Tháng Mười hai năm 2009
Paul đang lưỡng lự khi Louisa xếp hàng tại quầy bán vé. Cô liên tục ném cho cậu những cái nhìn lo lắng và cậu hy vọng những nụ cười mình gửi trả lại sẽ làm cô yên tâm hơn. Đây là lần đầu tiên cậu ở bên cô tại một nơi khác ngoài Kelstice. Cậu đã quen nhìn cô giản dị trong bộ trang phục thường ngày với áo lông cừu và quần jean. Nhưng hôm nay trông cô thật quyến rũ. Chiếc váy bọc lấy cơ thể cô như bọc một món quà, bên ngoài là chiếc áo khoác đắt tiền bằng len màu xanh đậm, đôi giầy cao gót da lộn màu đen phát tiếng “cộc cộc” khi cô bước đi. Cậu đã thực sự ấn tượng khi thấy cô mặc lộng lẫy như vậy, khăng khăng đòi bế cô đi từ chiếc caravan ra xe để đôi giầy của cô không bị lấm bùn, cậu cười thật nhiều. Nhưng dưới ánh đèn sáng rõ ở ga Leamington, bộ váy áo ấy khiến cô trông già hơn, lộ rõ những nếp nhăn nơi khóe mắt, điều mà trước đây cậu không nhận thấy. Cô đã nói với cậu rằng, việc chia sẻ bí mật khiến cô cảm thấy mình trở lại tuổi mười tám thêm lần nữa, nhưng hôm nay trông cô phải gấp đôi số tuổi ấy. Ý nghĩ về sự cách biệt tuổi tác giữa hai người xâm chiếm lấy cậu.
Một bông tuyết trắng hình lục giác bay vào từ sân ga và đậu lên vai cô, như một ngôi sao dẫn đường trong bầu trời đêm xanh thẳm.
“Đây là vé cho một Giáng sinh đầy tuyết trắng”, người đàn ông trong phòng vé nói.
Khi họ đi qua hàng rào cậu phải giơ ra cho bảo vệ xem thẻ đi tàu hỏa dành cho thiếu niên của mình. Tấm ảnh được chụp khi cậu mới mười sáu tuổi, lúc đó cậu mới bắt đầu mọc râu. Nhìn cậu như một cây nấm. Louisa nhìn nó nói, “Ôi Chúa ơi, thật ngọt ngào” và lăn ra cười theo cái kiểu mà cô vẫn cười khi có điều gì đó không thực sự buồn cười.
“Nhẽ ra chị không nên nói với em”, cô nói khi con tàu ầm ầm lao qua khu vực đầy những thân cây khẳng khiu phủ đầy sương trắng. “Chị đã phá hỏng nó.”
“Không sao đâu”, Paul nói. Đó là sự thật, ở một mức độ nào đó. Cậu đã sống với cha con Scatlock đủ lâu để biết sự khác biệt giữa một người tốt không may làm việc xấu và một người xấu xa đến tận xương tủy. Lời thú tội trong nhà kính của cô như một cú sốc đối với cậu, nhưng chỉ trong một hoặc hai phút. Phản ứng của cậu là tập hợp của sự hoài nghi, bị lấn át bởi sự phẫn nộ thay cho cô và sự tức giận với người đàn ông đã chết. Đây là điều khủng khiếp thứ tư trong cuộc đời cậu, sau cha cậu, Emily, Ken Hillyard, và mỗi lần như vậy cậu lại có cảm giác hậu quả bớt nặng nề hơn. Với tốc độ này, cậu sẽ có một trái tim bằng đá trước ngày sinh nhật thứ hai mươi mốt.
Cô với lấy tay cậu. Cậu nắm lấy nhưng phủ khăn của mình lên trên để những người khác không nhìn thấy cử chỉ đó. Cậu hiểu sâu sắc họ cần phải tỏ ra thế nào. Nếu ai đó nhầm cô là mẹ cậu, hoàn toàn có thể xảy ra điều đó, cậu sợ nó sẽ hủy hoại những điều cô dành cho cậu mãi mãi.
Có một ban nhạc đang chơi kèn đồng tại trạm Marylebone, có một cây thông Giáng sinh thực thụ, cao lớn, với những cành ô rô, cành thường xuân và đèn trang trí. Một phụ nữ trẻ đeo mạng đang nôn vào một chiếc túi nylon trong suốt vốn để vứt rác. Mọi người xúm xít trong phòng chờ, khiến Paul thấy lo lắng. Như thể Marylebone chính là cổng kết nối cuộc sống mới của cậu tại Kelstice với cuộc sống trong quá khứ cùng Daniel và Carl, cảnh sát và phiên tòa. Mọi thứ tại Kelstice như một giấc mơ. Nhưng cậu đang đùa với ai cơ chứ? Đây chính là thế giới thực.
“Em ước chị có điện thoại di động”, cậu nói khi ban nhạc đang chơi bài hát God Rest Ye Merry, Gentlemen. Đột nhiên cậu nhận ra việc cô không có điện thoại di động là một dấu hiệu khác của sự chênh lệch về thế hệ.
“Chúng ta vẫn sẽ nói chuyện”, cô nói. “Chị sẽ gọi cho em. Chỉ là hơi kỳ cục nếu em gọi cho chị ở chỗ chị Miranda.”
Cậu gật đầu. Giữ bí mật mối quan hệ của hai người trước tất cả mọi người ở Kelstice đã trở thành một thói quen bám rất sâu, đến mức cả hai đều giữ bí mật về nó khỏi gia đình mình. “Nếu em không nghe máy, chỉ bởi vì em không thể, chứ không phải do em không muốn.”
Tấm vé của Paul đến Göring có một thẻ đi tàu miễn phí tích hợp trong đó cho phép cậu đi qua London. Cậu quay người về phía lối vào tàu điện ngầm.
“Cưng à, chị không đi xe điện ngầm”, cô nói, bằng một giọng cậu chưa bao giờ nghe thấy trước đây; cao vút, hoài nghi, bồn chồn. “Chỉ có một cách duy nhất để sống sót ở London, và đó là tiêu tiền.” Cô tiến về hàng chờ taxi. Cậu không nhận ra người phụ nữ thành thị đầy tự tin này. Dường như đối với cậu sự cứng nhắc của cô đã biến mất cùng bộ quần áo và lớp phấn trang điểm. Lời thú nhận của cô dường như không chút liên quan đến những điều cậu vốn biết về con người cô nhưng thật dễ dàng để tin rằng Louisa mới này - hay là con người cũ - có khả năng làm bất cứ điều gì.
Những chiếc taxi màu đen phủ tuyết xếp thành hàng dài nhưng di chuyển rất nhanh.
“Em đang suy nghĩ.” Paul nói, mặc dù cậu không chuẩn bị trước, từ ngữ cứ tuôn ra một cách bất ngờ.
“Ôi” Nghe như một câu cảnh báo.
“Tại sao em không tìm hiểu những chuyện xảy ra tiếp theo nhỉ?”
“Tiếp theo cái gì?”
“Theo chị nghĩ là cái gì? Sau khi anh ta... sau khi chị bỏ anh ta ở đó?” Cô nhăn mặt nhưng không nói gì. “Chị tự nhủ với mình rằng sẽ không bao giờ nhìn lại nữa. Nhưng nếu em có thể tìm hiểu được chuyện gì đã xảy ra với Người Đó thì sao?”
“Ồ, được chứ.” Louisa rít lên. “Xin chào, tôi đã giết bạn trai mình, nhưng tôi muốn anh tìm hiểu xem có ai khác chịu trách nhiệm không. Đúng là một ngày tuyệt vời cho một thám tử tư.”
Paul cứng họng. Cô không hiểu cậu đang cố gắng giúp cô hay sao? “Không phải như thế. Tìm trên mạng ấy.”
“Em thực sự có thể làm điều đó?”
“Em đâu có việc gì khác để làm đâu?”
“Nếu chị không thích những gì em tìm ra thì sao?”
“Ngay lúc này đây chị đâu có biết và nó đang giết chết chị.”
“Có những thứ còn tồi tệ hơn là không biết sự thực”, cô nói. “Chính những gì chị biết khiến tất cả rắc rối đó xảy ra.”
Một tay tài xế taxi mặt đỏ gay cắt ngang cuộc nói chuyện của họ. “Các vị muốn đón một chiếc taxi hay không nào?”
Paul hôn tạm biệt cô qua cửa sổ và ngạc nhiên khi thấy mình rơm rớm nước mắt. Cuộc chia ly này chẳng có gì to tát, nên điều đó khiến cậu thấy cảm thấy bất ngờ. Tất nhiên cô hết sẽ gắt gỏng rồi, vì London khiến cô lo lắng và cô vẫn chưa mở lòng mình với cậu, phải chăng cô sẽ không đặt vào tay cậu tự do và cả cuộc đời cô? Khi chiếc taxi lăn bánh, cậu còn nghe thấy giọng cô đang hướng dẫn người lái xe rằng dù trong trường hợp nào cũng đừng đi qua Kensington mà hãy đi lên cầu Westminster và đi xuống qua Wandsworth. Cậu hy vọng rằng cô sẽ ổn mà không có cậu ở bên.
Khi bước vào tàu điện ngầm, cậu cảm thấy lạc lõng và trống rỗng. Con tàu lăn bánh dưới ánh sáng ngày mùa đông yếu ớt trong chừng một hoặc hai phút lúc ra khỏi đường hầm tại phố Kensington High và cùng lúc đấy, suy nghĩ của cậu cũng trở nên thông suốt. Tuổi của hai người chỉ là những con số. Sau tất cả những điều cô đã nói với cậu và bất chấp những nghi ngờ đang tồn tại trong đầu, cậu chưa bao giờ thấy sợ cô. Cậu tự hỏi liệu đây là niềm tin hay sự ngu xuẩn, mà khi chúng ta nghĩ kỹ sẽ thấy, đó là hai trong số những nền tảng của tình yêu.