Những Nhân Chứng Cuối Cùng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
“Trên Sàn Nhà Tôi Vừa Lau…”

❊ ❊ ❊

Masha Ivanova - 8 tuổi

Hiện là giáo viên

Chúng tôi có một gia đình thuận hòa. Mọi người đều yêu thương nhau.

Ba tôi từng chiến đấu trong thời kì nội chiến. Từ đó ông phải chống nạng. Nhưng ông vẫn quản lí tốt nông trang. Khi tôi tập đọc, ông chỉ tôi những đoạn cắt ra từ báo Sự thật, viết về nông trang của chúng tôi. Là một lãnh đạo giỏi, trước chiến tranh ông được cử đi đại hội nông trang viên tiên tiến và triển lãm nông nghiệp ở Moskva. Ông mang về từ đó những quyển sách thiếu nhi rất đẹp và một hộp kẹo sôcôla.

Tôi và mẹ rất yêu cha. Tôi thần tượng ông, và ông cũng thần tượng chúng tôi. Tôi và mẹ. Có lẽ tôi đã tô hồng tuổi thơ mình chăng? Nhưng tất cả những gì trước chiến tranh đều vui sướng và tươi sáng. Bởi vì đó là tuổi thơ. Tuổi thơ thật sự…

Tôi nhớ những bài hát. Từ cánh đồng những người phụ nữ trở về với lời ca khi vầng dương lặn khuất chân trời:

Đã đến lúc về nhà, đã đến

Đã đến lúc hoàng hôn…

Tôi chạy ra đón bài hát - ở đó có mẹ tôi, tôi đã nghe thấy giọng bà. Mẹ bế tôi lên, tôi ôm chặt cổ bà rồi nhảy xuống chạy lon ton phía trước, còn bài hát đuổi theo sau, nó lấp đầy cả thế giới quanh tôi - vui như thế và tốt đẹp như thế.

Sau tuổi thơ hạnh phúc thế đó bỗng dưng, ngay lập tức - chiến tranh.

Những ngày đầu ba tôi đi. Nhưng rồi ông được lệnh ở lại hoạt động bí mật. Ông không sống ở nhà, bởi ở chỗ chúng tôi ai cũng biết ông. Ông chỉ về với mẹ con tôi vào ban đêm.

Có lần tôi nghe ông nói với mẹ:

- Bọn anh đã cho nổ một ô tô Đức trên đường nhựa cạnh…

Tôi bật ho sau lò sưởi, và ba mẹ tôi hoảng hốt.

- Không ai được biết điều này nhé, con gái. - Họ cảnh báo tôi.

Tôi bắt đầu sợ ban đêm. Sợ khi ba về thăm, bọn phát xít sẽ đuổi theo và bắt ba chúng tôi, người mà tôi rất yêu thương.

Lúc nào tôi cũng đợi ba. Tôi lánh vào góc xa nhất của lò sưởi lớn, ôm lấy bà nhưng lại sợ thiếp đi, vì tôi thường ngủ quên. Trong ống khói bão tuyết hú rền, nắp ống khói rung lên lạch cạch. Trong tôi vẫn chỉ duy nhất một ý nghĩ: Đừng ngủ lỡ dịp ba về.

Nhưng bỗng nhiên tôi có cảm giác không phải bão tuyết rít, mà là tiếng mẹ khóc. Tôi bị sốt. Thương hàn.

Đêm muộn ba về. Tôi là người nghe thấy tiếng ông đầu tiên và lay gọi bà. Ba tôi lạnh, còn người tôi nóng rảy, ông ngồi cạnh tôi và không thể rời đi. Ông mệt mỏi, già nua, nhưng ông là của tôi, người ruột thịt của tôi. Chỉ vài giờ sau, có tiếng gõ cửa rất to. Ba chưa kịp mặc áo khoác thì bọn chỉ điểm đã ập vào. Chúng đẩy ba ra đường, tôi chạy theo, ông với tay về phía tôi, nhưng chúng đã lấy súng đập vào tay ông, vào đầu ông. Tôi chạy chân trần trên tuyết đến tận con sông và gào to: “Ba! Ba!” Còn ở nhà bà tôi đọc kinh: “Chúa đâu rồi? Người trốn đâu rồi?”

Chúng đã giết ba.

Bà không chịu được nỗi đau này. Bà khóc ngày càng khẽ, rồi hai tuần sau, vào một đêm, bà mất trên lò sưởi, tôi nằm ôm lấy xác bà. Trong nhà không còn ai, mẹ và em trai đang trốn ở nhà hàng xóm.

Sau cái chết của ba, mẹ cũng trở thành người khác. Bà không ra khỏi nhà. Bà mau bị mệt, dù trước chiến tranh bà là lao động tiên tiến, lúc nào cũng đứng đầu. Bà không nhận ra tôi, còn tôi thì luôn xuất hiện trước tầm mắt bà. Cố làm bà vui bằng cách nào đó. Nhưng bà chỉ sống động lúc nào chúng tôi nhắc đến ba.

Tôi nhớ, những người đàn bà hạnh phúc chạy sang thông báo:

- Có một cậu bé ở làng bên phi ngựa sang báo - hết chiến tranh rồi. Chẳng bao lâu nữa, chồng chúng ta sẽ trở về.

Mẹ ngã khụy xuống sàn nhà tôi vừa lau.

CÙNG LAST WITNESSES: UNCHILDLIKE STORIES ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup NXB Phụ Nữ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Svetlana Alexievich

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.