Ân Sủng Của Đời

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 86 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hai Email Cực Kỳ Khả Nghi
Hai Email Cực Kỳ Khả Nghi

❊ ❊ ❊

Đại diện cho Rebecca và mặt khác cũng đại diện cho cả thế gian, tôi ôm Manuel, khiến thằng cu mười bốn tuổi hơi ngượng, nhưng tôi không thể làm khác.

Tôi kể cho nó chuyện mấy đồng Ducat vàng của ông bà Engelbrecht cùng ba món tiền từ thiện mới, tất nhiên nó còn biết rõ hơn tôi nhiều. Khác hẳn tôi, nó là người của truyền thông, và ở trường nó vụ tặng tiền cũng là chủ đề số một, một phần vì Paul và món quà cho Sterntalerland. Trong lớp nó tôi đã được phong làm anh hùng dân tộc, một dạng Che Guevara từ Simmering, may mà không có ảnh và T-shirt in hình vì đặc quyền ấy dành cho nhà hảo tâm giấu mặt.

“Bác đã biết người đó là ai chưa?” Manuel hỏi.

“Chưa”.

“Bác đoán xem?”

“Không”.

“Nghi vấn?”

“Không”.

“Linh cảm?”

“Không”.

“Hoàn toàn không?”

“Không”. Ít hơn cả không.

“Bác đã đọc kỹ các email của bác chưa?”

“Chưa, vì sao?”

“Có thể người ấy đã viết cho bác”.

“Viết làm gì?”

“Giữ bí mật tuyệt đối thì đến lúc nào đó cũng chán, cháu hình dung thế. Có thể người ấy muốn bác điều tra ra người ấy là ai, chỉ mình bác, không ai khác”. Một ý nghĩ đặc trưng Manuel, nghĩa là một ý nghĩ thông minh. Do đó chúng tôi thỏa thuận một vụ trao đổi: Tôi cắn răng làm bài tập môn tiếng Đức với đề Phân chia công bằng việc nhà, đó cũng chính là chủ đề của tôi. Bù lại thì Manuel xử lý hộp thư điện tử của tôi, phân loại các câu hỏi, trả lời thư chúc mừng rồi lọc ra các tin có vẻ như thông điệp ngầm về chân tướng nhà từ thiện.

Khi hai chúng tôi xong việc - tôi chỉ cần nửa thời gian - nó đã lựa ra hai email khả nghi. Email đầu là một đề nghị xin phỏng vấn của tờ báo chương trình Leute heute với cách viết khá kỳ quái:

Kính thưa ông Plassek, tôi xin được nói chuyện tay đôi với ông về “nhà hảo tâm” ẩn danh. Nếu ông không thích thì tất nhiên đó là quyết định của ông, không ai bắt buộc ông cả. Tuy nhiên chúng tôi cho rằng sẽ công bằng khi để ông lên tiếng. Tất nhiên chúng ta nói chuyện trên cơ sở tin cậy và chậm nhất là đến thứ Hai. Tôi linh hoạt về giờ giấc và địa điểm. Thân, Thomas Liebknecht.

“Nghe có vẻ như người này biết được gì đó”, Manuel nói.

“Hoặc làm ra vẻ thế để khai thác bác”.

“Ông ấy viết chữ nhà hảo tâm trong ngoặc kép. Nghe có vẻ tiêu cực. Và chuyện ông ấy để bác lên tiếng cho công bằng thì cháu hoàn toàn không thích”. Tôi nhắc Manuel là Leute heute trong mối liên quan đến vụ quyên tiền đã bị kiện vì vu khống các chủ sở hữu của Plus, và tôi chẳng mong đợi điều gì tốt lành từ phía họ.

“Bác sẽ lờ đi như không biết gì”, tôi nói.

“Ở địa vị bác thì cháu sẽ đi gặp, có thể ông ta biết gì đó thật, nhưng tùy bác thôi…”, Manuel đáp.

Tin khả nghi thứ hai, theo tôi, đáng quan tâm hơn nhiều. Người gửi không xưng tên, địa chỉ gửi thư chính là địa chỉ mà cách đây mấy tuần đã viết cho tôi một tin lắt léo khó hiểu. Nội dung thư như sau:

Kính thưa ông Plassek, tại sao lại là chính ông? Ông đã tìm được thời gian để tự vấn và suy tư chưa? Cảm giác đột nhiên có phương tiện trong tay để chuyển tiếp việc tốt, làm liên lạc cho tình tương thân tương ái - cảm giác ấy ra sao? Như tôi tưởng tượng ra, đó phải là một cảm giác tuyệt diệu. Hy vọng ông biết tận hưởng nó. Bạn đọc trung thành của ông. TB: Mẹ ông nói gì về chuyện này?

Thông điệp này làm tôi xốn xang thực sự, nhất là câu tái bút, nó làm dạ dày tôi hơi thót lại.

“Cháu có biết bác đang nghĩ gì không?”

“Có, đại khái”, Manuel nói.

“Bác cho là các khoản tiền tặng không dính dáng đến bác, nhưng bù lại thì có thể…”

“… dính dáng đến mẹ bác”, nó nói.

“Ừ, bác có thể hình dung là thế. Mẹ bác là một người tốt và luôn giúp đỡ tất cả mọi người”.

“Có thể người ấy biết mẹ bác”, Manuel nói.

“Người nào, người viết email hay người tặng tiền?”

“Có thể một trong hai người, hoặc cả hai, hoặc hai người là một”, nó đáp. Tôi thấy câu này hơi nặng tính triết luận, chắc ý nó cho rằng người viết email có thể chính là nhà hảo tâm và có kết nối gì đó với mẹ tôi. Lập tức chúng tôi thảo một email trả lời rồi gửi đến người đó:

“Kính thưa ‘bạn đọc trung thành’, không, tôi không biết vì sao chính tôi lại được phép làm liên lạc cho người hảo tâm hào hiệp và tốt bụng đó. Ông có thể cho tôi một gợi ý không? Ông có thể cho tôi một hướng suy luận? Và một câu hỏi nữa: Ổng biết mẹ tôi? Tôi có được phép nhắn lại gì cho mẹ tôi không? Có thể mẹ tôi sẽ vui. Chào thân ái, Gerold Plassek”.

“Bác có biết đôi khi cháu vẫn nghĩ gì không?” một lát sau Manuel hỏi tôi.

“Không”, tôi đáp. Tiếc rằng tôi không có năng khiếu nghĩ theo người khác.

“Nhưng bác không được cười cháu cơ”, nó nói.

“Không bao giờ”, tôi nói phét.

“Cháu cho là các khoản tiền tặng không dính dáng đến bác, nhưng bù lại thì có thể…” Nó im lặng rất dài, song tôi vẫn không đoán ra. “… dính dáng đến cháu, tức là, thực ra dính dáng đến mẹ cháu”.

“Hay đấy”, tôi nói và cũng thực sự nghĩ thế.

“Vâng, cháu có thể tưởng tượng rõ như thế. Vì mẹ cháu thực sự là một người rất tốt và đã giúp nhiều người”.

“Chính xác”.

“Và số tiền từ thiện này chỉ xuất hiện từ khi bác cháu mình biết nhau, tức là từ lúc cháu đến phòng làm việc của bác, nó bắt đầu đúng lúc đó”.

“Đúng thế thật, Manuel, mọi việc bắt đầu đúng lúc đó”, tôi nói.

attauer Lê Quang dịch —★— ÂN SỦNG CỦA ĐỜI ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Phát hành & Nhà xuất bản Phụ Nữ 05/2017
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.