Kẻ Cướp Cuối Cùng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 17

❊ ❊ ❊

Shan chở Paul Rhiner về tòa thị chính và để anh ta ngồi trong phòng giải lao của Tổ Điều tra. Vài phút sau, Elizabeth tới nhập hội với họ, sau khi đã lục soát chiếc xe của viên cảnh sát.

Khi ngồi xuống cạnh Rhiner, cô có thể ngửi thấy hơi thở anh ta sặc mùi bia.

“Trước đây, tôi chưa bao giờ hiểu được điều đó,” anh ta nói.

“Điều gì thế?” cô hỏi.

“Cô thừa biết rằng đôi khi ta phải truy tìm một gã nào đó - do ai đó tố cáo hoặc có lệnh truy nã. Lúc cô tìm ra hắn, vừa thấy mặt cô là hắn bỏ chạy ngay. Cô đuổi theo và khi cô quật ngã hắn, thể nào hắn cũng nói: ‘Tôi có làm gì đâu.’ Thế là cô lại phải hỏi, ‘Vậy sao anh lại bỏ chạy?’ Lúc nào câu trả lời cũng giống hệt nhau: ‘Là vì cô đuổi theo tôi.’

Shan đã tháo còng tay và rót cho Rhiner một cốc cà phê. Rhiner ngồi đó, hai khuỷu tay khuỳnh ra bên cái cốc.

“Lúc nào tôi cũng cười vào mũi những gã đó,” anh ta nói. “Nhưng lần này đó là sự thật. Tôi chẳng làm gì cả, chỉ vì cô đuổi mà tôi chạy thôi.”

“Anh đã uống bao nhiêu thế, Paul?” Elizabeth hỏi anh ta.

Rhiner xoa xoa thái dương. “Chắc là cô biết câu trả lời rồi.”

“Sao anh không chịu trả lời tôi nhỉ?”

“Nếu đã lục soát xe tôi thì cô phải biết chứ.”

Cô tìm được trên ghế bên một lon Jim Beam, bia trong đó vơi còn 1/3. Phía sau xe, năm lon bia rỗng nằm vương vãi trên sàn. Trong hòm lạnh nơi cốp xe còn bảy lon chưa mở.

“Chuyện này đã kéo dài bao lâu rồi, Paul? Tôi mới thấy anh hôm qua ở nghĩa trang Whiteleaf ở bán đảo phía bắc. Lúc đó, anh có say khướt thế này không?”

“Tôi có say đâu.”

“Anh tới nghĩa trang để nói chuyện với ai à? Tại sao anh không nán lại đó?”

“Cô phóng viên đã tới đó,” Rhiner nói. “Cô ta bắt đầu hỏi tới tấp làm tôi khó chịu.”

“Tối qua, ai đó đã để một viên đạn trước cửa phòng khách sạn của cô ấy.”

“Cô nghĩ là tôi làm à?”

Elizabeth cho tay vào túi xách và lấy ra một khẩu súng 9 li. Cô tìm thấy nó, đã được nạp đạn, trên ghế cạnh lon Jim Beam.

“Viên đạn đúng cỡ 9 li,” cô nói. “Ai đó cũng đặt một viên đạn như thế trước cửa phòng tôi.”

Cô đặt khẩu súng đã tháo băng đạn trên bàn.

“Tôi chẳng đặt viên đạn nào trước cửa phòng cô hết,” Rhiner nói. “Làm thế để làm gì chứ?”

Elizabeth ngả người ra sau. “Có thể coi đó là một lời đe dọa không cho tôi can dự vào vụ Terry Dawtrey.”

“Có tác dụng không? Cô có định dừng lại không?”

Cô khoanh tay lại, không nói gì cả.

“Dĩ nhiên là không rồi,” Rhiner nói. “Đấy chỉ là một trò vặt vãnh trong mấy bộ phim rẻ tiền thôi. Không ai ngây thơ đến nỗi tin rằng đe dọa kiểu đó lại có tác dụng cả.”

“Nếu người đó say rượu thì cũng có thể,” Shan gợi ý.

“Tôi đâu có say đến mức ấy.”

Rhiner nhìn thẳng vào Elizabeth. Cô cho rằng anh ta đang nói thật.

“Anh đang làm gì ở chỗ phòng khám thế, Paul?” cô hỏi.

“Chắc cô cũng thừa biết câu trả lời cho câu hỏi đó rồi. Chính là thứ nằm dưới khẩu súng ấy.”

Cô lại thọc tay vào túi xách, lần này lấy ra vài trang giấy gập đôi. Đó là bản sao tập bản thảo của tên đàn ông mặc áo kẻ. Cô ném nó lên bàn.

“Tôi đã gửi nó cho Walter Delacorte hai ngày trước,” cô nói. “Ông ta có đưa cho anh bản sao không?”

Hình như câu hỏi đó làm Rhiner buồn cười. Anh ta lắc đầu.

“Vậy anh có được nó từ đâu?” cô hỏi.

“Có thể tôi đang bị đình chỉ, nhưng tôi vẫn còn nhiều bạn bè trong sở.”

Đôi mắt viên cảnh sát cụp xuống nhìn vào cốc cà phê. Anh ta cầm chiếc cốc lên bằng hai tay rồi lại đặt nó xuống.

“Gã điên này có thật không, cái kẻ đã tuyên bố chính mình đánh Charlie Dawtrey đến chết ây?” Rhiner hỏi.

“Hắn có thật đấy,” Shan đáp.

“Và hắn đã tới nghĩa trang để giết Terry Dawtrey? Chính hắn đã nấp trên đồi với khẩu súng trường?”

“Hắn đã bắn một phát súng,” Elizabeth nói. “Anh có nghe thấy không?”

Rhiner trở lại nhìn vào cốc cà phê. Khi cất lời, giọng anh ta trầm hẳn xuống.

“Chính tôi cũng muốn tìm hiểu điều đó. Lúc đó, trong tai tôi chỉ còn vang vọng tiếng súng của chính mình. Phát súng hạ Terry Dawtrey - đó là lần đầu tiên tôi buộc phải bắn ai đó.”

“Vậy anh tới đây để tìm tay súng đã có mặt ở đám tang hôm đó?”

Anh ta gật đầu rất khẽ. “Tôi đoán hắn sẽ rình rập Bell ở phòng khám. Chắc các vị cũng có cùng suy nghĩ với tôi.”

“Nếu hắn xuất hiện ở đó, anh sẽ làm gì?” Elizabeth hỏi. “Liệu anh có bắn hắn không?”

“Không.”

Cô liếc nhìn khẩu súng trên bàn. “Anh tự hiểu tình hình hiện giờ thế nào phải không? Anh đang bị đình chỉ. Đáng ra, anh thậm chí còn không được mang theo súng nữa kia.”

“Đây không phải súng của sở cảnh sát - họ đã thu lại nó sau khi tôi bắn Dawtrey. Súng này có giấy tờ hợp lệ mà.”

“Tôi không quan tâm nó có hợp lệ hay không,” cô nói. “Tôi muốn biết tại sao anh lại mang nó theo người khi đỗ xe trước phòng khám.”

Rhiner dùng mu bàn tay gạt cốc cà phê đi.

“Tôi muốn uống một ly,” anh ta nói.

“Anh chỉ được uống cốc cà phê đó thôi.”

Rhiner bật ra một tiếng thở dài. Ánh đèn trong phòng nghỉ hắt bóng lên khuôn mặt anh ta. Rhiner xòe các ngón tay xương xẩu trên mặt bàn xù xì.

Anh ta nói, “Tôi chưa từng muốn giết Terry Dawtrey. Tôi chỉ định bắn vào chân gã thôi. Phát súng tệ quá.” Giọng anh ta trống rỗng như thể vọng tới từ một nơi xa xăm nào. “Gã vẫn còn sống khi tôi tới chỗ gã. Tôi lật người gã lại và đặt tay lên ngực trái, thấy tim gã vẫn còn đập. Phát súng của tôi đã đi xuyên cổ gã. Mắt gã mở trừng trừng, cổ họng ậm ực. Tôi nhận ra là gã không thở được.”

Những ngón tay của Rhiner bấm chặt lên mặt bàn. Hình như anh ta đang cố giữ cho chúng khỏi run. “Tôi đã làm tất cả những gì có thể,” anh ta nói. “Ấn đầu gã ra sau một chút, bóp mũi và thổi vào miệng gã. Nhưng viên đạn đã đi xuyên qua khí quản. Luồng hơi tôi thổi vào miệng gã theo đó mà lọt ra ngoài. Tôi dùng tay bịt vết thương và cố gắng thử lại cho tới khi xe cấp cứu đến, nhưng vẫn không cứu được gã.”

Anh ta vuốt bàn tay lên mái đầu húi cua. “Từ đó tới giờ, tôi sụt gần 5 cân,” anh ta nói. “Không đêm nào tôi ngủ được quá 3 tiếng. Lúc nào tôi cũng thấy mặt gã, với đôi mắt mở trừng trừng.”

Rhiner nhìn Elizabeth và Shan, gõ một ngón tay lên tập bản thảo của tên mặc áo kẻ.

“Walt Delacorte nói rằng tất cả những thứ trong này đều là bịa đặt,” anh ta nói “Nhưng các vị tin rằng nó là sự thật, đúng không?”

“Phải,” Elizabeth nói.

“Kẻ viết thứ này thật sự tồn tại. Tôi cần phải tìm ra hắn.”

“Anh sẽ không được lợi gì khi giết hắn đâu.”

Rhiner nuốt nước bọt, nhắm nghiền mắt lại. “Tôi không muốn giết hắn. Tôi không bao giờ muốn giết ai nữa. Tôi sẽ không thể chịu đựng nổi mất. Tôi chỉ cần nói chuyện với hắn thôi, còn khẩu súng là để đe dọa và buộc hắn phải trả lời. Hắn là thủ phạm gây nên tất cả những chuyện này. Tôi muốn biết lý do tại sao hắn làm thế?’ Thái dương anh ta giật giật mạch máu đập thình thịch dưới lớp da. “Tôi sẽ không ngừng lại chừng nào chưa hiểu rõ ngọn ngành.”

Văn phòng của chỉ huy Owen McCaleb nằm ngay bên trên phòng giải lao. McCaleb ngồi tại góc của bàn làm việc - một người đàn ông 55 tuổi dẻo dai trong bộ đồ tập chạy màu xám. Gót đôi giày chạy của ông đánh nhịp liên hồi trên sàn khi Elizabeth và Shan tường thuật lại cuộc nói chuyện với Rhiner.

“Chúng ta có lý do gì để tạm giam anh ta không?” ông hỏi khi hai người đã kể xong.

“Có một lý do hiển nhiên,” Shan nói. “Anh ta đỗ xe trước cửa phòng khám của Bell với một khẩu súng đã nạp đạn.”

McCaleb quay mặt về phía Elizabeth. “Liệu anh ta có phải mối là đe dọa với Bell không?”

Cô khoanh tay đứng bên cửa sổ. “Tôi cho là anh ta nói thật. Việc phải bắn Dawtrey khiến anh ta bị ám ảnh. Vậy nên anh ta cho rằng việc tìm được tên mặc áo kẻ sẽ giúp giải quyết vấn đề. Anh ta không quan tâm tới Bell đâu.”

“Thế còn viên đạn đặt trước cửa phòng cô ở Sault Sainte Marie?” McCaleb hỏi. “Cô có nghĩ Rhiner dính dáng tới chuyện đó không?”

Cô lắc đầu. “Tôi không nghĩ thế.”

“Được rồi. Thế thì cứ để anh ta ngủ tạm đây đêm nay rồi gửi trả anh ta về địa phương vào sáng mai. Tôi sẽ gọi cho cảnh sát trưởng Delacorte và bảo ông ta để mắt đến anh chàng.”

Shan chỉ vào khẩu súng của Rhiner đang nằm trên mặt bàn.

“Còn cái này thì sao?” anh hỏi.

“Anh ta có giấy phép không?” McCaleb hỏi lại.

“Có chứ,” Elizabeth nói. “Tôi đã kiểm tra kĩ càng.”

McCaleb bước ra sau bàn làm việc rồi mở ngăn kéo giữa, bỏ khẩu súng vào đó.

“Cứ bảo anh ta là chúng ta đánh mất rồi. Khi nào tìm được, chúng ta sẽ gửi trả.”

“Đó không phải khẩu súng duy nhất đăng ký dưới tên anh ta,” Elizabeth nói. “Có thể chỉ 2 ngày sau, anh ta lại quay lên đây với khẩu súng mới.”

“Nói cho anh chàng hiểu rằng chúng ta chỉ bỏ qua lần này thôi và chúng ta không muốn thấy anh ta lởn vởn ở đây nữa.” McCaleb đóng ngăn kéo rồi khóa lại. “Ta còn nhiều việc phải giải quyết đây,” ông nói. “Tôi vừa nhận được tin từ cảnh sát trưởng thành phố Ypsilanti. Có vẻ tên mặc áo kẻ của chúng ta vừa ra tay. Một người có mô tả nhân dạng giống với hắn vừa dùng súng trường cướp một hiệu thuốc.”

n trên. Tôi mở một trang ở giữa và đọc lướt trang giấy được đánh máy, xem ngẫu nhiên vài từ: đẩy, đổ vỡ, đèn bàn, đau đầu. Chỉ là một mớ hỗn độn, nhưng điều đó không quan trọng. Riêng câu mở đầu đã nói lên tất cả, phần còn lại chỉ là tiểu t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.