Kẻ Cướp Cuối Cùng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 13

❊ ❊ ❊

“Anh lấy lọ hoa này ở đâu thế?” Elizabeth hỏi.

Cô đang ngâm mình trong phòng tắm khách sạn, giữa lớp bọt trắng bồng bềnh như mây. Ba cây nến tỏa ánh sáng vàng lung linh khắp phòng. Những bông hồng và lá dương xỉ dại của Nick Dawtrey được cắm trong lọ thủy tinh đặt trên thành bồn tắm.

“Người lễ tân đưa nó cho anh,” tôi đáp. “Cô ấy còn đưa anh cả lọ sữa tắm tạo bọt nữa. Họ có cả một rổ dưới quầy, dành cho những ai quên mang theo đồ.”

Tôi ngồi trên sàn lát gạch, lưng dựa vào bồn tắm, đưa bàn tay trái lên lướt qua đám bọt trắng như mây.

Trước khi về khách sạn, chúng tôi dừng lại ăn tối tại quán Cozy Inn ở Brimley. Đây đúng là cơ hội tuyệt vời để phỏng vấn mấy cô bồi bàn. Một người thấy khuôn mặt trong bức phác họa cũng quen quen. Có thể tên mặc áo kẻ đã có mặt trong quán buổi tối hôm Kyle Scudder và Charlie Dawtrey đánh nhau. Dù vậy, hắn đã trả bằng tiền mặt chứ không phải thẻ tín dụng, khiến chúng tôi không thể lần ra hắn được.

Madelyn Turner và Nick đều không nhận ra khuôn mặt trong bức vẽ.

Tôi ngồi sau tay lái trên quãng đường trở về Sault Sainte Marie. Elizabeth gọi điện khắp nơi. Đầu tiên, cô ấy nói chuyện với Sarah một lúc, sau đó là với Owen McCaleb. Sở cảnh sát đã cử người theo dõi ngôi nhà và phòng khám của Sutton Bell nhưng cho tới giờ vẫn chưa thấy bóng dáng tên đàn ông mặc áo kẻ.

Elizabeth đã thử gọi cho Sam Tillman, nhưng vợ của viên cảnh sát nói anh ta vẫn chưa về nhà. Nhà Paul Rhiner thì không ai nhấc máy.

Giờ tôi ngắm nhìn ánh nến nhảy múa trên trần nhà và cảm nhận làn nước ấm trên đầu ngón tay. Tôi nghe tiếng Elizabeth nói: “Nếu họ không muốn hé răng, em cũng chẳng làm thế nào được. Ở đây, em chẳng có quyền tra hỏi ai hết. Hôm nay, em đã đánh liều khi hỏi Madelyn Turner. Walter Delacorte hoàn toàn có quyền ngăn cản em nếu ông ta muốn.”

“Có gì đó đáng ngờ ở Delacorte,” tôi nói. “Ông ta thậm chí còn không thèm bỏ công sức ra để điều tra chuyện xảy ra ở nghĩa trang Whiteleaf. Đúng như Nick đã nói, ông ta chẳng muốn biết.”

“Muốn tố cáo chuyện này cũng dễ thôi, nhưng em có thể đoán được điều gì sẽ xảy ra sau đó. Hẳn là bọn họ sẽ bắt giữ Nick vì tội tiếp tay cho Terry Dawtrey tẩu thoát, bắt cậu phải khai ra bạn bè của mình - hai cậu bé đốt pháo và có lẽ cũng đã giúp cậu đánh cắp chiếc xe. Anh muốn vậy à?”

“Không.”

“Em cũng thế.”

Đầu gối cô nhô lên khỏi mặt nước ngay dưới tay tôi. Tôi lướt lòng bàn tay mình trên làn da mịn nơi bắp chân cô.

“Anh không nghĩ là cậu bé sẽ khai ra tên ai đâu,” tôi nói.

Cô nhắm mắt lại. “Anh yêu quý cậu bé đó nhỉ.”

“Sao lại không chứ? Trong tình cảnh hiểm nghèo, anh cũng chỉ muốn có một đứa em như Nick Dawtrey mà thôi.” Tôi chạm tới cẳng chân cô và lại ve vuốt ngược lên trên. “Giờ chúng ta làm gì đây?”

“Không gì cả. Nếu Delacorte đang giấu giếm gì đó, hẳn là ông ta vẫn sẽ tiếp tục làm thế. McCaleb cần em trở về vào ngày mai.”

“Nhưng vẫn còn những người em cần phỏng vấn mà - đoàn người tới viếng Charlie Dawtrey.”

“Dĩ nhiên. Và biết đâu ai đó đã thoáng thấy tên mặc áo kẻ nằm phục trên đồi. Nhưng dù sao điều đó cũng không giúp em tìm ra hắn được.”

Tôi im lặng nhìn cô, nhìn những lọn tóc đen bồng bềnh theo làn nước.

Một lúc sau, tôi hỏi, “Em có mang dòng máu Ojibwa không?”

Nụ cười nở ra trên môi, rồi cô mở mắt ra. “Anh nghe được từ đó ở đâu thế?”

“Từ Nick. Cậu bé muốn biết quê quán em có ở gần đó không?” “Em sinh ra ở Bay Mills, cách nhà mẹ cậu bé có vài cây số thôi.” “Đáng ra em nên dẫn anh đến thăm nơi đó chứ. Anh rất muốn xem nơi em sống hồi nhỏ.”

Cằm chạm dưới nước, cô lắc đầu từ bên này qua bên kia. “Ở đó chẳng còn gì nữa cả, chỉ là cánh đồng hoang thôi. Nhà em đã bị phá từ lâu rồi.”

Cơ bắp ở cẳng chân cô căng lên dưới bàn tay tôi.

“Em vẫn chưa trả lời anh,” tôi nói. “Và lúc Delacorte hỏi cũng thế.”

Cô hít sâu một hơi rồi thở ra. “Cha em tên là Parish. Họ nội nhà em có gốc Anh quốc. Còn mẹ em là người Ojibwa.”

“Sao em chưa bao giờ tiết lộ điều này với anh cả?”

“Em không dám chắc anh sẽ phản ứng thế nào.”

“Em nói thế có ý gì?”

Đôi mắt xanh của cô lộ vẻ tinh nghịch. “Em lo là anh sẽ coi em là một tạo vật khác thường. Lúc đấy, anh lại chẳng biết xử sự thế nào.”

Cô chầm chậm ngồi thẳng lên, bám tay vào thành bồn tắm rồi đứng dậy với một động tác mềm mại. Tôi cũng đứng dậy theo, chiêm ngưỡng vẻ đẹp của cô trong ánh nến. Dù nhìn thẳng vào mắt cô, tôi vẫn cảm nhận được những giọt nước và bọt xà phòng chảy xuống giữa khe ngực, dọc theo bụng xuống tới đùi. Tôi lướt ngón tay dọc theo xương đòn, rồi ngừng lại ở chỗ hõm dưới cổ cô.

“Đáng ra em nên nói cho anh biết từ trước mới phải,” tôi nói. “Sẽ chẳng khác gì đâu, vì ngay từ đầu anh đã coi em là một tạo vật khác thường rồi.”

Khá lâu sau đó, tôi thức dậy trong bóng tối dưới lớp chăn mỏng của khách sạn. Elizabeth nằm cạnh tôi, mái tóc cô tỏa ra trên gối của cả hai. Thỉnh thoảng, cô nằm sấp mà ngủ, đầu nghiêng sang một bên. Mặc dù không bao giờ có ý nghĩ cô sẽ chợt tắt thở, tôi vẫn đặt tay lên lưng, giữa hai bả vai cô, và cảm nhận hơi thở phập phồng nhịp nhàng.

Tôi xuống khỏi giường và đi theo ánh nến lờ mờ tới nhà tắm. Đóng cửa lại sau lưng, tôi khum tay hứng nước ở vòi để uống một ít. Sau đó, tôi mặc lại mấy món quần áo nãy giờ vẫn vứt vương vãi trên nền nhà lát gạch, thổi tắt nến rồi bước ra ngoài.

Tôi tìm được chiếc thẻ dùng để mở cửa trên mặt tủ gương và mang nó theo khi ra tới hàng lang. Qua lớp tất, tôi vẫn cảm thấy được mặt thảm gồ ghề. Tôi đi theo tiếng ù ù nhỏ tới chỗ hốc tường đặt máy làm đá và máy bán hàng tự động. Chẳng có thức uống gì ngon. Tôi chỉ thèm hoa quả thôi, giờ mà kiếm được một quả cam thì đúng là tuyệt hảo.

Tôi đi thang bộ xuống tầng một rồi băng qua sảnh tới phòng ăn. Một chiếc TV lắp trên tường đang phát kênh tin tức ở âm lượng nho nhỏ. Trên chiếc bàn dài để đồ ăn là một ấm cà phê lẻ loi, bên cạnh có một bình nước đá và một rổ táo.

“Anh Loogan,” một giọng nói cất lên.

Lucy Navarro vẫn mặc chiếc áo sơ mi vải chéo như lúc trước. Nó dài xuống tới cặp đùi để trần của cô ta. Tôi phải nhìn đi nhìn lại vài lần mới biết chắc cô ta có mặc quần đùi thể thao bên trong.

Cô gái nói, “Theo tôi thấy thì anh gỡ được hết lá thông trên đầu mình rồi đấy.”

Tôi cầm lấy một quả táo. “Tôi không biết cô cũng ở khách sạn này đấy.”

“Đây là nơi duy nhất phù hợp với mục đích của tôi. Anh rót cho tôi ít nước được không?”

Tôi rót bình nước đá ra đầy hai cốc giấy và đặt chúng trên chiếc bàn gần đó. Cô ta ngồi đối diện với tôi, lưng quay về phía TV.

“Anh đã nói chuyện với Paul Rhiner chưa?” cô ta hỏi.

Tôi cắn một miếng táo và lắc đầu.

“Anh ta cũng không chịu nói chuyện với tôi. Còn vợ của Sam Tillman thì đóng sập cửa lại trước mặt tôi mà chẳng thèm nghe lời nào. Anh nghĩ là họ đang che giấu điều gì?”

Tôi không đáp, mắt chăm chú ngắm nhìn quả táo.

Không nản chí, cô ta nói tiếp. “Cuộc trò chuyện của tôi với Madelyn Turner cũng chẳng đi đến đâu. Hẳn là ai đó đã nói với bà ấy rằng tôi làm ở một tòa báo lá cải.”

“Ừm.”

“Đương nhiên, bà ấy chẳng để tôi lại gần đứa bé. Anh đã nói chuyện với nó một lúc ngoài sân. Hai người nói chuyện gì thế?”

“Bóng chày ấy mà.”

Đôi khi có một ánh nhìn rất đặc biệt ánh lên trong mắt những người thông minh, khi họ thừa biết ta đang nói dối nhưng vẫn bỏ qua, vì đó là một lời nói dối tinh nghịch và họ cũng chẳng trông chờ ta nói thật chút nào. Mắt Lucy Navarro lúc này có cùng ánh nhìn ấy.

“Tôi không nghĩ là hai người đã buôn chuyện về bóng chày,” cô ta nói.

“Đó không phải chủ đề ưa thích của những cậu nhóc 15 tuổi sao?”

“Cách đây 20 năm thì có thể, còn bây giờ chúng chỉ nói về trò chơi điện tử thôi. Anh vẫn chưa hỏi mục đích của tôi là gì.”

“Sao cơ?”

“Tôi đã nói với anh đây là khách sạn duy nhất phù hợp với mục đích của tôi. Anh vẫn chưa hỏi mục đích đó là gì.”

Tôi đặt quả táo xuống bàn. “Vậy mục đích của cô là gì thế, Lucy?”

“Tôi đang cố tận dụng anh làm nguồn thông tin của mình. Anh thấy tôi làm có khéo không?”

Cô ta cắn môi như một cô nàng ngây thơ, mái tóc với những lọn vàng điểm xuyết xoà xuống quanh khuôn mặt. Cô ta còn rất trẻ. Tôi vẫn còn nhớ lúc nhìn thấy cô ta đứng bên đường cạnh nhà của Nick Dawtrey - cái cách mà cô ta cười vang khi chú chó nhảy nhót trước mặt mình. Nhiệt huyết và sự thích thú trong giây phút bồng bột đó của cô ta có vẻ gì đó thật quyến rũ. Lúc này, cô ta vẫn toát lên vẻ nhiệt huyết đó, mặc dù nó lắng dịu hơn và nằm trong tầm kiểm soát. Cô ta đã trở nên nghiêm túc từ lúc nào.

Tôi hỏi, “Cô từ đâu tới? California à?”

“Los Angeles,” cô ta đáp. “Làm sao mà anh biết?”

“Đoán mò thôi. Cô sở hữu đôi chân rám nắng mà mình không ngại phô bày. Kể cả khi không biết phải làm gì, ở cô vẫn toát lên phong thái tự tin. Cô theo nghề phóng viên lâu chưa?”

“Cũng chưa lâu lắm.”

“Họ không huấn luyện cho cô kĩ lắm đâu.”

Cô ta mỉm cười. “Điều đó lộ liễu thế cơ à?”

“Thường thường, nếu cô muốn tận dụng ai đó làm nguồn tin của mình, cô không xông ra mà nói thẳng vào mặt người ấy như thế này. Tại sao tờ Current lại cử cô tới Michigan?”

“Để đưa tin về Callie Spencer.”

“Họ đã thôi viết bài về Elvis và người ngoài hành tinh rồi à?”

“National Current là tờ báo nghiêm túc đấy.”

“Tôi thích vẻ mặt tỉnh bơ của cô khi nói thế.”

Đôi mắt cô ta lấp lánh. “Do tập luyện cả đấy.”

“Có phải tờ Current đang tìm cách phá hoại sự nghiệp chính trị của Callie Spencer?”

Lucy nhún vai. “Tôi cho là họ sẵn sàng làm chuyện đó, miễn là bán được báo. Nhưng mục đích của tôi là theo sát diễn biến vụ việc bất kể nó dẫn tới đâu, không thêm thắt điều gì.”

Một thoáng kiêu hãnh nghề nghiệp lộ ra trong giọng nói của cô ta.

“Cô nghĩ chuyện này rồi sẽ dẫn đến đâu?” tôi hỏi.

“Hiện giờ mọi chuyện đang quay trở lại vụ Terry Dawtrey. Anh có biết là bà nội gã mới mất vài năm trước không? Hồi đó, viên quản lý nhà tù Kinross đâu chịu thả gã ra để tới dự lễ tang, vậy mà lần này ông ta lại đồng ý.”

“Có thể ông ta đã dễ tính hơn,” tôi gợi ý.

“Có thể lần này, ai đó muốn dụ Dawtrey ra khỏi nhà tù,” Lucy nói. “Anh biết vụ cướp ngân hàng Great Lakes không?”

“Tôi nắm được những tình tiết chính.”

Cô ta bắt đầu điểm tên những kẻ cướp ngân hàng trên đầu ngón tay. “Kẻ cầm đầu - Floyd Lambeau - đã chết rồi. Tên tài xế thì tẩu thoát. Trong số ba người bị bắt, Dawtrey chịu án tù nặng nhất. Kormoran chỉ phải ngồi tù 6 năm, Bell thậm chí còn chưa tới 3 năm.”

“Thế hợp lý đấy chứ?” tôi nói. “Dawtrey là người đã bắn Harlan Spencer.”

“Đúng thế, nhưng những người khác đều chịu án tù rất nhẹ. Dawtrey phải ngồi tù suốt từng đó năm, rồi đúng hôm được thả - họ để gã đến dự đám tang cha - gã bị giết ngay. Nó làm tôi băn khoăn liệu bản chất sự việc có đúng như những gì ta nhìn thấy hay không. Chuyện gì đã thực sự xảy ra với Terry Dawtrey? Có người đã sắp xếp để gã được thả? Có người đã lên kế hoạch giết gã? Tôi rất muốn hỏi thám tử Waishkey những câu này, nếu cô ấy sẵn sàng trả lời.”

Tôi xòe hai lòng bàn tay ra. “Tôi cũng sẽ không trả lời những câu hỏi này đâu.”

“Coi nào, Loogan,” cô ta nói. “Tiết lộ một chút với tôi đi. Hôm nay, hai người đã làm gì trên ngọn đồi cạnh nghĩa trang Whiteleaf?”

Tôi lắng nghe tiếng người thì thầm từ phía chiếc TV và im lặng.

“Còn viên cảnh sát trưởng Delacorte thì sao?” cô ta hỏi tôi. “Anh và thám tử Waishkey đã gặp ông ta sáng nay. Ông ta đã nói với hai người những gì?”

Tôi ấn móng tay vào thành chiếc cốc giấy.

“Ông ta có bằng lòng với việc thám tử Waishkey lên đây điều tra? Ông ta có cảnh cáo cô ấy không được can dự vào vụ này không?”

Đây là một suy nghĩ mới mẻ. Nó làm tôi cau mày. “Không ai cảnh cáo cô ấy phải đứng ngoài vụ này cả,” tôi nói.

Cô ta nghiêng đầu tò mò. “Anh nói thật đấy chứ?”

“Sao tôi lại phải nói dối?”

Tiếng chiếc TV nhỏ đi. Tôi nhìn Lucy Navarro thọc tay vào túi áo sơ mi và lấy ra một gói nhỏ được gập từ mảnh giấy ăn.

“Họ đã xếp chúng ta ở cùng một tầng,” cô ta nói. “Tôi ở phòng 305, phải đi ngang qua phòng anh để ra tới thang máy. Tối nay, tôi tìm được một thứ trong hành lang ngay trước cửa phòng mình. Anh có muốn thử đoán xem nó là gì không?”

Tôi lại cầm quả táo lên, cắn một miếng và chờ đợi.

“Một viên đạn,” cô ta nói. “Hình như là cỡ 9 li.”

Cô ta đặt gói giấy lên bàn và mở nó ra. Trong đó có hai viên đạn.

“Tôi cũng tìm thấy một viên trước cửa phòng anh,” cô nói. “Giờ anh có chắc là không ai định cảnh cáo anh tránh xa vụ này không?”

n trên. Tôi mở một trang ở giữa và đọc lướt trang giấy được đánh máy, xem ngẫu nhiên vài từ: đẩy, đổ vỡ, đèn bàn, đau đầu. Chỉ là một mớ hỗn độn, nhưng điều đó không quan trọng. Riêng câu mở đầu đã nói lên tất cả, phần còn lại chỉ là tiểu t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.