Điểu Nhân

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
32.

❊ ❊ ❊

Chỉ có Logan và Essex ở lại tới một giờ sáng. Maddox phải tới Greenwich, còn các vị khách khác đều đã vội vã ra về, ném những cái nhìn ngần ngại về phía Jack, lúc này đang ngồi trên bậc cầu thang, nhìn chằm chằm xuống hai tay, hít thở sâu, buộc tim mình phải tiếp tục đập.

Veronica bình tĩnh một cách lạ lùng, cố ngăn cản các vị khách rời đi.

Không cần phải hốt hoảng. Đừng đi. Chúng ta có thể chuyển vào ngồi trong phòng ăn mà.

Nhưng khi nhận ra mình đang uổng công vô ích, cô sập mạnh cửa trước rồi buồn bực rút vào trong bếp, xếp bát đĩa vào máy rửa chén. Logan lái xe tới Shrivemoor lấy túi đựng bằng chứng, còn Essex dành ba mươi phút để giúp Jack bằng cách rót phần rượu Glenmorangie còn lại thành các ly nhỏ dễ uống.

“Giống như là xương của một đứa bé,” Jack lẩm nhẩm, mắt nhìn chòng chọc vào ly rượu.

“Giống như một đứa bé béo mập, thò lò mũi xanh và vẫn còn quấn tã,” Essex nhất trí. “Thế nào? cậu có định kể cho tôi nghe không?”

Jack liếc về phía cánh cửa phòng khách đã khép chặt để khỏi phải nhìn thấy đám xương ác mộng trên sàn nhà. “Tôi nghĩ đó có thể là anh trai mình.”

Nét mặt Essex sầm xuống. “Anh trai cậu?”

“Anh ấy đi men theo đường ray phía sau nhà. Ngày mười bốn tháng chín năm 1974. Không còn ai thấy anh ấy nữa.”

Và rồi, dưới ánh đèn điện yếu ớt, Jack trút bỏ gánh nặng của mình khi kể lại cho Essex nghe về cuộc tranh chấp trong ngôi nhà trên chạc cây đã khiến ngón tay cái anh vĩnh viễn thâm tím, chuyện Ewan tụt xuống khỏi tầm tay của anh, ra những dải đất cạnh đường ray - “Chúng tôi gọi nó là 'đường mòn tử thần'. Trớ trêu làm sao.” - chuyện mẹ anh khóc lóc và kêu gào sau vườn, tự cắn tay mình khi cảnh sát lục soát nhà Penderecki suốt mười tiếng mà không phát hiện được gì, dù là một mẩu chứng cứ cho thấy Ewan đã từng đặt chân tới đó. Rồi dấu vân tay tình nghi lại chĩa về phía bố anh, người ta mang ông đi, giam suốt hai ngày - “Chúa ơi, chuyện đó suýt nữa chấm dứt cuộc hôn nhân của họ.

Chai rượu Glenmorangie cứ cạn dần.

“Cuối cùng, tất cả mọi người đều bỏ cuộc. Tôi nghĩ họ buộc phải làm thế. Nhưng tôi không tài nào làm thế được. Tôi biết là hắn đã kịp giấu xác Ewan khi họ lục soát nhà hắn. cỏ thể hắn đã mang anh ấy ra ngoại ô. Có vài thứ này nọ, hóa đơn, thư từ” - anh hất hàm chỉ lên gác - “những dấu vết mà tôi thu thập suốt bấy nhiêu năm rồi cố gắng phân loại, tìm ra manh mối. Nhưng tôi dám chắc một điều...” Anh nốc cạn ly rượu của mình. “Hắn không chịu từ bỏ anh ấy. Penderecki vẫn giữ Ewan.”

“Nên cậu cứ chờ ở đây, chờ hắn trao trả anh trai cậu?”

Jack nhìn chằm chằm ngón tay cái thâm đen của mình rồi chớp mắt đầy đau đớn. “Đó là điều hắn vừa làm tối nay đúng không? Anh có nghĩ chính Ewan đang nằm đó không?”

Essex chậm rãi đứng dậy, nhăn mặt chờ máu lưu thông xuống hai chân. “Tôi không biết, Jack. Nhưng chúng ta sẽ tìm ra thôi.”

Cơn bão mùa hè di chuyển về phía Tây Nam tràn qua Greenwich, cột ăng ten màu bạc của trạm phát sóng Crystal Palace run rẩy dưới ánh trăng. Ngay cả những ngôi nhà nằm ven rìa Blackheath dường như cũng đang co cụm lại với nhau - như thể để ngăn gió bão tàn phá vùng đất cũ kỹ này.

Harteveld trầm mặc ngồi bên chiếc bàn gỗ gụ trong phòng khách, tờ Times trải ra trước mắt, cạnh cùi chỏ là một chai Pastis. Thời tiết lúc trở trời khiến hai bên thái dương hắn đau nhức - dù có dùng bao nhiêu thuốc giảm đau hay ma túy, cơn đau cũng không hề thuyên giảm. Và hai bàn tay hắn. Chúng lạnh toát. Giống như đá. Hắn đang đọc tin về những thi thể mà người ta tìm thấy ở chỗ Mái vòm Thiên niên kỷ. Kayleigh Hatch, Petra Cpacek, Shellene Craw, Michelle Wilcox - và một nạn nhân mà họ không thể nào xác định được danh tính vì tình trạng phân hủy đã ở mức độ quá trầm trọng. Nhưng hắn biết đích xác đó là ai - chính là đứa nhỏ đường phố tới từ Glasgow đã chết trong khi ngủ cạnh hắn. Không ai buồn báo cho cảnh sát khi cô gái ấy mất tích.

Hắn đột nhiên gạt phăng tờ báo trên bàn xuống, vục mặt vào hai tay. Hắn cứ ngồi như thế một lúc, đầu lắc lư, các ngón tay bấu lên da đầu như muốn dùng móng cào bật những ý nghĩ đó ra. Và rồi hắn đứng bật dậy, run rẩy dữ dội, túm lấy chai Pastis, loạng choạng tiến về phía vườn cam và mở tung các cánh cửa. Gió ào qua khu vườn, táp vào mặt hắn, đập ầm ầm lên những ô cửa sổ.

Toby Harteveld đứng bất động, quay mặt đối diện với cơn bão, lắng nghe tiếng cỏ cây trong vườn rạp mình, xào xạc như gặp mưa. Cơn bão đang ập tới. Nó ào ra từ bầu trời đêm, hướng về phía hắn với một tốc độ khủng khiếp hơn cả sao chổi, nhắm thẳng tới trái tim hắn.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Mo Hayder

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.