Nhân viên cửa hàng Dress Shoppe chào đón Rath với sự hoan nghênh chuyên nghiệp của những khách sạn và nhà hàng cấp cao như Sandalwood và Beach Dunes. Tiếng chuông rung lên khi cánh cửa mở ra kéo ba người phụ nữ tới chỗ Rath gần như cùng một lúc với dáng điệu đồng nhất và nhịp điệu như các vũ công đang biểu diễn trên sàn Broadway. Một thủ đoạn câu khách - anh nghĩ, bình thường mấy ông chồng hoặc bạn trai sẽ cho rằng một bộ quần áo hoàn hảo hẳn sẽ làm cho quãng đường anh ta đưa bạn gái lên giường ngắn lại và bớt chông gai hơn một chút.
Một phụ nữ tầm tuổi 40 - lớn tuổi nhất trong số ba phụ nữ lướt tới chỗ Rath, trong bộ váy màu vàng rượu vang điểm xuyết hoa văn hoa thủy tiên vàng ánh kim sáng lóe lên theo vạt váy, trên cổ tay cô vòng tay màu trắng va vào nhau vang lên những tiếng leng keng. Làn da rám nắng và thân hình săn chắc, màu da bánh mật hoàn toàn không có mấy vệt ánh cam khó tránh khi nhuộm da - hoàn toàn tự nhiên. Bên trong sắc nâu người ta vẫn có thể thấy được vẻ hồng hào khỏe mạnh của nhiều năm đi bộ hoặc làm vườn ngoài trời, không giống với màu ửng đỏ đã từng được coi là hồng hào khỏe mạnh tạo ra do cọ xát khăn tắm và nắng biển. Rath có thể tưởng tượng ra đôi tay và bắp chân săn chắc tự nhiên được điêu khắc ra nhờ những tháng ngày vận động tích cực trong thế giới vật chất mà con người đang sống. Một chút mùi hương tử đinh hương thoáng qua mũi Rath khi người phụ nữ vươn tay ra, móng tay gọn gàng giản dị với màu hồng khỏe mạnh.
Rath đưa tay bắt tay cô, hai bàn tay cuốn lấy nhau một chút rồi rời ra, cảm giác của một làn da mềm mại như cánh hoa thoáng đọng lại trên tay anh.
“Tôi là Madeline.” Cô nói với chất giọng mạnh mẽ và sang sảng. “Tôi có thể giúp được gì cho anh?”
“Có hai mẹ con một cô gái đã đến cửa hàng vào năm ngày trước,” Rath nói. “Tôi đang giúp đỡ người mẹ,” Rath lấy ra bức ảnh của Mandy, thầm hối hận vì đã quên hỏi Doris một cái bức ảnh “đẹp” hơn.
“Tôi không hiểu lắm.” Người phụ nữ nói.
“Cô bé có thể coi là đã mất tích.”
Trong phút chốc, đôi mắt người phụ nữ phủ kín sự kinh hãi. “Anh là cảnh sát?”
“Hiện tại thì không, phải vài ngày nữa cảnh sát mới có thể chính thức điều tra.”
“Nhưng trước đó...”
“Đó là lý do tôi đi điều tra.” Rath giơ thẻ căn cước ra trước mặt. “Tôi muốn tìm thấy cô bé càng sớm càng tốt.” Anh nói, gật đầu ra hiệu về phía tấm ảnh trong tay cô.
Người phụ nữ để lộ sự do dự và vẻ cảnh giác thường thấy, ngay khi định lắc đầu nói không thì cô bỗng như bừng tỉnh. “Họ đã tới đây, một vài ngày trước, mua mấy bộ váy mùa hè giảm giá mà chúng tôi đang đẩy mạnh tiêu thụ.” Bàn tay đang nắm lại của cô xòe ra vuốt thẳng nếp nhăn trên chiếc váy đang mặc. “Ôi thứ trang phục lỗi mốt trầm trọng! Lúc đầu tôi không nhận ra cô bé trong tấm ảnh, trông không giống chút nào, cảm giác như là ảnh chụp của một cô chị họ xấu xí nào đó thì đúng hơn.”
“Vậy là cô đã chứng kiến tất cả?”
“Đi nào!” Cô nói, móng tay lướt qua cổ tay Rath. Anh cảm thấy một dòng điện ấm từ nơi đó lan ra mơn trớn khắp cánh tay.
Rath đi theo người phụ nữ qua một lối đi treo rèm dẫn tới phòng nghỉ ở phía sau cửa hàng. Một căn phòng nhỏ với chiếc bàn dài với mớ ghế gập cọc cạch không có một chút nào hài hòa về mặt thẩm mĩ. Trên mặt bàn, bình cà phê rỗng không nằm kêu tích tắc trên bếp điện bên cạnh lò vi sóng, mớ dây điện loằng ngoằng leo đầy tường kéo dài đến tận lối ra. Mùi cà phê rang cháy thấm đượm cả không gian. Cơ quan quản lý an toàn sức khỏe và bảo hộ lao động sẽ thích kiểu bài trí này.
“Tôi có thể giúp được gì?” Madeline nói.
“Cô có cảm thấy cô bé có biểu hiện gì kỳ lạ vào ngày hôm đó không?”
Cái máy cà phê lại “tích” một tiếng.
“Không.” Cô nói. “Không có ấn tượng gì bất thường.”
“Ấn tượng của cô về hai mẹ con họ là gì? Mô tả trong một từ thôi.”
“Sinh động. Rất khó để nói rõ ràng nhưng cô bé có đầy đủ những phẩm chất cần có để tỏa sáng. Còn người mẹ... xem nào... tôi nghĩ từ “lôi cuốn” có vẻ hợp lý. Cô bé ra ngoài lúc tôi mang cho người mẹ xem một chiếc váy hoàn hảo. Lúc thoáng nhìn ra cửa tôi có thấy cô bé đứng ở bên kia đường, nhìn chằm chằm.”
“Vào thứ gì?”
“Không rõ.”
“Không có ai ở cùng cô bé sao?”
“Có thể có, nhưng lúc tôi nhìn thấy thì không...”
“Tâm trạng cô bé lúc quay vào thế nào?”
“Bằng một từ? ‘Xa cách’.”
“Còn người mẹ?”
“Phiền muộn.”
Rath để lại danh thiếp và dặn dò người phụ nữ hãy gọi bất cứ khi nào cô ấy nhớ lại thêm được điều gì.
Ngay khi anh định ra về, Madeline hỏi: “Không định mua cho vợ anh một chiếc váy sao?”
Rath giơ ra ngón nhẫn chưa bao giờ đeo thứ gì.
Ngón nhẫn của Madeline cũng thế, Rath đã để ý tới điều đó ngay từ sớm. Kể từ sau khi Laura bị sát hại, lần gần nhất có vẻ giống như là hẹn hò của Rath là khi dẫn Rachel ra chơi ở công viên với lũ nhóc nhà mấy bà nội trợ sống gần đây. Nội dung “tán tỉnh” cũng loanh quanh trong mấy mẹo dạy con hay lúc nào thì nên dỗ bé bằng mấy cái hình dán nhân vật hoạt hình. Kể cả có bà mẹ trẻ nào mê tít Rath thì anh cũng không thể nhận ra được do hàng đêm dài mất ngủ và sự lo lắng cuồng dại về sự an toàn của Rachel. Trầm cảm đã rút đi hầu hết năng lượng của Rath, chỉ đủ cho anh làm việc và chăm sóc cho Rachel trong trạng thái vật vờ. Cưa gái? Theo đuổi một mối tình, anh không đủ sức để làm việc đó, chưa kể đến nó sẽ làm anh ghê tởm bản thân mình mỗi khi nghĩ tới cái chết của Laura.
“Người yêu thì sao?” Madeline hỏi, lông mày nhướn lên.
Cô ấy đang tán tỉnh? Không phải, chỉ là thủ đoạn bán hàng thôi.
“Ừm, kiểu giữa bạn và bạn gái ý. Hơn mức tình bạn, nhưng chưa phải người yêu.”
“Giống bạn hơn hay giống người yêu hơn?”
Lại một lần nữa anh cảm nhận được cảm giác tê dại khi ngón tay cô lướt qua.
“Người yêu, tôi đoán vậy.” Anh nói.
“Vậy, nhà anh không có ai mặc váy sao?”
“Con gái tôi.”
“Ồ, cô bé bao nhiêu tuổi?”
“17,” chỉ hơn Mandy có một tuổi, xương sống anh lạnh toát bởi ý nghĩ vừa hiện lên trong đầu. “Tôi không nhớ được lần cuối cùng nhìn thấy con bé mặc váy là bao giờ. Tôi thôi mua quần áo cho con bé từ lâu lắm rồi, toàn đưa tiền cho con bé tự mua, dù sao tôi cũng không có mắt thẩm mĩ.”
“Có thể tôi giúp được đấy.”
“Để dành cho lần sau đi,” tiếng Rath vọng lại khi bóng lưng anh lướt qua rèm cửa.