Bài Học Hillary

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 20 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 27
“Người Hôn Phối Chính Trị Tốt Nhất Trong Chính Trường”

❊ ❊ ❊

NHỮNG NGƯỜI ĐÀN ÔNG VÀ NHỮNG NGƯỜI ĐÀN BÀ hiểu rõ nhất về quyền lực của “công ty Clinton” – những người từng làm việc cho Bill và Hillary ở Little Rock, hay từng làm việc bên trong cái lô cốt của cuộc tranh cử tổng thống đầy gian khó năm 1992, hoặc từng tham gia bộ sậu Nhà Trắng sau khi Bill đắc cử tổng thống – đều nói với vẻ kính sợ về những bí ẩn và sự bền chắc của “cuộc hợp tác chính trị” (political partnership) của hai người, cuộc hợp tác bí hiểm nhất trong lịch sử nước Mỹ.

Một người đã quen với cả Bill và Hillary từ những năm 1970, nói: “Hầu hết các cuộc hôn nhân đều được xây dựng trên sự tin cậy. Nhưng sự tin cậy của hai người này không giống kiểu tin cậy mà bạn nghĩ đến khi nói về một cuộc hôn nhân. Sự tin cậy của họ là tin vào bản năng sinh tồn của nhau… là sự hiểu biết rằng trong đấu trường chính trị, không có ai chiến đấu quyết liệt cho họ bằng vợ hay chồng họ.”

Chính Bill đã mô tả cuộc hôn nhân của họ là không gì phá hủy được. Trong một cuộc thảo luận vào năm 1997 với các luật sư của mình, ông giãi bày, “Tấm thảm hôn nhân của chúng tôi dày dặn, đầy màu sắc, được dệt kỹ, và không một ai xé rời nó được.”

Một cựu viên chức Nhà Trắng biết rõ cả hai người, nói: “Họ có một mối quan hệ độc nhất vô nhị. Đó là một cuộc hợp tác thực sự. Ông ấy thực sự yêu thương bà ấy và bà ấy thực sự yêu thương ông ấy. Và cuộc hợp tác của họ trong chính trị là chất keo kết chặt mối quan hệ của họ. Tôi nhìn thấy một điều lặp đi lặp lại trong Nhà Trắng là, tổng thống không tin vào phán đoán của một ai bằng phán đoán của vợ. Ông ấy có thể hỏi ý kiến của mọi người nhưng hầu như luôn luôn đợi cho tới khi nghe được ý kiến của bà ấy rồi mới ra quyết định.”

Theo Neel Lattimore, một cộng sự lâu năm của Hillary và là thư ký báo chí cho bà khi bà là Đệ nhất phu nhân, thì với những người trung thành làm việc trong Thế giới Hillary, nguyên lý quan trọng nhất của Hillary là bất thành văn và bất thành ngôn, nhưng ai cũng thành thục. Yêu cầu của nguyên lý đó là: “Bạn sẽ luôn trung thành với tôi và với chồng tôi”. Lattimore giải thích, “Bạn phải trung thành với ông ấy như với bà ấy. Bạn có một chương trình hành động kép – bảo vệ ông và bảo vệ cả bà.”

Thượng nghị sĩ Bob Kerrey, đảng viên Dân chủ bang Nebraska, nói: “Bà ấy có mọi thứ để tranh cử: trí tuệ, tiền bạc, con người, bộ máy tranh cử toàn quốc – và bà ấy có người hôn phối chính trị tốt nhất trong công việc. Phương tiện truyền thông tốt nhất trong một cuộc tranh cử tổng thống là truyền thông miễn phí, và tôi phải nghĩ rằng ông ấy phải đáng giá hai trăm triệu trong truyền thông miễn phí”.

Nhưng trong sự can dự của Bill cũng có những điểm bất lợi. Một trong những thách thức lớn nhất cho Hillary trong chiến dịch tranh cử là “tiết mục giữ thăng bằng” mong manh mà bà phải vượt qua cùng với Bill. Hillary thường tự cột mình với các chính sách của Bill khi nói, “chúng tôi đã làm việc này”, hay “chúng tôi đã làm việc kia”, hay khi đề cập đến những thành tựu của chính quyền Clinton. Luôn ý thức rõ về việc chồng bà tiếp tục được mến mộ rất nhiều, Hillary cũng nhấn mạnh rằng trước đây cũng như bây giờ, bà và Bill vẫn luôn cùng nhau xem xét hầu hết mọi vấn đề về chính sách công. Bà nói, “Như các bạn biết đó, anh ấy và tôi có rất nhiều niềm tin giống nhau về trách nhiệm tài chính, về giúp đỡ tầng lớp trung lưu, về việc cố gắng phục hồi nền tảng sản xuất của chúng ta, và về việc xử lý các vấn đề chi phí giáo dục, y tế và năng lượng”. Không lâu sau khi công bố việc tranh cử tổng thống của mình, có người đã hỏi Hillary liệu cái khẩu hiệu cũ “mua một, tặng một”[1] mà Bill đã sử dụng trong cuộc tranh cử năm 1992 của ông về vai trò của vợ ông trong chính quyền nếu ông đắc cử có được áp dụng trong cuộc tranh cử của bà hay không. Ý nghĩ này, do Diane Sawyer nêu ra, đã khiến Hillary bật lên một tiếng cười thật tình. Rồi bà nói, “Nào, tôi sẽ không nói hệt thế đâu. Tôi đang tranh cử để trở thành tổng thống, để được ra các quyết định”. Tuy nhiên, nếu Hillary đắc cử tổng thống, sẽ khó có chuyện Bill Clinton, Đệ nhất phu quân đầu tiên của đất nước, bắt đầu công việc của mình ở Cánh Đông của Nhà Trắng và táy máy với thực đơn Nhà Trắng hay các món đồ sứ. Hillary nói: “Người ta luôn hỏi tôi, ‘Nếu bà đắc cử thì bà có cử ông ấy làm Ngoại trưởng không?’ Tôi nghĩ rằng điều đó là không hợp pháp nhưng chắc chắn tôi sẽ cử ông ấy làm đại sứ của thế giới, bởi vì chúng tôi có rất nhiều việc để làm.”

Thậm chí trước khi Hillary công bố tranh cử, Bill đã phục vụ bà trong vai trò nhà cố vấn, nhà chiến lược chính, người cổ vũ, và huấn luyện viên. Một người thân cận với cả hai nói, “Họ ngồi và nói đủ thứ chuyện, và ông ấy sẽ nói rằng hôm ấy, một người ông nói chuyện cùng đã đồng cảm một điều gì đó,” và rồi bà ấy sẽ nhặt lấy điều đó và sử dụng nó trong một bài diễn văn hay trong những lời nhận xét vào cùng thời điểm ấy.

Một ví dụ của kiểu tiếp thị thử nghiệm này diễn ra vào tháng 9 năm 2006, liên quan tới cáo buộc về việc tra tấn các nghi can khủng bố dưới thời chính quyền Bush. Xuất hiện trong chương trình Gặp gỡ báo chí, Bill nói rằng nên có một ngoại lệ để cho việc tra tấn thành hợp pháp, trong những hoàn cảnh rất hạn hẹp, như khi có một nghi can biết rõ về “một mối đe dọa lớn lao đối với hàng triệu người Mỹ”. Ý kiến này của Bill có vẻ như được coi là hợp lý. Ba tuần sau, trong một cuộc gặp với tờ New York Daily News, Hillary lặp lại y hệt quan điểm của Bill. Bà nói: “Có ngoại lệ rất, rất hạn hẹp đó, trong những hoàn cảnh rất, rất hạn chế thì vẫn tốt hơn là để bùng ra một lỗ hổng lớn trong toàn bộ luật pháp của chúng ta.”

Ngoài những ý tưởng tiếp thị thử nghiệm, Bill còn nhận lãnh công việc bảo vệ quyết liệt di sản chính trị của hai vợ chồng trong lúc bảo vệ Hillary trước những cuộc tấn công sắp đến. Một chiến lược gia Đảng Dân chủ biết rõ cả hai người nói, “Tôi nghĩ họ đã suy tính ra rằng đây đúng là vai trò cho ông ấy – ông ấy có thể nói thay cho bà ấy những điều mà bà ấy không thể nói.”

Đôi khi việc bảo vệ Hillary liên quan đến chính sách; đôi khi liên quan đến di sản của chính Bill Clinton. Và đôi khi nó có tính chất hết sức riêng tư. Một cựu viên chức chính quyền Clinton nói, “Trong vận động tranh cử, người ta không được quá lố về mặt cảm xúc, nên ông ấy cần phải có mặt đừng quá thường xuyên để tránh phủ bóng lên bà ấy, nhưng ông ấy cũng cần phải có mặt đủ thường xuyên để người ta không đặt ra những câu hỏi về tình trạng cuộc hôn nhân của họ.”

Đối với Bill, cơ hội để nắm vai trò lãnh đạo đã đến vào dịp gần đến ngày kỷ niệm lần thứ năm cuộc tấn công 11/9. Hệ thống truyền hình ABC đã lặng lẽ sản xuất một cuốn phim gồm hai phần để phát sóng vào các ngày 10 và 11 tháng 9. Cuốn phim tài liệu dài năm tiếng, The Path to 9/11 (Con đường đến ngày 11/9), đã dùng Báo cáo của Ủy ban 11/9 như một cách dẫn đường để miêu tả những năm tháng trước khi xảy ra cuộc tấn công khủng bố, nhìn vào những thất bại của cả hai chính quyền Clinton và Bush. Bộ phim đã được chiếu lần đầu hồi cuối tháng 8 năm 2006 tại Câu lạc bộ Báo chí Quốc gia ở trung tâm Washington. Ngay tức khắc, và trong suốt hai tuần sau đó, có hẳn một dòng thác những lời phàn nàn rằng cuốn phim này không công bằng đối với Clinton và chính quyền của ông, rằng nó đã trình bày sai lạc hoặc bỏ qua những nỗ lực chống khủng bố trong suốt những năm đó.

Bill đã nổi giận khi được nghe kể về những điều mà cuốn phim khẳng định. Vị cựu tổng thống này đã nghi ngờ tính chân thật của cuốn phim trong một cuộc đàm thoại với Bob Iger, chủ tịch của ABC, vào ngày 11 tháng 9 năm đó.

Vào thời kỳ trước ngày 11 tháng 9, Hillary không liên quan (hoặc nếu có thì cũng rất ít) đến các chính sách chống khủng bố. Nhưng chính bà, chứ không phải Bill Clinton hay George W. Bush, mới là người sắp ra tranh cử tổng thống. Theo phong cách tác chiến điển hình của hai người, vợ chồng Clinton đã “tung hết mọi người ra” để ngăn không cho ABC phát sóng cuốn phim đó. Một viên chức cấp cao của ABC nói rằng sức ép đó “thật không tin nổi”. Chiến dịch ngăn chặn đó trải từ thấp tới cao, từ hàng ngàn thư điện tử của những người dân thường, đến các cuộc điện thoại riêng của những nhân vật có thế lực ở Hollywood cho các nhà điều hành chóp bu của ABC. Trước sự phản đối kịch liệt đó và trước kết luận của chính ABC rằng quả là đã có những chỗ thiếu chính xác trong bộ phim, ABC công bố rằng The Path to 9/11 vẫn còn đang được biên tập, và rằng bộ phim nên được coi là một tác phẩm hư cấu, chỉ dựa một cách lỏng lẻo trên phần chú dẫn in trong Báo cáo của Ủy ban 11/9.

Vào tối chủ nhật, ngày 10 tháng 9 năm 2006, nửa đầu của phim The Path to 9/11 đã được phát sóng. (Chú thích 17 của sách gốc) Giờ đầu tiên của bộ phim tập trung vào cách Bill Clinton xử lý vụ đánh bom Trung tâm Thương mại Thế giới lần đầu vào tháng 2 năm 1993, miêu tả sự phản ứng của chính quyền ông là hời hợt và không hiệu quả. Có một số cảnh, tổng cộng bảy mươi giây, đã được các nhà sản xuất cắt bỏ, nhưng những sự thay đổi đó không đủ để thỏa mãn phe Clinton. Sau khi nửa đầu của bộ phim được phát sóng rồi, các luật sư làm việc cho Clinton Foundation viết một lá thư nữa cho Iger, nói rằng họ “thất vọng sâu sắc” trước những gì được xem. Họ phàn nàn rằng chút ít thay đổi đó chẳng đủ để sửa chữa một bộ phim “đầy lỗi” và đầy “những cảnh xếp đặt giả tạo” trái ngược hẳn với những điều phát hiện trong Báo cáo của Ủy ban 11/9. (Chú thích 18 của sách gốc), một viên chức ABC đã thừa nhận rằng bộ phim có những lúc đi lạc khỏi các sự kiện. Viên chức này nói: “Họ có làm hỏng một số chi tiết. Nhưng bản chất thì vẫn đúng.”

Ngày kế đó đánh dấu kỷ niệm lần thứ năm các cuộc tấn công ngày 11 tháng 9. Hillary tạm dừng chiến dịch tái tranh cử của mình lại để tỏ lòng tôn kính những nạn nhân của các cuộc tấn công đó. Tất cả các hệ thống truyền hình lớn đều đã có kế hoạch hoặc dự kiến phỏng vấn bà, nhưng các phụ tá của Hillary giờ đây nói với ABC rằng, bà sẽ không xuất hiện trên chương trình Good Morning America của họ nữa. Các viên chức của ABC không được biết lý do, nhưng họ kết luận ấy là do sự giận dữ của Clinton đối với bộ phim.

Trên chương trình Today của đài NBC, Hillary giữ điềm tĩnh, cho phù hợp với tinh thần trang nghiêm của ngày hôm đó và với lời cam kết tạm dừng chiến dịch của bà. Trên chương trình Early Show của đài CBS, những câu hỏi có hóc búa hơn và Hillary có vẻ bè phái và phòng thủ hơn. Cuối buổi chiều hôm đó, trên chương trình The Situation Room của đài CNN, khi người chủ trì là Wolf Blitzer hỏi đến cuốn phim về ngày 11 tháng 9. Hillary nói rằng bà chưa xem và không định xem cuốn phim đó. Bà nói, “Các dữ kiện đã được trình bày rất rõ trong Báo cáo của Ủy ban 11 tháng 9. Đây là một vấn đề nghiêm trọng… Không cần thiết phải thêu dệt, bịa đặt.” Tối hôm đó, nửa thứ hai của cuốn phim The Path to 9/11 đã được trình chiếu.

Kể từ các cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ vào năm 2002, khi Đảng Cộng hòa giành được quyền kiểm soát Thượng viện và gia tăng sự cách biệt về số ghế trong Hạ viện, Bill đã đi từ giận dữ sang kinh sợ trước sự khôn ngoan quá mức của Nhà Trắng dưới quyền Bush trong việc sử dụng chính trị khủng bố để khuấy động nỗi sợ hãi trong tâm trí của các cử tri và đánh bại Đảng Dân chủ trong các cuộc bầu cử toàn quốc. Ông giận dữ nói rằng người của Đảng Dân chủ đã “co rúm lại”, nhường vấn đề an ninh quốc gia – vấn đề quan trọng nhất đối với người Mỹ trong một thế giới hậu 11/9 – cho các đối thủ chính trị của họ. Bill nói với một người bạn rằng những người Cộng hòa đã có được vấn đề này, và chừng nào họ còn có được nó, họ sẽ còn tiếp tục chiến thắng trong các cuộc bầu cử. Vì vậy, khi cuộc bầu cử 2006 đi vào giai đoạn cuối, Bill quyết định rằng những người Dân chủ cần đánh trả. Ông nói Hillary phải cố gắng giành giật vấn đề an ninh quốc gia từ tay những người Cộng hòa, nhưng ông sẽ làm trước, vì như ông nói, ông không có gì để mất.

Vào thứ sáu ngày 22 tháng 9, sau khi Bill kết thúc hội nghị sáng kiến toàn cầu Clinton kéo dài ba ngày, ông đến văn phòng của mình ở Harlem để dự cuộc phỏng vấn đã lên lịch trước với hệ thống Fox cùng người chủ trì chương trình nói chuyện chính trị ngày chủ nhật của Fox là Chris Wallace.

Wallace mở đầu bằng một số câu hỏi về hội nghị sáng kiến toàn cầu Clinton, rồi đổi đề tài. Ông nói rằng ông đã nhận được nhiều thư điện tử đề nghị ông hỏi vị cựu tổng thống câu hỏi sau: “Vì sao ngài đã không làm nhiều hơn để kết nối các dữ kiện và loại bỏ Bin Laden khi ngài còn làm tổng thống?”

Sau một thoáng lưỡng lự, Bill nói, “Được rồi, chúng ta hãy nói chuyện đó.” Nheo mắt lại và ngả người ra trước về phía Wallace, ông nói: “Bây giờ tôi sẽ trả lời toàn bộ câu chuyện đó một cách thích đáng, nhưng trước hết tôi muốn nói về bối cảnh mà câu hỏi này được nêu lên.”

“Tôi đang được hỏi câu hỏi này trên hệ thống Fox. ABC rõ ràng đã mang một khuynh hướng bảo thủ cánh hữu trong cuốn phim nhỏ Pathway to 9/11,” Clinton nói, hơi sai một chút về tên của bộ phim. Ông nói bộ phim đã tuyên bố không đúng rằng nó đã căn cứ trên Báo cáo của Ủy ban 11/9, “với ba điều khẳng định chống lại tôi trái ngược hoàn toàn với Báo cáo của Ủy ban 11/9. Và tôi nghĩ thật hết sức thú vị khi tất cả những người Cộng hòa bảo thủ hiện nay đang nói rằng tôi đã không làm đầy đủ, thì trước đây đều là những người tuyên bố rằng tôi đã bị Bin Laden ám ảnh quá mức. Tất cả những người theo chủ nghĩa tân bảo thủ[2] trong chính quyền của Tổng thống Bush đều đã cho rằng tôi bị Bin Laden ám ảnh quá mức. Họ đã không có một buổi họp nào về Bin Laden trong suốt chín tháng sau khi tôi rời khỏi chức vụ.”

Wallace quay thẳng qua Bản báo cáo của Ủy ban 11/9, đọc một câu: “Chính phủ Hoa Kỳ đã xử lý mối đe dọa đó một cách nghiêm túc, nhưng không phải theo nghĩa là tập hợp bất kỳ điều gì như một loại nỗ lực đúng ra phải được tập hợp lại để đương đầu với kẻ thù thuộc hạng nhất, nhì, hay ba.”

Bill trả lời, “Trước hết, điều đó không đúng đối với chúng ta và với Bin Laden”.

Wallace nói, “À, tôi xin thưa, đó chính là điều mà Báo cáo của Ủy ban 11/9 đã nói.”

Chỉ thẳng ngón tay vào mặt Wallace, Bill nói, “Bây giờ, nếu ông muốn phê phán tôi về một điều, thì ông có thể phê phán tôi về điều này: Sau vụ Cole, tôi đã ra lệnh lập các kế hoạch tác chiến để tiến vào Afghanistan, lật đổ phe Taliban, và mở một cuộc tấn công toàn diện để lùng kiếm Bin Laden. Nhưng chúng ta cần phải có được quyền sử dụng các căn cứ ở Uzbekistan, mà những quyền này, mãi tới sau ngày 11 tháng 9 chúng ta mới có được. Lúc tôi còn cầm quyền, CIA và FBI đã từ chối chứng nhận rằng Bin Laden chịu trách nhiệm. Họ từ chối chứng nhận… Tôi chỉ yêu cầu một điều là, bất kỳ ai muốn nói rằng tôi đã không làm đầy đủ, thì hãy đọc cuốn sách của Richard Clark,” ông nói, nêu tên vị cựu chuyên gia chống khủng bố của chính phủ.

Wallace hỏi, “Ngài có nghĩ rằng ngài đã làm đủ rồi không, thưa ngài?”

Bill trả lời, “Không, bởi vì tôi chưa bắt được hắn.”

“Đúng vậy.”

Bill nói, lại ngả người về phía trước một lần nữa, “Nhưng ít nhất tôi đã cố gắng. Đó là chỗ khác biệt giữa tôi với một số người, trong đó có tất cả những người cánh hữu giờ này đang tấn công tôi. Họ nhạo báng tôi vì tôi đã cố gắng. Họ có tám tháng để cố gắng. Họ đã không cố gắng. Tôi đã cố gắng.”

Rồi Bill hướng sự căm giận vào Wallace, lên án ông này làm theo “lệnh của Fox” và gắn nhãn cho cuộc phỏng vấn này là “thực hiện cú đánh nhỏ của phe bảo thủ nhắm vào tôi.” Ông lên án Wallace và Fox là đã nhẹ nhàng với các quan chức chính quyền Bush khi họ xuất hiện trên hệ thống truyền hình này. Bill nói, “Ông hỏi tôi các câu hỏi mà ông không hỏi phe kia,” sau đó ông thêm, “Nếu các ông làm công việc này thì, vì Chúa, hãy theo các tiêu chuẩn như nhau đối với mọi người… và hãy… công bằng.”

Khi cuộc phỏng vấn kết thúc – sau một số câu hỏi thêm về Sáng kiến toàn cầu Clinton – Bill sải bước rời sân khấu, nói chuyện một cách ngắn ngủi và “hạch sách” với Wallace, rồi đi ra cửa, trách mắng các phụ tá của ông. Bill bảo họ: “Nếu bất kỳ ai trong các anh lại đưa tôi vào một tình thế như thế này nữa, anh sẽ bị sa thải.”

Có người băn khoăn không biết liệu cơn giận dữ bùng nổ của Bill đã được toan tính trước hay không. Wallace nói, “Ý kiến đó hoàn toàn ngớ ngẩn.” Một số người tin cẩn của Bill nói rằng vị cựu tổng thống dự định sẽ cứng rắn trong cuộc phỏng vấn đó, nhưng không một ai ngờ là ông ấy nổi xung lên.

Ngày hôm sau, nước Mỹ nói chuyện về cơn cuồng nộ của Bill trên đài Fox. Trên YouTube, cuộc phỏng vấn Clinton – Wallace đã được tải xuống một triệu lần trong vòng bốn mươi tám giờ – lại thêm một ví dụ nữa về việc internet đang làm thay đổi quang cảnh chính trị. Buổi trưa hôm đó, Hillary đứng trước báo giới trong Phòng tình hình Thượng viện, ở đó bà được hỏi về màn trình diễn trên truyền hình của Bill. Bà nói, “Tôi nghĩ chồng tôi đã làm một công việc tuyệt vời khi giải thích rằng những người Dân chủ sẽ không phải hứng chịu các cuộc công kích này. Bà thúc giục các phóng viên hãy “đọc [bản báo cáo của] Ủy ban 11/9 để biết điều mà ông ấy và chính quyền của ông ấy đã làm để bảo vệ người Mỹ và ngăn chặn các cuộc tấn công khủng bố vào đất nước này.” Rồi bà thách thức thành tích chống khủng bố của Bush, giống như chồng bà đã thách thức. Bà nói, “Tôi chắc chắn rằng nếu chồng tôi và toán an ninh quốc gia của ông ấy mà nhận được một bản báo cáo mật tựa đề Bin Laden quyết tâm tấn công bên trong nước Mỹ, hẳn ông ấy đã xử lý nó một cách nghiêm túc hơn là cách xử lý bởi vị tổng thống đương nhiệm của chúng ta và toán an ninh quốc gia của ông ấy như lịch sử đã cho thấy,” ở đây bà đề cập đến bản “Tình hình hàng ngày trình tổng thống” ngày 6 tháng 8 năm 2001 mà Tổng thống Bush đã nhận được tại trang trại của ông ấy ở Crawford, bang Texas. Hillary đã không nhắc đến việc chồng bà cũng đã nhận được một bản “Tình hình hàng ngày trình tổng thống” tương tự, vào ngày 4 tháng 12 năm 1998. Tựa đề của nó là Bin Laden chuẩn bị bắt cóc máy bay Mỹ và các cuộc tấn công khác.

CUỘC TRANH CÃI VỀ di sản của ngày 11 tháng 9 là một ví dụ rất rõ về những phức tạp độc đáo của cuộc tranh cử tổng thống của Hillary. Cho dù bà đã dự định tiến lên theo cách của mình, bà biết rằng tương lai chính trị của bà, giống như dự án hai mươi năm mà bà và Bill đã hun đúc ba thập kỷ trước đây, phụ thuộc rất nhiều vào các tài sản có và tài sản nợ của chồng bà, bất kể tốt hay xấu. Phải chi bà có thể tách riêng ra những thành công vĩ đại của Bill, thì sự phụ thuộc có thể không đến nỗi quá lớn như vậy. Nhưng, dĩ nhiên, điều đó là không thể.

Mối liên kết giữa bà với chồng bà đã làm tăng sự vĩ đại của Hillary, nhưng mặt khác, nó cũng làm giảm sút đi. Mọi người biết bà thông qua ông ấy, hay họ không thật sự hiểu gì về bà cả. Bà biết rằng để chiến thắng, công chúng Mỹ phải khám phá ra một Hillary đích thực. Bà đã từng cố gắng tự giới thiệu mình nhiều lần, mà không có thành công nào kéo dài. Một lần nữa, thời điểm đó đã đến.

❀ ❀ ❀

[1] Ý nói bầu cho Bill thì sẽ được thêm Hillary - ND

[2] Chủ nghĩa tân bảo thủ (neoconservatism): một phong trào chính trị phát triển vào cuối thập niên để phản ứng lại các tư tưởng tự do và tả khuynh, và ủng hộ chủ nghĩa cá nhân, các tiêu chuẩn đạo đức truyền thống, và chính sách ngoại giao chống cộng - ND

ịch: Dương Thủy Huỳnh Hoa —★— Bài Học Hillary ebook©MotSAch TVE-4u©Trần Ngọc Anh —★— Nhà xuất bản: NXB Tri thức
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Don Van Natta, Jeff Gerth

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.