Dung Binh Đích Chiến Tranh

Lượt đọc: 4757 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 704
Một Đám Lão Già

❊ ❊ ❊

Cao Dương và Gromilyov nhìn nhau một cái, sau đó cùng gật đầu.

"Ông ra giá đi."

Nhận được sự phản hồi của Cao Dương, Colson xoay người rời khỏi phòng vệ sinh, nói: "Chúng ta có thể ra phòng khách nói chuyện được không?"

Không đợi Cao Dương trả lời, Colson đã ngồi xuống ghế sofa, rồi gõ gõ lên bàn trà trước mặt, lớn tiếng nói: "Này, người Nga, cho tôi một ly vodka được không? Tôi có thói quen uống một ly trước khi làm việc."

Gromilyov nhún vai, xoay người đi vào bếp rót một ly vodka, sau đó đặt cả ly rượu và nửa chai vodka trước mặt Colson.

Colson đẩy chai rượu ra sau, uống cạn ly vodka, thở dài một hơi rồi nói: "Chỉ cần một ly là đủ rồi. Được rồi, bây giờ chúng ta hãy bàn về chuyện làm ăn. Các anh bạn, năm trăm ngàn đô la, đây là khoản cho tổ chức. Còn phần của tôi, tôi phải bàn lại với các anh một chút, các anh muốn làm đến mức độ nào?"

Cao Dương lập tức nói: "Đương nhiên là đừng để lại bất cứ rắc rối nào cho chúng tôi."

Colson gãi gãi đầu, nói: "Anh bạn, không để lại bất cứ dấu vết nào, đó là yêu cầu tối thiểu. Nhưng ý tôi hỏi là, các anh chỉ cần vận chuyển thi thể đi thôi sao? Không để lại rắc rối có rất nhiều kiểu, các anh hy vọng chỉ là không thu hút sự chú ý của cảnh sát, hay là muốn trên thế giới này không ai có thể tra ra kẻ nào đã giết lão KGB đó?"

Gromilyov nhíu mày nói: "Anh có thể nói rõ ràng hơn được không? Đừng đố chữ, cũng đừng làm quá bí hiểm, tôi chỉ muốn nghe kết quả tốt nhất mà anh có thể làm được."

Colson cười nói: "Tôi có thể vận chuyển thi thể đi cho các anh, nếu vậy, chỉ lấy một triệu đô la. Nếu các anh không muốn bị cảnh sát và FBI hay gì đó tra ra bất kỳ tình huống nào, một triệu năm trăm ngàn đô la. Nếu các anh muốn bất cứ ai cũng không thể tra ra bất cứ điều gì, hai triệu đô la. Nếu các anh có ý đồ hay kế hoạch âm mưu gì đó, cần cho người ta biết thằng cha chết tiệt kia đã chết, hơn nữa cần có vật tế thần để định hướng chuyển dời tầm mắt của một số kẻ, thì ba triệu đô la. Giá là vậy, xin miễn mặc cả. Nếu các anh cảm thấy quá đắt, tôi có thể rời đi ngay lập tức và đảm bảo sẽ không tiết lộ bí mật của các anh."

Gromilyov nhíu mày nói: "Đắt thật đấy."

Colson cười nói: "Đắt thì có lý do của đắt. Ngoài năm trăm ngàn đô la chi phí tối thiểu ra, phần dư ra các anh có thể coi như tiền boa cho tôi. Nếu các anh có thể trả đến ba triệu, thì tôi sẽ đáp ứng mọi nhu cầu của các anh."

Cao Dương và Gromilyov lại nhìn nhau lần nữa, Gromilyov gật đầu nói: "Anh không muốn biết lai lịch của thi thể đó sao?"

"Tôi đương nhiên cần phải biết, nhưng trước đó tôi muốn bàn xong giá cả hơn."

Gromilyov khoanh tay suy nghĩ một lát rồi nói: "Chúng tôi vẫn chưa rõ tình hình của thi thể đó, cho nên tôi cũng không biết phải làm đến mức độ nào mới có thể đảm bảo an toàn."

"Rất đơn giản. Anh chọn mức giá đắt nhất chắc chắn không sai đâu, tôi sẽ phục vụ trọn gói đến cùng. Nếu các anh có phát hiện mới bất cứ lúc nào, tôi sẽ giải quyết vấn đề cho anh bất cứ lúc nào."

Gromilyov vung tay nói: "Được, giá của anh tôi đồng ý, mức đắt nhất đó."

Colson cười ha hả nói: "Quả nhiên rất sảng khoái, nói đi, các anh định xử lý lão KGB đó như thế nào?"

Cao Dương trầm giọng nói: "Vận chuyển thi thể đi, sau đó đừng để bất cứ ai liên hệ cái chết của hắn với chúng tôi, cụ thể làm thế nào thì tùy anh. Ngoài ra, sao anh biết người đó là người của KGB?"

"Rất đơn giản, lưỡi dao trên tay gã đó, đó là loại chuyên dụng của KGB, hơn nữa phải là người thuộc KGB đời cũ mới biết dùng. Người mới bây giờ đều dùng thuốc độc rồi. Tôi rất quen thuộc với lưỡi dao đó, không thể sai được."

Sau khi giải thích một chút, Colson búng tay một cái nói: "Được rồi, giá cả đã thỏa thuận xong, các anh phải trả tôi ba triệu năm trăm ngàn đô la. Nhưng không cần quá vội, làm xong việc rồi trả tiền là được. Được rồi, tôi phải gọi điện thoại gọi vài người phụ giúp tới."

Cao Dương vội nói: "Đợi đã, chẳng phải vừa nãy ông nói ba triệu sao?"

Colson nhún vai nói: "Tôi đã nói rồi, có năm trăm ngàn đô la là nộp lên cho tổ chức của chúng tôi, phần còn lại mới là của tôi, cho nên, tổng cộng là ba triệu năm trăm ngàn đô la."

Gromilyov xua tay nói: "Cứ vậy đi, anh mau giải quyết cho xong đi."

Colson nhìn đồng hồ đeo tay một cái, nói: "Tôi đã nói là giải quyết trong ba mươi phút, xin hãy đợi một chút."

Nói xong, Colson thực hiện một cuộc gọi. Đợi có người bắt máy, ông ta cười hì hì nói: "Này, Mark, mối làm ăn lớn, dẫn người tới tìm tôi."

Sau khi cười tủm tỉm cúp điện thoại, Colson vỗ tay một cái nói: "Được rồi, đợi người làm đến đông đủ là bắt đầu việc, bây giờ chúng ta có thể tán gẫu một chút."

Cao Dương trầm giọng nói: "Colson, tôi rất hứng thú với tổ chức của các ông, nhưng tôi không hiểu lắm về mô hình vận hành của các ông. Tôi cứ tưởng có thể phải đợi rất lâu mới có người đến, nhưng ông lại đến rất nhanh. Có thể cho tôi biết các ông làm việc như thế nào không?"

Colson cười hì hì nói: "Chuyện này không thành vấn đề. Là thế này, tổ chức của chúng tôi là một tổ chức mang tính toàn cầu, rất nghiêm mật, cũng rất lỏng lẻo. Mà tôi là một trong những người phụ trách tại New York đây, chuyên trách dọn dẹp những vụ án mạng loại này, cho nên anh gọi điện thoại, tôi liền đến rất nhanh, chuyện này không có gì đáng ngạc nhiên cả."

Cao Dương mỉm cười nói: "Vậy trước đây ông làm nghề gì, chuyện này có thể nói được không?"

Lão già nhún vai nói: "Anh là khách hàng cấp hai, chúng tôi không có bí mật gì với anh, cho nên chuyện này đương nhiên có thể nói. Được rồi, trước đây tôi là người của CIA, tôi đã làm việc ở CIA bốn mươi hai năm, cho đến khi tôi già rồi bị đá ra ngoài, tôi liền gia nhập đội 'Người dọn dẹp' (Cleaners)."

Cao Dương vô cùng ngạc nhiên, nói: "Ông là người của CIA?"

Colson gật đầu nói: "Đúng vậy, có gì đáng lạ sao? Về cơ bản, đa số người trong tổ chức của chúng tôi đều là từ cơ quan tình báo nghỉ hưu, cho nên anh sẽ thường xuyên gặp mấy lão già thôi. Chúng tôi đã gia nhập tổ chức thì không thể rút lui, tiết lộ bí mật sẽ bị giết cả nhà. Nhưng khi nhận tiền làm việc thì, chúng tôi và tổ chức giống như là đối tác, tổ chức giới thiệu khách hàng, chúng tôi làm việc cụ thể, số tiền nhận được ngoài phần nộp lên cho tổ chức, phần còn lại thuộc về mình, là như vậy đấy."

Cao Dương gật đầu nói: "Hiểu rồi, nói như vậy thì tổ chức của các ông triển khai nghiệp vụ ở quốc gia nào, thì dùng người của quốc gia đó, đúng không?"

Colson gật đầu nói: "Không sai, tôi phụ trách New York, còn có đồng liêu phụ trách các thành phố khác. Đa số đều là mấy lão già, nào là người CIA, người FBI, cảnh sát, người nào cũng có, tùy vào việc dọn dẹp cần xử lý khía cạnh nào. Tóm lại anh cần gì, chúng tôi đều có người chuyên nghiệp để làm việc đó. Ừm, toàn cầu đều như nhau. Anh ở Anh thì chính là mấy lão già của MI6 và Scotland Yard làm việc cho anh; ở Pháp thì là mấy gã của Ủy ban Tình báo Liên bộ, Tổng cục An ninh Đối ngoại, Cục Giám sát Lãnh thổ, Cục Giám sát Điện thoại; ở Nga thì chính là lão già của KGB, anh hiểu ý tôi chứ?"

Sau khi nói xong, Colson cười nói: "Mặc dù đa số đều là mấy lão già, nhưng anh có thể yên tâm, qua tay chúng tôi dọn dẹp, sẽ không để lại bất cứ dấu vết nào, đảm bảo trên đời này chưa có bất kỳ cơ quan tình báo nào có thể nhận được bất cứ thứ gì hữu dụng."

Cao Dương và mấy người bọn họ nhìn nhau một cái, ai nấy đều gật đầu. Thông tin mà Colson tiết lộ, rất khiến người ta yên tâm.

Nhìn động tác của Cao Dương và những người kia, Colson mỉm cười nói: "Các anh bạn, còn điều gì muốn biết nữa không?"

Cao Dương gật đầu nói: "Ông nói với tôi những điều này, không sợ tôi nói ra ngoài sao?"

Colson nhìn Cao Dương, vẻ mặt kinh ngạc nói: "Anh ngốc à? Nếu anh không ngốc, tại sao phải nói sự tồn tại của chúng tôi ra ngoài? Ồ, tôi phải nhắc nhở anh, nếu để chúng tôi biết anh không giữ mồm giữ miệng, thì sau này chúng tôi sẽ không hợp tác với anh nữa. Tôi nghĩ anh chắc sẽ không ngốc đến thế đâu nhỉ? Có chúng tôi ở đây, anh có thể phạm tội ở bất cứ ngõ ngách nào trên thế giới mà không sợ bị người ta tra ra, chẳng lẽ anh không thấy tiêu dao ngoài vòng pháp luật là một chuyện rất sướng sao?"

Cao Dương cười khổ nói: "Rất sướng, nhưng cái giá phải trả rất đắt. Được rồi, tôi hỏi thêm một câu nữa, là thế này, chúng tôi định xử lý vài người, ngay tại New York, các ông có thể giúp không?"

Colson lắc đầu nói: "Nếu 'giúp' mà anh nói là ám chỉ việc xử lý vài người, thì không! Chúng tôi chỉ là người dọn dẹp, không phải sát thủ, cũng không phải lính đánh thuê. Chúng tôi không làm bất cứ việc gì ngoài việc dọn dẹp."

"Cung cấp tình báo thì sao?"

"Không, đó là việc của bọn buôn tin. Chúng tôi không thể vươn tay quá dài. Anh phải hiểu chúng tôi chỉ là mấy lão già, chúng tôi không muốn cướp miếng cơm trong bát của sát thủ và bọn buôn tin đâu. Làm vậy sẽ xui xẻo đấy, cho nên chúng tôi chỉ dọn dẹp, là vậy đấy."

Cao Dương có chút thất vọng, sau khi suy nghĩ một chút, anh thấp giọng nói: "Là thế này, chúng tôi định xử lý vài người, có thể mời các ông dọn dẹp ngay lần đầu tiên được không? Ông từng nói có thể tìm vật tế thần để định hướng chuyển dời tầm mắt, việc này chắc chắn nằm trong phạm vi công việc của các ông chứ?"

Colson cười cười nói: "Anh bạn, chúng tôi không phải thần thánh, chuyện quá lớn chúng tôi không dám đảm bảo chắc chắn có thể dọn dẹp cho anh được. Cho nên, nếu anh muốn làm chuyện gì lớn, tốt nhất nên đặt hẹn và tham khảo ý kiến chúng tôi trước."

Cao Dương gật đầu nói: "Là thế này, trước khi cái xác đó chết, nó nói có một kẻ thù của chúng tôi đang ở New York, ở khách sạn Peninsula, chúng tôi muốn xử lý hắn, việc này ông có thể làm dọn dẹp không?"

"Người thế nào? Có lai lịch lớn bao nhiêu, là yếu nhân chính phủ sao?"

"Là bố già mafia Nga."

Colson nhún vai nói: "Xem tình hình cụ thể đã, nhưng tôi nghĩ, chắc sẽ không có vấn đề gì quá lớn đâu."

Bởi vì không biết những lời Duselev nói có bao nhiêu phần là thật, cho nên ý tưởng của Cao Dương về việc xử lý Badakovsky chỉ là biện pháp phòng ngừa. Cụ thể cần làm thế nào, còn phải đợi có tin tình báo chính xác rồi mới tính sau.

Lúc đang tán gẫu, Fry quay về trước, sau đó qua không đầy mấy phút, lại có bốn người nữa đến căn nhà không lớn lắm của Gromilyov.

Sau khi vào cửa, một người khoảng năm mươi mấy tuổi nói với Colson: "Người đã đến đông đủ rồi, Mark đang xử lý gã gác cổng, Hutchill đang lo vụ giám sát, Williams dẫn theo người của đội cảnh sát canh giữ bên ngoài."

Colson gật đầu, nói với mấy người mới đến: "Dọn dẹp căn nhà này cho sạch sẽ, đặc biệt là phòng vệ sinh, ồ, dọn kỹ một chút, lần này là khách hàng lớn đấy."

Bốn người lập tức đi vào phòng vệ sinh. Đợi họ đi vào rồi, Colson cười nói: "Mấy gã này đều là chuyên gia dọn dẹp dấu vết, gã này là chuyên gia của Đội Trọng án New York, chuyên phụ trách thu thập vật chứng tại hiện trường án mạng, đảm bảo sẽ dọn dẹp nhà của anh sạch sẽ tinh tươm. Được rồi, bây giờ các anh có thể kể chi tiết cho tôi nghe quá trình sự việc, còn cả lai lịch của thi thể đó nữa, tôi phải hiểu rõ ràng, tránh để xảy ra sơ suất."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:679
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.