đang len lỏi quanh chân anh.
Bên kia đường, nhân viên công ty Maiden Signs đang trải áp phích ra và dán lên bảng, kéo dây chằng bảo hộ qua vài bước chân rồi lặp lại quá trình đó. Những chữ Estée Lauder hiện ra phía dưới bảng quảng cáo: bên trên là cái cổ cong cong bóng loáng của cô người mẫu. Jack quan sát một cách lơ đãng, đầu óc vẫn đang nghĩ tới sợi tóc vướng trên thi thể của Jackson. Họ cho rằng sợi tóc ấy thuộc về một nạn nhân khác - một người mà Điểu Nhân vẫn chưa giải quyết xong, hay một người mà họ vẫn chưa tìm thấy. Jack khẽ ấn tay lên sống mũi, cố suy nghĩ.
Hay có một cách giải thích khác chăng?
Màu sắc và kiểu cắt hoàn toàn trùng khớp với bộ tóc giả tới mức ngay cả Krishnamurthi cũng không nhận ra sự khác biệt. Có lẽ sợi tóc ấy không phải là của một nạn nhân khác, nó thuộc về cái người mà Điểu Nhân đang mô phỏng. Người đó có thể đã từng tới nhà hắn. Hay gần gũi với hắn đủ để hắn có thể lấy được chiến lợi phẩm từ cô.
Mày đã quá tập trung vào Cook tới quên cả xem xét khả năng đó.
Và còn một thứ gì đó... một thứ gì đó...
Jack nhìn lên khuôn mặt bóng lộn phía bên kia đường và đột nhiên vỡ lẽ.
Chất chuyển hóa cần sa trên một sợi tóc vàng. Những đốm aluminium trên quang phổ đồ bên FSS. Joni đã xịt phòng bằng lọ khử mùi, mùi của nó vẫn luôn quanh quẩn trong căn hộ.
Nhưng vẫn có chỗ trúc trắc - Joni không hoàn toàn phù hợp: cô cao và đầy đặn, không giống với hình mẫu nữ thần Galatea của Điểu Nhân mà anh hình dung. Dù vậy, anh vẫn tắt đèn, tìm chìa khóa, để tờ fax và đống giấy tờ bề bộn trên bàn làm việc, chộn rộn trong cơn hưng phấn.
o0o
Vào hai giờ chiều, Hột Le rời đi cùng với màu vẽ, giá vẽ và thái độ ngạo mạn của cô - để lại Joni một mình với sô diễn thứ hai ở quán rượu. Bliss biết quá rõ cô gái này nghĩ gì. Hắn biết một khi Joni đã được uống miễn phí quá nhiều, cô sẽ không rung lắc dễ dàng được nữa. Các khách hàng khác đều bỏ đi, trải qua buổi chiều với cái đầu đau như búa bổ. Khi chỉ còn lại một mình với Joni, hắn nhồi rượu Liebfraumilch cho cô.
Ba giờ rưỡi, cô nôn ọe trên cầu thang nhà vệ sinh nữ - khi hắn mang cô về căn hộ của mình, cô lại nôn thêm hai lần nữa trong buồng tắm.
Hắn giả vờ không tức giận. Hắn dọn dẹp, xối nước và để Joni ngủ lấy lại sức sau cơn thác loạn buổi trưa, người cuộn lại như một đứa bé ngoại cỡ - với mái tóc vàng, làn da hồng hào, chỉ mặc quần lót và áo thun - trong phòng ngủ dành cho khách. Hắn không muốn cô thức dậy, nhìn thấy bộ sưu tập ảnh của hắn và làm ầm lên. Ngay cả công trình xây dựng ở ngôi trường cổ bên cạnh cũng không ảnh hưởng gì tới cô.
Hắn ngồi trong phòng khách vừa gãi cằm vừa suy nghĩ không biết đã bao nhiêu lần hắn nhẫn nhục để Joni làm vậy - sử dụng nhà hắn như một nơi tẩy uế? Và chưa từng cảm kích vì chuyện đó. Đã bao nhiêu lần hắn phải cọ rửa, sắp xếp lại nhà cửa - dọn dẹp các bức ảnh trong hành lang, phòng tắm và phòng khách trong lúc Joni ngủ, thận trọng đặt chúng vào trong một thùng các tông rồi xịt nước thơm khắp phòng? Tất cả chỉ để Joni hễ thức dậy lại nhét tai nghe Walkman vào tai rồi loạng choạng rời đi. Phớt lờ hắn. Coi hắn như rác.
Nhưng bây giờ, mọi chuyện đã thay đổi. Hắn đã viết lại trang sách đời mình. Như thể một ngày nọ, hắn ngẩng đầu nhìn lên và phát hiện ra mặt trời chuyển sang một màu khác.
Hắn đứng dậy khỏi xô pha, đi vào bếp pha một ấm trà, rồi chất đầy bánh tart Bakewell vào khay. Vào phòng ngủ, hắn nhẹ nhàng đặt khay xuống gối, bên cạnh đầu Joni. Cô cựa quậy, lấy một tay che mặt.
“Dậy thôi. Tôi mang cho cô chút trà này.”
Cô nhấc đầu lên và nhìn xung quanh với đôi mắt vẫn còn vằn lên những tia máu. Khi nhìn thấy hắn, cô rên lên rồi lại chúi đầu xuống gối. “Ôi không.”
“Uống chút trà đi đã.”
“Không. Tôi phải về nhà.” Cô chống khuỷu tay ngồi dậy và đờ đẫn nhìn xung quanh, “Chúa ơi, Malcolm, tôi xin lỗi nhưng tôi thực sự không có ý định tỉnh dậy ở đây.”
“Ăn một miếng bánh tart Bakewell trước đã.” Lưỡi hắn dày khiến mấy chữ “T” đều bị nghẹt lại.
“Không, không cần.”
“Tôi năn nỉ đấy.”
“Không, thật đấy.”
“Tôi năn nỉ đấy!”
Mắt Joni trợn lên.
“Tôi xin lỗi,” hắn lập bập, đưa tay chùi nước dãi trên mép. “Tôi muốn cô ăn thứ gì đó. Cô cần phải có sức lực. Nhìn cô mà xem,” - hắn vươn tới sờ lên bụng cô, lưỡi thè ra - “chỉ còn da bọc xương.”
Hắn những muốn tỏ ra dịu dàng, nhưng Joni lại phản ứng một cách điên cuồng, lùi bắn vào tường. “Bỏ tay ra!”
“Nhưng Joni.”
“Để tôi yên, Malcolm.”
“Hãy để cho tôi sờ vào...”
“Tôi phải nói với anh bao nhiêu lần đây? KHÔNG!” Cô lồm cồm bò ngược lại, thò chân xuống cạnh giường, nhưng Bliss lao tới tóm lấy áo thun của cô. Cô quay phắt lại, chộp lấy tay hắn, dùng mấy móng tay nhọn hoắt cố gỡ những ngón tay hắn ra...
“Tránh xa tôi ra.”
“Joni.”
“Bỏ cái tay khốn kiếp...” Cô kéo tay hắn lên miệng và cắn toạc khớp ngón cái của hắn. “Bỏ cái tay khốn kiếp ra khỏi người tôi.”
“Đừng làm vậy, Joni.” Những ngón tay hắn nhầy nhụa nước bọt và máu. Hắn cúi gập người xuống, nheo mắt và giữ chặt cô: Joni mất thăng bằng và ngã xuống đất, vai đập mạnh xuống gờ tường.
Hắn buông cô ra, đứng lùi lại, há hốc mồm.
Hai người nhìn nhau chằm chằm không nói nên lời, choáng váng vì bạo lực vừa xảy ra. Joni nằm ngửa trên sàn, chiếc áo thun xốc lên tận bụng, xương mu hằn lên rõ ràng dưới lớp quần lót màu hồng nhạt. Trông cô giống như một con búp bê trong cơn bàng hoàng vì bị thương quá dễ dàng. Trong giây lát, cô gần như không thở ra hơi.
Bliss bước lên phía trước, chìa tay ra cho cô. “Joni.”
“Tránh - xa - tôi - ra. Con mẹ nó, tránh xa tôi ra.”
“Nhưng tôi yêu em.”
“Vớ vẩn.” Cô đặt tay lên vết thương trên vai, mặt nhăn lại.
“Chỉ cần ở lại vào sinh nhật tôi thôi. Ngày mai. Đó là tất cả những gì tôi muốn. Em nợ tôi điều đó, vì đã rời bỏ tôi như thế.”
“Tôi không rời bỏ anh. Chúng ta không hề có quan hệ gì, đồ thần kinh khốn kiếp. Anh chưa từng là bạn trai của tôi.”
Bliss há hốc. “Tôi yêu em.”
“Yêu ư? chúng ta suýt thì phang phập, suýt, từ rất nhiều năm về trước, mà cũng chỉ là do tôi say quá, đứng còn không vững. Nếu tôi mà tỉnh táo hơn thì cũng đã chẳng lại gần anh.”
“Đừng nói thế.”
“Anh thật quá thảm hại.”
“Tôi đã từ bỏ hết thảy vì em.” Hắn đứng đó, đầu cúi xuống, hai tay buông thõng. “Tôi đã từ bỏ giấc mơ thành bác sĩ của mình.”
“Gớm, xin anh. Cái dạng anh chẳng bao giờ thành bác sĩ được đâu.” Cô bắt đầu ngồi dậy, mặt mũi nhăn nhó vì đau. “Đối diện với điều đó đi Malcolm, anh chỉ là một công chức hèn hạ mà thôi, và sẽ mãi mãi là thế.”
“Đừng,” hắn rên rỉ. “Đừng bỏ tôi. Xin em đấy.”
Nhưng cô mặc kệ hắn đứng đó run rẩy. Cô đau đớn đứng dậy, khập khiễng quanh phòng tìm đôi bốt của mình, kéo khóa lên rồi uốn éo mặc chiếc váy ngắn bằng da lộn. “Cái chỗ này cũng thật kinh tởm.” Cô tìm thấy một bình nước thơm trong túi liền lấy ra xịt xung quanh. “Hôi quá, chỗ này thật quá là bốc mùi.”
Malcolm dựa vào tường khóc thổn thức. Hắn ngồi thu lu ở một góc, đầu gục vào tay, cả người rung lên bần bật. “Xin đừng bỏ tôi.”
“Thôi nào.” Giọng Joni đã mềm mỏng hơn. Hắn nghe thấy tiếng chân cô bước tới bên cạnh hắn, nhìn thấy bàn chân cô ở gần ngay chân hắn. “Đừng có trẻ con thế chứ.”
“Đừng bỏ tôi!” Hắn chạm vào lớp da lộn trên chân cô. “Đừng đi.”
“Tôi phải đi. Nghe này, bình tĩnh lại, được không? Chúng ta vẫn có thể là bạn bè.”
“Không được.”
“Malcolm. Thôi nào. Tôi phải đi, nhé, Malcolm?”
Nhưng lần này, hắn nhanh hơn cô.
Chỉ bằng một động tác, hắn đã túm lấy chân cô rồi nhấc nó lên cao quá đầu hắn. Joni cuống cuồng tìm chỗ bấu víu, bàn tay cô trượt trên bức tường nhẵn nhụi. Cô ngã đập người xuống sàn, hai tay chới với. Bliss nhanh chóng nhổm lên trên hai đầu gối và nện cùi chỏ vào bụng cô. Một cú đấm mạnh nữa giáng vào một bên má khiến máu mũi Joni văng lên tung tóe. Cô nhăn mặt rồi bất tỉnh.
Jack đỗ xe bên ngoài ngôi nhà của Susan Lister. Rèm cửa đóng kín mít và trước cổng có gắn một mẩu giấy nhỏ lồng bao nhựa, những dòng mực in đã bị sương làm cho nhòe nhoẹt.
Quý vị truyền thông:
Anh trai tôi và vợ đang trải qua một giai đoạn cực kỳ khó khăn. Xin hãy tôn trọng sự riêng tư của gia đình chúng tôi và đừng làm khoảng thời gian này trở nên tồi tệ hơn cho tất cả các bên khi quấy rầy chúng tôi bằng những câu hỏi của quý vị. Chúng tôi đã nói tất cả những gì muốn nói.
Cảm ơn.
T. Lister
Anh bỏ chìa khóa xe vào túi rồi vòng qua góc phố, dừng lại trước cửa hàng bán đồ cũ, một tay chống lên khung cửa, một tay bấm chuông.
“Vâng?” cô nói vào hộp thoại. “Ai đấy ạ?”
“Thanh tra Caffery. Xin cô vài phút được không?” Anh đợi một lúc. Không thấy cô trả lời, anh liền ghé vào hộp thoại. “Tôi nói tôi là Jack Caffery...”
“Tôi nghe thấy rồi. Chờ chút. Tôi sẽ xuống ngay.”
Phải mất một lúc lâu sau mới thấy cô ra cửa. Anh càng lúc càng sốt ruột khi cứ phải đứng ở cửa và đang định bấm chuông lần nữa thì nghe thấy tiếng bước chân trên cầu thang và tiếng kéo then cửa. Cô đi chân trần, mặc váy ngắn suông màu tím.
“Tôi vào được không?”
Cô không trả lời.
“Rebecca?”
“Thôi được,” cô thở dài. “Anh vào đi.” Cô lùi lại nhường chỗ cho anh bước vào hành lang, đóng cửa, cài then rồi chỉ tay lên cầu thang. “Tôi vừa mua một chai Fitou. Hy vọng anh sẽ thích.”
Bên trong căn hộ rất mát mẻ. Các cửa chớp đều hạ xuống nửa chừng, một con ruồi lười biếng vo ve quanh một chùm bút lông cắm trong lọ thủy tinh. “Anh ngồi đi. Tôi đi lấy rượu. Xin lỗi vì nhà cửa bừa bộn quá.” Rebecca đi vào trong bếp. Jack đi loanh quanh trong phòng, nhìn những chồng tranh vẽ và phác họa nằm rải rác khắp nơi. Bức họa Joni đã xong một nửa vẫn nằm trên giá vẽ. Tóc cô vàng đến mức gần như bị bạch tạng.
“Joni không có ở nhà à?” anh hỏi với vào trong bếp.
“Vẫn còn ở quán rượu.”
“Cô có biết mấy giờ cô ấy về không?” Anh có thể ngửi thấy mùi nước xịt phòng cũ kỹ của Joni.
“Anh đến để gặp ai hả thanh tra Caffery? Tôi hay Joni?”
“Dĩ nhiên là cô rồi.”
Tiếng cười nhạo của Rebecca vang lên trong bếp. “Hẳn rồi.”
“Hẳn rồi,” anh lẩm nhẩm, quay trở ra hành lang. Đối diện với phòng tắm là cầu thang dẫn lên phòng Joni. Bên tay phải của anh là cánh cửa bếp đóng im ỉm và anh có thể nghe thấy tiếng Rebecca đang rửa ly ở bên kia cửa. Anh bước vào phòng tắm, khóa cửa lại.
Bên trong phòng tắm ấm áp với những màu sắc nhiệt đới nóng bỏng y như một tờ rơi quảng cáo du lịch - khăn tắm màu hồng hoa đăng, tường màu xanh nước biển. Những chiếc quần tất màu đen ngâm trong một chiếc chậu dưới bồn tắm và những dấu chân dính bột tan in trên thảm. Anh mở nước ở mức to nhất rồi mở tủ thuốc và lập tức tìm thấy thứ mình muốn. Anh nhanh chóng lôi mấy tờ giấy cuộn thuốc lá Rizla từ trong túi, mở ra một tờ và cuốn quanh phần lông cứng của chiếc lược cán đỏ. Anh gỡ tờ giấy ra, kéo theo bốn, năm sợi tóc màu bạch kim trên đó. Anh cất lại tờ giấy vào chiếc hộp các tông nhỏ, khóa vòi nước rồi quay về xưởng vẽ.
Rebecca chẳng nói chẳng rằng, đưa cho anh một ly rượu. Rồi cô quay đi, nhặt một chồng tranh dưới đất xếp lên bàn.
“Rebecca?”
“Vâng?” Cô không quay ra nhìn anh.
“Cô có nhận được tin nhắn của tôi không? Cô có nghe những gì tôi để lại trong hộp thoại không?”
Lúc đầu, cô không trả lời. Cô làm ra vẻ chăm chú chia tranh thành những đống nhỏ. Rồi bỗng nhiên, cô bỏ hết tranh xuống. Cô tì vào bàn, hai vai chùng xuống. “Có,” cô vừa nói khẽ vừa lắc đầu. “Có. Tôi xin lỗi. Tin tức cũng tràn ngập trên báo chí rồi. Họ nói rằng, đúng hơn là họ ám chỉ rằng cái người phụ nữ ở phố Malpens...” Cô khẽ khua tay trong không khí, cố gắng coi chuyện đó không có gì nghiêm trọng. “Ôi Chúa ơi, họ lúc nào cũng thích kích động...”
“Nhưng tôi thực sự muốn nhắc nhở cô - cô cần phải cẩn thận.”
Cô khựng lại, chậm rãi quay sang anh. Hai tay cô khoanh lại, tì lên bàn, đầu nghiêng sang một bên nhìn anh. “Hắn chết rồi, đúng không? Toby ấy? Không có gì nhầm lẫn hết.”
“Đúng vậy.”
“Thế thì chính xác là tại sao?” Giọng cô trầm trầm. “Và ai? Tôi phải cẩn thận đối với người nào?”
“Tôi mà biết thì tôi đã nói cho cô rồi.” Anh nhìn nét mặt cô và thở dài. “Thật đấy, Rebecca, tôi sẽ cho cô biết. Chỉ có điều là chẳng có ai biết rõ chuyện gì đang xảy ra nữa.”
“Ôi Chúa ơi.” Cô khẽ run lên. “Tôi đã quá mệt mỏi và chán ngán với việc lúc nào cũng sợ hãi rồi. Tôi đến phát ốm khi phải sống trong một nhà kính vì không thể mở cửa sổ.” Cô quay lại và tiếp tục soạn tranh. “Các phòng tranh không ngừng gọi điện tới. Tranh của tôi bán rất chạy, cứ ra bức nào là bán bức ấy. Họ liên tục đặt thêm hàng và giờ thì thậm chí cả tạp chí Time Out cũng muốn phỏng vấn. Time Out cơ đấy, Chúa ơi. Và anh biết tại sao mà, đúng không?” Cô không nhìn anh và anh biết cô không chờ anh trả lời. “Bởi vì chất lượng tác phẩm của tôi? Bởi vì tôi là một Sarah Lucas mới? Bởi vì tôi đã thêm một từ mới vào từ điển diễn giải hội họa?” Cô lắc đầu. “Không. Không hề. Họ quan tâm chỉ vì hắn. Quỷ hút máu, cả đám người chết tiệt ấy đúng là một lũ quỷ hút máu. Và anh cho rằng tôi sẽ không làm chuyện đó vì nguyên tắc của mình sao? Không không. Tôi cũng tồi tệ chẳng kém ai. Tôi sẽ khai thác chuyện này. Tôi cho là tôi phải sung sướng vì nó chưa kết thúc mới phải.”
Nghe Rebecca giãi bày mối lo của mình, Jack có cảm giác như những căng thẳng của anh cũng bắt đầu dịu đi. Đêm nay, những cánh cửa khác ở London đã khép chặt lại trước mặt anh - anh sẽ có mặt ở FSS khi nó mở cửa vào sáng mai, nhưng bây giờ, anh chẳng còn việc gì để làm. Đã tới lúc đặt dấu chấm cho một ngày làm việc. Anh nhấm nháp ly rượu của mình và để Rebecca trút hết nỗi lòng.
Bliss đã hồi phục lại sau đợt giằng co. Hắn dành cả buổi tối để chờ Joni tỉnh lại, hai lần phải bỏ vào buồng tắm để giải tỏa bằng cách xuất tinh vào bao cao su. Hắn hãnh diện vì sự cẩn trọng của bản thân - hắn muốn chờ đến khi Joni hoàn toàn sẵn sàng.
Vào lúc mười giờ đêm, hắn đi vào buồng ngủ và bắt đầu chuẩn bị. Hắn quỳ gối để khỏi bị đau lưng, rồi luồn tay xuống dưới người Joni và nâng cô lên giường. Cô gục xuống, bất động và khô ráo. Và rồi hắn nhận ra hắn đã gây thương tổn ở bên mắt trái của Joni. Dù nó sưng vù nhưng hắn vẫn có thể nhìn ra có gì đó không ổn. Hắn giữ chặt lấy hai bên đầu cô rồi ghé thật sát vào để nhìn. Mắt cô sưng lên một cục bất thường và lòng đen chúc hẳn xuống. Hắn thử chọc tay vào đó để kiểm tra. Lát nữa hắn sẽ tra cứu trong sách xem sao. Còn bây giờ, hắn nhổ nước bọt ra một ngón tay rồi dịu dàng lau đi những vết máu khô bám trên mũi Joni.
Rồi hắn tháo bốt của cô ra và cẩn thận đặt chúng vào trong góc. Hắn lột chiếc váy da lộn và cắt chiếc áo thun của cô đi, để bộ ngực khổng lồ, căng mọng chồm ra ngoài.
Hắn thử véo một bên núm vú căng ứ của cô. Hắn vẫn tự hỏi không hiểu cái núm vú mới, phi tự nhiên này có cảm giác như thế nào và ngạc nhiên khi phát hiện ra chúng cũng ấm nóng, lấm tấm hạt và đàn hồi trước sự đụng chạm của hắn. Hắn kẹp núm vú phải giữa ngón cái và ngón trỏ rồi nhấc cả bầu ngực lên, kéo xa hết mức có thể, phải cách xương sườn tới hơn mười lăm phân, thán phục bởi sự mềm dẻo ấm áp giữa da thịt và silicon. “Hừm.” Hắn ghé sát vào nhìn vết sẹo trơn nhẵn, chỉ hơi lồi lên một chút, nơi được rạch ra để nhét silicon vào. Tốt. Như vậy sẽ không cần phải rạch quá nhiều nữa.
“Vậy...” Rebecca đã phân loại tranh xong. Giờ cô đã bình tĩnh hơn. Cô lục lọi dưới đống giấy và màu vẽ, lấy ra một góc khung tranh, đặt lên trên các bản phác họa rồi nheo mắt đánh giá. “Veronica, đúng không nhỉ?”
Caffery ngẩng đầu lên. “Gì cơ?”
“Veronica. Cô ấy sống chung với anh à?”
“Chúa ơi...” Anh lắc đầu, dựa lưng vào rầm cửa. “Cô ấy hẳn đã nghĩ vậy.”
“Đã xảy ra chuyện gì?”
“Thật sao?”
“Thật.”
“Là tại tôi.” Anh cười. “Là lỗi của tôi. Tôi là một kẻ thất bại, cô biết đấy.”
“Hừm.” Cô im lặng quan sát anh một lúc. “Trông không giống.”
“Không thể dựa vào vẻ ngoài. Mắt thường không nhìn thấy được. Nhưng nó luôn ở đó.”
“Cái gì cơ?”
“Một sự ám ảnh.”
“À. Một người phụ nữ.” Cô lại quay sang các bức tranh. “Vậy không thể trách Veronica được rồi.”
“Không. Không phải là vì phụ nữ.”
“Vậy hẳn là chuyện của Ewan.”
“Đúng vậy, tôi...” Anh sửng sốt khi nghe thấy tên Ewan được một người khác nhắc tới. “Cô vẫn nhớ tên anh ấy.”
“Anh nghĩ là tôi sẽ không nhớ à?”
“Đúng vậy.”
“Thế mà tôi lại nhớ.” Cô đặt khung hình xuống và bắt đầu xếp tranh thành những chồng nhỏ, đặt ở cuối bàn. “Và tôi xin lỗi đã khiến anh thất vọng, nhưng theo tôi, tất cả những chuyện đó đều thật vớ vẩn.”
“Cô nói gì cơ?”
“Đó là một cái cớ vớ vẩn để từ chối sống cuộc đời của chính mình, đúng không? Quá khứ ấy. Ý tôi là tôi không biết chính xác đã xảy ra chuyện gì, nhưng tôi biết điều này: giờ đây anh đã trưởng thành, đã là người lớn rồi, anh phải buông tay và tiến lên phía trước đi chứ.” Cô đặt chồng tranh cuối cùng xuống bàn rồi quay sang nhìn anh. “Anh không đọc thơ Mỹ à? 'Để quá khứ chôn vùi quá khứ' và các thể loại tương tự.”
Jack nhìn Rebecca, ly rượu khựng lại trước khi lên tới miệng. Anh không trả lời.
“Ôi, tệ thật,” cô thở dài khi nhìn thấy vẻ mặt anh. “Tôi đã quá nặng lời với anh, đúng không?” Cô xòe hai tay ra, nhìn quanh phòng như thể để tìm câu trả lời cho thái độ không cắt nghĩa nổi của mình ở trên tường. “Nó giống như một cơn bốc đồng ấy - chẳng hạn như khi tôi không trả lời cuộc gọi đó, anh cũng nghĩ là tôi không biết điều, đúng không? Rồi dập máy trước mũi anh. Tôi không cần thiết phải tỏ ra thô lỗ như vậy, đúng không?”
“Đúng vậy,” anh nói. “Cô rất không biết điều.” Anh hạ ly rượu xuống, trầm ngâm một lúc rồi bảo, “Tôi có đáng bị đối xử như thế không?”
Nét mặt cô dịu đi. “Đáng.” Cô mỉm cười. “Đúng là anh đáng bị đối xử như vậy.”
Jack gật đầu, thở dài. “Tôi cũng nghĩ vậy.”
Bliss trở nên cáu kỉnh vì hắn không thể nhấc hông Joni lên để gỡ quần lót của cô ra. Tức giận, hắn thô lỗ đẩy mạnh cô nằm nghiêng sang một bên, dùng hết sức giữ cô ở vị trí đó. Hắn nhét một chiếc quần lót của mình vào miệng cô, lấy băng dính dán lại rồi ngồi trên giường quan sát cô.
Người phụ nữ ở Greenwich lần trước đã bị trói ở đây gần hai mươi tư tiếng đồng hồ. Khi hắn bóc băng dính để thay miếng bịt miệng đã mềm đi vì nước bọt, cô đã van xin hắn cho dùng nhà vệ sinh. Nhưng hắn từ chối và cô bắt đầu khóc.
“Để cho tôi đi đi. Xin anh.”
Nhưng hắn chỉ lắc đầu, thay giẻ bịt miệng khác rồi khoan khoái quan sát cô vừa khóc vừa tiểu tiện tại chỗ. Hắn đánh cô vì dám làm vậy nhưng vẫn dọn dẹp hậu quả một cách đầy trách nhiệm. Trong nước tiểu có cả máu, chắc là thận cô đang khổ sở vì nhiễm trùng.
“Bây giờ.” Hắn nhìn đồng hồ trên tay mình. “Là mười giờ rưỡi, Joni. Tôi sẽ trở lại chuẩn bị cho em vào lúc mười một giờ. Từ giờ tới đó, cố mà nghỉ ngơi đi.”
Mười giờ bốn mươi lăm. Cửa sổ trong xưởng vẽ mở tung, những ngọn đèn đường có cùng một thứ ráng đỏ của hoàng hôn. Những chiếc ô tô lướt qua thả âm nhạc vào lòng phố. Rượu và không khí ban đêm đã khiến Rebecca trở nên dịu dàng hơn, mái tóc để xõa, nước da óng ánh dưới ánh đèn mờ ảo. Cô ngồi đối diện với Jack, không nói gì. Hai người đã im lặng như vậy một lúc lâu - không còn gì để nói trừ những điều họ thực sự đang nghĩ trong đầu.
Cuối cùng, Jack là người phá vỡ sự im lặng. “Tôi phải đi thôi,” anh nói, nhưng lại không dịch chuyển.
Rebecca nhấp một ngụm rượu, không trả lời.
“Muộn rồi, sáng mai tôi lại phải đi làm sớm.” Anh nói lấp lửng, chờ phản ứng của cô. “Nên tôi phải về thôi.”
“Vâng,” cô rốt cuộc cũng lên tiếng, đặt ly rượu xuống. “Vâng, tất nhiên rồi.”
Họ cùng xuống cầu thang, Rebecca đi trước, cách cô hai cầu thang, Jack có thể nhìn thấy những vết hằn nhỏ trên vai cô do hai dây váy, lúc này đã trượt sang chỗ khác, để lại. Rebecca dừng lại trước cổng, giữ một khoảng cách gọi là với Jack, tay đặt lên then nhưng chưa mở cửa ra.
“Vậy...” Cô lảng tránh mắt anh và nhìn chằm chằm vào một chiếc cúc áo trên sơ mi của Jack. “Cảm ơn vì những lời khuyên của anh.”
“Không có gì.”
Lại im lặng. Rebecca vẫn nhìn chằm chằm vào những chiếc cúc áo của Jack, khiến anh theo bản năng đưa tay sờ lên ngực. Hành động đó của anh khiến Rebecca há hốc mồm rồi ôm mặt quay đi.
“Rebecca?”
“Ôi Chúa ơi, tôi xin lỗi.” Giọng cô nghèn nghẹn.
“Rebecca này?” Anh khẽ đặt tay lên vai cô, phía trên dây váy, cảm nhận những vết hằn trên làn da nóng hổi của cô dưới bàn tay mình. “Có lẽ chúng ta nên trở lên lầu?”
“Vâng.” Cô gật đầu nhưng không nhìn anh. “Tôi cũng nghĩ vậy.”
“Vậy thì đi thôi.”
Anh toan xoay người cô lại thì nghe thấy cô khẽ hắng giọng rồi túm lấy tay phải anh, đưa lên miệng và hôn. Cô cắn nhẹ vào lòng bàn tay anh rồi lần lượt ngậm từng ngón một trong miệng. Jack đứng bất động, nhìn trân trân vào gáy cô, tim đập thình thịch. Cô dụi tay anh lên môi mình, cằm vươn ra để kéo tay anh dọc xuống cổ, lên váy cô, và rồi anh đột ngột cảm thấy ham muốn...
“Chúa ơi...”
Anh xoay cô lại đối diện với anh, ôm lấy đùi cô, bế thốc cô lên rồi tiến về phía trước, đặt cô ngồi trên chiếc máy sưởi lạnh ngắt trong hành lang. Anh đẩy váy cô trượt lên đùi, khiến cô hít thở gấp gáp, vươn người về phía anh mà mò mẫm, điên cuồng hôn anh, răng họ va vào nhau, tay cô quờ quạng giúp anh lột quần lót của mình ra. Cô không hề mỉm cười, chỉ tập trung cao độ.
Hưởng ứng.
Đôi chân trần của cô quờ quạng tìm điểm tựa trên chiếc xe đạp leo núi để cạnh máy sưởi, loạng choạng đặt lên bánh xe, trong khi Jack đứng vững trên mặt đất và tự kéo khóa quần xuống. Qua vòm cửa kính, những ngọn đèn pha bên ngoài hắt lên trần nhà, để ánh sáng di chuyển trên khuôn mặt Rebecca, và anh bắt đầu đi vào trong cô. Cô nhắm mắt, cắn môi - không ngăn anh lại mà nâng hông của mình lên ép vào hông anh, hòa với nhịp điệu của anh. Chiếc xe đạp rung lắc về phía trước, pê đan đập mạnh vào hai bắp chân Jack khiến máu chảy ra, nhưng anh chẳng bận tâm. Anh hối hả và gắng sức tập trung, cho đến khi mọi mảnh năng lượng, sự bức bách và nhu cầu của bản thân tụ vào hành động này, và anh quên mất nó đã bắt đầu như thế nào.
“Không...” cô đột nhiên nhìn anh và lên tiếng. “Không! Đừng xuất bên trong.”
“Ôi Chúa ơi...” Anh đẩy người mình ra hành lang - không có cách nào khắc chế được, đành xuất tinh xuống giày và sàn nhà. Rồi anh nhìn cô một lúc trong sự hoài nghi. Anh ôm lấy mặt và ngồi sụp xuống bậc cầu thang cuối cùng, vừa lắc đầu, vừa thở dốc. “Ôi Chúa ơi, tôi xin lỗi. Tôi xin lỗi.”
Rebecca rời khỏi chiếc máy sưởi, ngồi xuống bậc cầu thang bên cạnh anh, ngực phập phồng, những sợi tóc ướt đẫm mồ hôi dính vào mặt và trán, chiếc váy vẫn kéo cao tới eo, dán chặt vào da, để lộ thấp thoáng rốn cô.
“Tôi xin lỗi. Tôi không nên làm thế...”
“Không, không sao...” Cô lấy tay quệt miệng và liếc nhìn anh, cả mặt lẫn cổ cô đều đỏ và hơi đau. “Thật đấy... tôi... không sao. Tôi đáng ra phải ngăn anh lại.”
“Tôi nên sử dụng biện pháp nào đó. Trước đây chưa từng xảy ra chuyện như thế này. Tôi không thường...”
Đột nhiên, cô che mắt, lắc đầu và phá ra cười.
“Gì vậy?” Giờ anh mới nhìn thấy chân mình đang chảy máu - một vệt máu sẫm kéo dài xuống quần rồi đọng lại ở mắt cá chân. “Có gì đáng cười ư?”
“Đó chính là điều anh muốn nói đúng không? Một kẻ thất bại?” Cô vừa cười vừa xòe ngón tay ra, nhìn anh chằm chằm. “Đó chính là điều khiến Veronica phát điên à?”
“Ôi Chúa ơi,” anh lập bập. “Tôi đã nói rồi, chuyện này chưa từng xảy ra. Tôi nói thật đấy.”
“Anh có thể chứng minh không?”
“Có, tôi có thể.”
“Ngay bây giờ?”
“Ngay bây giờ.”
“Này, nghiêm túc đấy chứ, ngay bây giờ á? Ý tôi là anh có chắc không, anh thật sự có thể không?”
“Được chứ...” Anh nhìn quanh tìm xem có thứ gì để lau sàn nhà, giày và chân mình không. “Tôi có thể chứ. Đó là một trong những ưu điểm của tôi mà.”
“Ôi Chúa ơi.” Rebecca thở dài, thả hai tay đang bưng mặt xuống và mỉm cười. “Có khi đây là tình yêu.”
o0o
Vào lúc mười một giờ, hắn đã sẵn sàng.
Trong phòng ngủ, Joni vẫn nằm im. Hắn cho rằng cô vẫn bất tỉnh cho tới khi hắn lại gần và bắt gặp một bên mắt còn lành lặn của cô nhìn hắn chằm chằm, nghiên cứu bộ đồ phẫu thuật, khẩu trang và chiếc mũ dùng trong phòng mổ của hắn. Chỉ khi hắn lấy ra chiếc dao mổ thì cô mới có phản ứng, giãy giụa trên giường, cong lưng lại, đầu giật sang hai bên, miệng phát ra những tiếng động nhỏ.
“Bình tĩnh lại.” Hắn đặt một bàn tay mềm mại, vỗ về lên vai cô rồi ấn cô xuống đệm. “Bình tĩnh mà nếm trải.”
Đầu Joni vặn vẹo ra sau, gầm gừ với hắn sau lớp giẻ bịt miệng.
“Đồ đĩ,” hắn nói khẽ rồi ngồi lên người cô. “Giờ thì câm miệng vào, con đĩ. Tao đã rất tử tế với mày, nhưng mày đã thúc ép tao.” Hắn đè mạnh cô xuống giường và Joni trở nên bất động trong tay hắn, lo lắng nhìn hắn bằng bên mắt lành lặn.
“Tốt.” Hắn đứng dậy, lau mồ hôi trên mặt. “Giờ thì nghe đây. Tao sẽ không giết mày.” Hắn cúi xuống, phớt lờ cơn rùng mình chạy dọc cả người Joni, dịu dàng rúc mặt vào cổ cô. “Tao chỉ muốn chúng ta giống như đêm hôm đó. Mày có hiểu không?”
Hắn có thể hiểu giọt nước mắt rớt từ má cô lên trán hắn tượng trưng cho sự đồng thuận của cô. Cô không giãy giụa nữa. Nhưng để chắc chắn, hắn vẫn dán hông cô vào giường bằng hai lớp băng dính. Từ kinh nghiệm với người phụ nữ ở Greenwich, hắn biết rằng ngay cả khi bất tỉnh, cơ thể con người vẫn phản ứng mạnh mẽ khi bị đau.
Hắn với tay lấy chiếc bút cầm máu.
“Sẽ nhanh thôi.”
Hắn thè lưỡi, khó nhọc vẽ một đường ngay phía trên vết sẹo cũ để tiến hành vết rạch mới. Joni thở hổn hển một cách tuyệt vọng qua lỗ mũi khi hắn nhổ nước bọt lên dao mổ và lau vào áo.
“Ở dưới này không cần phải cắt nhiều lắm, Joni.” Hắn nhăn mặt, thọc dao xuống làn da mềm mại như cắt một miếng pho mát, để da căng lại, sau đó mềm hẳn đi và tách ra như một thứ trái cây chín. Những tiếng ú ớ thảm thiết thoát ra từ cái khẩu trang bằng băng dính của Joni. Hông cô rần rật, va chạm kịch liệt vào đệm. Chỉ có một ít máu lấm tấm giữa những chấm tàn nhang trên bụng cô, ngoài ra không còn gì. Bliss cúi xuống, nheo mắt nhìn vết cắt mới. Dưới lớp mỡ màu vàng vấy máu, hắn có thể nhìn thấy miếng Silicon đang chờ đợi hắn giữa ổ thịt.
“May quá,” hắn thở phào, vỗ vỗ lên đầu gối Joni. “Họ đặt nó phía trên cơ. Cố thêm một chút nữa...” Hắn cắn môi và chậm rãi thò tay vào khe hở, lần mò bên trong bầu ngực.
Con mắt lành lặn của Joni trợn trừng khi ngón trỏ của hắn móc được vào túi silicon. Đầu Joni giật tứ phía.
“Yên nào. Đừng có quẫy.” Ngón trỏ và ngón cái của hắn đã chụp được vào chiếc túi silicon. Rồi vô cùng tự tin, hắn lôi nó ra ngoài. “Thư thả nào, thư thả nào.” Hai chân Joni bắt tréo lại, những cơ bắp trên đùi căng ra như mặt trống và miếng silicon trượt ra ngoài với một đám chất lỏng nhầy nhụa.
Hắn nhẹ nhàng đặt nó lên bụng cô.
“Thế là xong. Quá dễ, đúng không?” Hắn quệt tay vào áo. “Để xem nào. Đã xong một bên, giờ tới bên kia.”