Bước ra khỏi Dress Shoppe, Rath đứng trên vỉa hè nhìn những đám mây trôi lững lờ che khuất mặt trời, gió bắc đổ xuống phố, thổi lá cờ trước cửa tiệm bay phần phật.
Anh bước sang đường, đứng ở đúng vị trí mà Mandy đã đứng, cố gắng tìm cảm giác về địa điểm. Rath ngẩng đầu nhìn về phía đầu con phố.
Nhà thờ Thống Nhất (The Church of Unity) giống như một ngọn hải đăng đồ sộ đánh dấu nơi con phố bắt đầu với sự hiện diện sừng sững và uy nghi. Hướng về phía nhà thờ, Rath đi bộ ra đầu phố, qua trạm cứu hỏa và mấy chiếc xe cứu hỏa đang đỗ ở ven đường với đám lính trẻ tuổi đứng túm tụm tán phét với nhau, gật đầu khi thấy anh đi qua.
Rath đứng ở bên kia đường, đối diện nhà thờ, tấm biển trước mặt ghi lại gì đó liên quan đến ngày thứ sáu với đùi cừu và đậu giảm giá cho tất cả mọi người vào lúc 7 giờ tối. Rath không biết rõ về cái gọi là Church of Unity nhưng anh đoán nó cũng không khác gì mấy giáo hội cố gắng bành trướng hết mức có thể để nhét đầy túi bằng tiền của các con chiên.
Hồi Rath mới lên mười, mẹ anh cuối cùng cũng quyết định li dị. Bà đến xưng tội trước cha Morency - vị linh mục đã rửa tội cho bà, chủ trì và tổ chức hôn lễ cho bà trong chính nơi thánh đường tôn nghiêm bà tới mỗi sáng chủ nhật. Cha Morency nói với bà rằng hôn nhân là sự liên kết thần thánh và phá vỡ nó là tội lỗi. Bà đã hỏi rằng ngoại tình trong thời gian dài có phải là tội lỗi? Đương nhiên, nhưng đó là do chồng bà đã bị quỷ dữ chiếm lấy và chỉ có tình yêu của bà mới có thể trục xuất Satan và trả lại một tâm hồn trong sạch, còn ly hôn thì chẳng có giúp được gì cho việc trục xuất quỷ dữ - nó chỉ đơn thuần là sự ích kỷ của con người. Chủ động ly hôn là một thứ tội lỗi nặng nề hơn tất cả. Những gì bà phải làm là tiếp tục tha thứ và tha thứ và cầu nguyện cho chồng. Đó là trách nhiệm và nghĩa vụ của người vợ. Khi mẹ anh kiên quyết ly hôn, cha Morency nói rằng ông ta sẽ cầu nguyện cho bà, nhưng kể từ giờ phút đó bà đã không còn được ông chào đón như một con chiên của Chúa.
Dọc con phố, người người đi lại trong vội vã, nhìn đâu cũng thấy những gương mặt cúi gằm xuống vì gió. Rath dừng lại bên đường và lặng lẽ quan sát. Mandy đã nhìn thấy gì vào lúc đó? Bước vào A Kind Place - tiệm bán cần sa trá hình dưới lốt buôn tẩu thuốc và các sản phẩm liên quan cho người ghiền thuốc hay là tạt qua một tiệm quần áo khác? Liệu cô bé có gặp người quen không? Gặp ai? Lòng Rath nhộn nhạo khao khát bấm máy và gọi cho Rachel. Thứ cảm giác cứ vài tiếng lại xuất hiện một lần. Thường thì Rath sẽ cố gắng kiềm chế, anh muốn Rachel có không gian riêng để tận hưởng cuộc sống của một sinh viên đại học, nhưng lần này thì khác. Không thể kiềm chế nỗi lo âu trong lòng, Rath rút điện thoại. Hai vạch sóng - sự kỳ diệu nhiệm màu. Điện thoại rung lên làm Rath giật mình - Laroche - Rath lờ đi và từ chối cuộc gọi.
Anh nhấn số và chờ đợi. Bang Johnson nằm lọt thỏm trong bóng phủ của ngọn Eden. Nếu như ở đây - Canaan - hai vạch sóng đã là cả một phép màu thì ở đằng đó, Chúa và một vạch sóng có rất nhiều điểm tương tự: Những tín đồ ngoan đạo thì tin tưởng trong hy vọng nhưng không hề mong chờ một chút bằng chứng nào rằng nó sẽ xảy ra trong hiện thực. Rath biết Rachel sẽ kiểm tra tin nhắn và trả lời khi con bé về tới Johnson Village.
Cuộc gọi của Rath “bị” chuyển tới hộp thư thoại, giọng cô bé vang lên trả lời tự động làm anh mỉm cười. “Đủ quan trọng để gọi tức là đủ quan trọng để để lại lời nhắn, thế nênnnnnnnn, cứ tự nhiên để lại lời nhắn nha. Yêu bạn, moa.”
“Nè con yêu, là ba đây. Chỉ muốn gọi để hỏi thăm con một chút. Và...” Anh dừng lại một chút khi cảm giác tội lỗi thoáng qua. Anh đã định nói với con bé rằng anh muốn hỏi về một vụ án quan trọng. “Ba hy vọng trường lớp đều ổn cả. Thỉnh thoảng gọi lại cho ba. Nhớ con!” Rath quyết định tốt hơn hết là không hỏi.
Rath ngắt cuộc gọi, đã 4 giờ chiều. Anh chìm vào trong hoài niệm, mọi khi, 4 giờ chiều là lúc Rachel tan học, con bé sẽ chạy ù qua cửa như một cơn gió và chiếu sáng cả căn nhà với sức sống bừng bừng.
Rath không có nghi vấn nào về vụ án, nhưng anh biết nếu để lại lời nhắn nói rằng anh cần sự trợ giúp của con bé, Rachel chắc chắn sẽ gọi lại. Anh đã từng làm như vậy và dằn vặt bản thân trong cảm giác tội lỗi. Sự thao túng... Rath rất ghét lời nói dối - giống ông già nhà anh - Dối trá nhìn có vẻ dễ dàng, thậm chí đôi khi là cần thiết nhưng luôn luôn dẫn đến những rắc rối không ngờ. Dù vậy, anh vẫn ước gì mình đã nói dối để con bé gọi lại, chỉ để nghe giọng Rachel một chút.
Kể từ lúc Rachel được 11 tuổi, con bé đã bắt đầu giúp đỡ anh trong các vụ án. Ban đầu là những vụ đơn giản và không bạo lực: Một ông bố ăn bám, một gã thủ quỹ biển thủ 623 đô la Mỹ. Anh đưa cho Rachel bản sao của những lần trao đổi, hóa đơn điện thoại, thư điện tử để tìm ra manh mối hay sự liên hệ mong manh nào đó. Anh và con bé cùng nhau chơi đùa với các vụ án theo cách mà “nhà người ta” chơi ghép hình.
Ngay cả lúc đó, anh chưa bao giờ lôi kéo con bé vì sự ích kỷ của bản thân. Rath đã khiếp đảm khi nhận ra anh đã để báu vật rạng rỡ và cởi mở của mình chìm đắm trong một thế giới khác biệt và đen tối. Anh dỗ Rachel ngồi vào bàn ăn bằng cách lợi dụng hứng thú dạt dào của con bé về những gì bí ẩn và tăm tối. Con bé là kiểu trẻ con không những không che mặt mỗi khi phim tới đoạn kinh dị mà còn chờ đợi nó một cách hào hứng. Khi bạn bè học chữ qua Goosebumps và Harry Potter, con bé lại đam mê Gashlycrumb Tinies và Complete Works of Poe[1].
Khi Rath ngồi làm việc con bé lại lúi húi bên tập hồ sơ với cái bánh kẹp phết bơ lạc trên tay, khoanh tròn mấy chi tiết với bút chì đỏ, ghi ghi chép chép trong quyển sổ tay Moleskine mua bằng tiền sinh nhật. Lúc Rath chạy qua xem, con bé sẽ giấu cuốn sổ đi như học sinh che bài kiểm tra mỗi dịp cuối kỳ. “Ba, không được ti hí, con sẽ báo cáo khi con làm xong mà!”
Và rồi, cuối mùa xuân năm ngoái có một bước ngoặt không mấy thoải mái. Khi Rath hút bụi dưới gầm giường Rachel, anh phát hiện ra một thùng đầy sách với những tựa đề như: Sát nhân hàng loạt; Phương pháp và sự điên cuồng; Khát máu; Ác quỷ; Căn nhà chết chóc...
Tim anh chùng xuống, thả thân thể ngồi xuống bên giường trong cảm giác kinh hoàng.
Anh mở máy tính xách tay của Rachel lên chỉ để nhìn thấy danh sách những phim của Netflix con bé đang xem: Tội ác trong tôi - Evil Inside Me, Tâm hồn đen tối - Black Soul, Tàn sát - Carnage, Ký sinh trùng - Deranged, không có phim hài cho tuổi “teen,” không có chương trình tivi, con bé đã xem tầm năm mươi bộ phim cấp B và còn cả năm mươi bộ nữa trong danh sách chờ.
Khi anh nói chuyện với con bé về mớ sách, con bé cười. “Thật bệnh phải không ba?”
Phản ứng của con bé đẩy nỗi lo lắng của anh đi xa hơn.
“Nó làm ba lo lắng.” Rath thú thật, thận trọng và lo lắng rằng anh sẽ đẩy con bé ra xa nếu quá lời.
“Để làm báo cáo ở trường thôi ba.” Rachel nói.
Anh bảo với con bé rằng số sách đó quá nhiều, Rachel lại rên rỉ. “Đây sẽ là bản báo cáo hoàn hảo nhất của con, ba ạ. Con cần phải nghiên cứu!”
Và họ không bao giờ nhắc lại nữa.
Và rồi anh lo lắng: liệu có phải khi còn bé, con bé đã nghe thấy tiếng cha mẹ mình bị sát hại? Nghe thấy Laura bị cưỡng bức? Có âm thanh xấu xí nào đã thoát ra từ miệng Laura? Liệu có thứ gì đó tàn khốc và tanh máu đã xâm nhập vào tâm hồn con bé? Có thứ âm thanh ma quỷ đáng nguyền rủa nào lấp đầy đôi tai nhỏ bé? Còn thứ gì khác có thể giải thích khát vọng của Rachel với những thứ hình ảnh tục tĩu và đáng sợ như vậy?
Rath không bao giờ kể với Rachel sự thật về cái chết của cha mẹ con bé. Anh nói rằng họ đã mất trong một vụ tai nạn xe hơi. Trở thành một Cô gái có cha mẹ bị sát hại thì có gì tốt đâu? Có một sự thật không mấy tốt đẹp, rằng khi bạn dính líu tới một kẻ giết người man rợ như kẻ đã sát hại Laura, tâm hồn bạn sẽ giống như bị nó làm vấy bẩn. Nó sẽ là cái lăng kính mạnh nhất và duy nhất mà người ta dùng để soi xét bạn và bằng cách nào đó bạn cũng sẽ nhìn thế giới qua lăng kính đó. Một sự khẳng định chắc chắn và không thể tránh khỏi. Rath muốn Rachel tránh xa khỏi sự xa lánh của bạn bè, tránh xa khỏi tầm với của bạo lực.
Cha mẹ con bé bị giết hại ở một nơi cách đây hơn bảy mươi dặm về phía nam, gần mười bảy năm trước và không có ai trong số bạn bè của họ biết được sự thật. Khi nhận nuôi con bé, Rath đổi họ Rachel thành của mình, xóa đi mọi mối liên kết với cái tên Laura có sau khi kết hôn. Những người duy nhất biết được chân tướng đều là những người thực thi pháp luật và họ đã biết quá rõ hậu quả của việc xát muối vào nỗi đau trong lòng Rath. Những năm qua, con bé hỏi về mẹ của mình ngày càng nhiều hơn khiến cho Rath sống trong nỗi sợ rằng sự tò mò của con bé một ngày kia sẽ mở rộng cánh cửa sự thật. Một lúc nào đó con bé sẽ tìm thấy thứ gì đó trên mạng. Và rồi sau, cuộc sống của con bé, của anh, của họ sẽ ra sao khi con bé vạch trần lời nói dối của anh suốt mười mấy năm qua? Liệu có phải vì thế mà con bé không gọi lại? Vì con bé đã biết được sự thật?
Và đây, đây chính là rắc rối lớn nhất của sự dối trá: thần hồn nát thần tính.
❀ ❀ ❀
[1] Sách dạy chữ cho trẻ em được vẽ theo trường phái kinh dị.