Sau buổi họp giao ban, Nick đã yêu cầu Grace thông báo cho mọi người về phát hiện của cô hôm qua. Cô tóm tắt tình hình, suy nghĩ cũng như kết luận của mình.
Nick quay về phía tấm bảng trắng. “Nếu đây là một tên sát nhân bắt chước thì lý do đằng sau nó là gì? Ai có thể là nghi phạm chính của chúng ta?” Nick đặt câu hỏi mở.
“Nathan Stiller chắc chắn sẽ nằm trong danh sách, bởi anh ta biết cả ba nạn nhân,” Grace nói. “Chúng ta cần điều tra thêm về mối quan hệ của anh ta với Diane Waybridge, người không liên quan tới Học viện Dunwood dưới bất kỳ hình thức nào. Tôi sẽ ưu tiên tiến hành thẩm vấn anh ta.”
“Chúng ta có cần kiểm tra thêm ai đó mà tất cả học sinh đều biết không? Một người thường xuyên có mặt tại trường?” Perry hỏi. “Tôi biết chúng ta đã kiểm tra hồ sơ tội phạm, chứng cứ ngoại phạm và lời khai của các nhân viên, vân vân, nhưng liệu đó có thể là người ngoài không?”
“Hay liệu chúng ta có cần kiểm tra các học sinh trong trường không?” Frankie gợi ý.
“Chúng tôi đã kiểm tra hồ sơ của lũ trẻ,” Nick bảo cậu ta. “Phần lớn đám gây rối đã bị đuổi học và số còn lại giờ ngoan hơn nhiều rồi.”
“Có lẽ đó là nhờ những gì Stiller đã làm,” Grace nói. “Anh ta có vẻ đã hoàn toàn thay đổi ngôi trường. Tôi chưa từng thấy ai nói gì nặng lời về anh ta.”
“Điểm chính yếu giờ là Sophie Bishop vẫn còn sống, điều có lẽ đã nằm ngoài dự tính của đám sát nhân, nếu chúng biết được điều đó,” Nick nói tiếp. “Camera an ninh từ cửa hàng tạp hóa trên đường Roberts cho thấy Sophie đã bước vào con hẻm lúc hai mươi giờ hai mươi lăm. Nghi phạm của chúng ta đã tẩu thoát bằng đường nào? Mọi người?”
“Điều đó vẫn chưa rõ, nhưng thêm nhiều đoạn băng từ các camera an ninh khác đang được kiểm tra, và đó là ưu tiên hàng đầu của chúng tôi sáng nay,” Sam nói. “Chúng tôi sẽ yêu cầu mọi người cung cấp thêm thông tin. Có thể đã có người thấy gì đó, hoặc nhớ rằng có ai đó chạy qua mình vào thời điểm đó.”
“Chúng ta đã biết gì về Sophie rồi?” Nick hỏi.
“Cô bé bằng tuổi Lauren Ansell,” Sam tiếp lời. “Cả hai cùng thuộc một nhóm bạn gồm năm cô gái và rất thân thiết với nhau. Vậy nên nếu hai trong số đó đã bị tấn công - đáng lẽ chúng ta đã có ba vụ án mạng, nếu tên sát nhân của chúng ta chỉn chu hơn.”
“Cô bé là một trong những người bạn của con gái Simon,” Grace bổ sung. “Dành cho những người chưa nắm được tình hình, Sophie đang nói chuyện điện thoại với Teagan thì chuyện đó xảy ra. Cô bé đã hoảng hốt gọi cho tôi và tôi đã đi tìm Sophie.” Grace ngừng lại một lát, cố không nhớ lại hình ảnh nạn nhân nằm cạnh mình khi cô vấp phải thân hình không còn chút sức sống ấy. “Và đó là lý do khiến tôi nhớ lại việc từng nhìn thấy tên của Bentley trên trang web đó. Chính chiếc giày bị mất đã khiến tôi nhớ ra, bởi nạn nhân thứ ba của Bentley cũng chỉ có một chiếc giày khi người ta tìm thấy cô ấy. Chúng tôi sẽ cảnh báo các cô gái còn lại ngay khi có thể mà không khiến họ hoảng loạn.”
Nick gật đầu tán thành. “Chúng ta đang phải chịu áp lực rất lớn và buộc phải tóm được ai đó hoặc ít ra là có một cái tên để lần theo. Giờ đã có ba nạn nhân và sẽ sớm có người bị đem ra tế thần - đầu tiên sẽ là tôi - nếu chúng ta thất bại. Tôi biết mọi người đều đang nỗ lực hết sức, vậy nên trong lúc chờ đợi kết quả khám nghiệm pháp y và kiểm tra camera an ninh, hãy khẩn trương tiến hành những việc cần làm trong hôm nay.” Ông đưa tay lên cằm trước khi nói với họ. “Chánh Thanh tra Brindley đang chuẩn bị tiến hành họp báo trong khoảng một giờ tới để thông báo về chuyện đã xảy ra tối qua, chúng ta cần thêm ai đó trực điện thoại. Grace, cô có thể xem xét việc đến thăm Peter Bentley không?”
“Tôi sẽ lo chuyện đó.” Grace đã nói chuyện với các cơ quan có thẩm quyền.
Cuộc họp kết thúc và họ quay lại bàn của mình. Nhưng trước khi cô có thể ngồi xuống, Nick đã gọi với qua từ đầu kia của căn phòng. “Grace, tôi nói vài lời được không?”
Grace lầm bầm gì đó trước khi bước đến chỗ ông. Cô gõ cửa và bước vào.
“Đóng cửa lại đi,” ông nói, vẫn ngồi nguyên tại chỗ.
Vai Grace chùng xuống. Tại sao những lời đó lại luôn khiến cô lo sợ vậy nhỉ? Cứ như thể cô vừa quay lại hồi mười lăm tuổi và đang bị mắng mỏ, dù điều đó không thường xảy ra, bởi cô luôn là một học sinh gương mẫu.
Cô làm như được bảo và ngồi xuống đối diện với Nick khi ông ra hiệu.
“Cô biết đấy, chúng ta vừa nói về Lauren Ansell và sự thật như cô biết, ừ thì, có liên hệ với cô bé chứ?”
“Vâng.” Cô tự hỏi ý ông là gì.
“Chà, giờ chúng ta đã có hai nữ sinh đến từ Học viện Dunwood có liên quan tới chiến dịch Middleport, và Teagan Cole là bạn của cả hai, đồng nghĩa với việc Simon cũng biết họ.”
Grace há hốc miệng. “Ý ông là?”
“Ý tôi chính xác như tôi vừa nói.”
“Tôi không hiểu,” cô nói dối. Thật ra cô biết rõ ông đang ám chỉ điều gì - có ai đó đang nhắm vào Simon ư? - nhưng cô muốn ông đích thân nói ra.
“Tôi nghĩ cô nên đào sâu thêm chút nữa và xem anh ta có thể tìm được những gì. Khi tờ Stoke News tường thuật lại vụ án, anh ta sẽ gần gũi với gia đình của các nạn nhân. Nghe ngóng xem anh ta nói gì về họ và…”
“Ông lại muốn tôi làm tay trong lần nữa ư?” Giọng nói của cô bị đẩy lên một quãng tám trong sự hoài nghi.
“Không!” Ông nở nụ cười lo lắng, “Ừ thì, cũng không hẳn. Tôi không nghi ngờ gì Simon…”
“Chà, thật tốt khi biết điều đó!” Cô khoanh tay lại.
“Tôi chỉ muốn biết trước những gì các báo sẽ đăng, hy vọng cô hiểu ý tôi.”
“Vâng, thưa sếp. Tôi hiểu ý ông. Nhưng tôi có thể hỏi một điều trước được không? ông đã làm gì để có được thông tin từ tờ Stoke News trước khi tôi tới đây?”
Nick cau mày. “Tôi không hiểu.”
“Còn ai khác trong đội đã tiếp cận Simon đủ gần để có thể thu thập những thông tin mà ông yêu cầu?”
“Không ai cả.”
“Vậy ông đối phó với tờ báo ấy thế nào trước khi tôi tới đây?”
Ông im lặng, thấm thía lời nói của cô.
“Tôi không nghĩ là mình nên được sử dụng theo cách này. Nếu ông cần thông tin, hãy hỏi thẳng Simon hoặc sếp của anh ấy - nhưng ông không nghĩ rằng tôi đã làm vậy rồi ư? Simon và tôi giữ được một mối quan hệ tốt là bởi chúng tôi làm việc cùng nhau trong những vụ thế này, thay vì đối đầu với nhau.”
“Đã rõ.” Nick gật đầu. “Dù sao thì, cứ thử xem cô có thể tìm được gì cho tôi không, được chứ?”
Grace rời khỏi phòng, chỉ muốn đóng sầm cửa lại, nhưng cô biết làm vậy thật trẻ con. Cô quay lại bàn của mình và ngồi xuống, mặt đỏ bừng trong lúc cả đội đang háo hức chờ đợi. Cô sẽ không phải là người kể cho họ nghe về cuộc trò chuyện vừa rồi. Thay vào đó, cô đứng dậy, thẳng lưng.
“Anh có thể hỏi chuyện các gia đình sống cạnh đó cùng các sĩ quan khác được không, Perry?” Cô đề nghị. “Liên lạc trực tiếp với sếp của họ và cho tôi biết nếu anh tìm được gì quan trọng trong lúc tôi vắng mặt, được chứ?”
“Chắc rồi.” Perry gật đầu.
“Sam, cô có thể điều tra sâu hơn về Bentley để xem có thể tìm được thêm gì trong mấy diễn đàn đó không?”
“Xong ngay đây, sếp.”
“Cảm ơn.”
Grace xoa xoa cái cổ đau nhức của mình trước khi di chuyển lại chỗ màn hình. Cô đã rất may mắn khi có một đội tuyệt vời hỗ trợ. Thực tế thì họ hầu như đều tự mình hành động.
Và ít ra thì cô cũng cảm thầy có thể tin tưởng họ nhiều hơn so với Phó Chánh thanh tra của mình. Cô ước Nick cũng nghĩ như vậy về mình. Ông đâu cần đề nghị cô để mắt tới Simon. Cô vốn đã làm vậy rồi.