Làm anh hùng đơn độc chẳng dễ dàng gì, Cao Dương lúc này giống như một con thú đang bị săn đuổi, thảm hại và xui xẻo nhất chính là đang bị bao vây săn lùng.
Cao Dương cảm thấy mình không chạy nổi nữa, nguyên nhân mấu chốt nhất là cơ thể cậu đang cực kỳ thiếu nước. Trong thời tiết nắng nóng gay gắt và vận động mạnh như thế này, cơ thể cậu lại chẳng hề đổ một giọt mồ hôi nào.
Lần chạy này không thể là chạy chậm được nữa, Cao Dương dốc hết sức lực cuối cùng lao mạnh về phía trước một đoạn. Đến khi cảm thấy khó thở, khoảng cách đến cánh rừng vẫn còn rất xa, hơn nữa vào được rừng rồi lại phải lặp lại trò đuổi bắt. Cao Dương đang khát đến mức muốn chết, cũng chẳng biết nghĩ ngợi gì, sau khi dừng phắt lại, cậu xoay người nằm rạp xuống đất.
Cao Dương cảm thấy chắc chắn là não mình bị chập mạch rồi mới dừng lại, nhưng cậu thà dừng lại quyết một trận sống mái với hơn chục kẻ đang truy đuổi, còn hơn là phải chạy tiếp.
Nằm bắn vốn là tư thế có độ chính xác cao nhất, nhưng sau khi nằm xuống, hơi thở dồn dập khiến Cao Dương cảm thấy khó mà giữ được sự ổn định khi bóp cò, thế là cậu dứt khoát bò dậy.
Cao Dương quyết định dùng tư thế quỳ bắn. Mặc dù hơi thở gấp gáp chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến nhắm bắn, nhưng cậu có thể điều chỉnh trong trạng thái động, nổ súng ngay khoảnh khắc ngắm chuẩn mục tiêu, như vậy còn chính xác hơn là nằm dưới đất.
Một đầu gối quỳ xuống, mặc cho nòng súng phập phồng theo nhịp thở, chỉ sau hơn mười giây chờ đợi, Cao Dương giơ súng lên bắn.
Những kẻ truy đuổi đều có thể lực rất tốt, chúng đuổi theo rất sát. Ngay khi lọt vào tầm ngắm của Cao Dương, tên chạy đầu tiên ngã gục ngay lập tức, trong khi những kẻ phía sau không hề dừng lại, theo quán tính vẫn lao về phía trước.
Khoảng cách hơn hai trăm mét, Cao Dương nổ súng rất có nhịp điệu, từng phát một. Đợi đến khi hơn mười tên đuổi theo đều nằm rạp xuống đất, Cao Dương đã hạ gục năm tên.
Có lẽ chúng không ngờ rằng một người khi đối mặt với mấy chục kẻ địch mà vẫn dám dừng lại, hơn nữa còn dũng cảm đáp trả. Hơn mười kẻ bị ép phải dừng lại thoáng chút rối loạn, nhưng chúng nhanh chóng phản ứng lại và bắt đầu nổ súng về phía Cao Dương.
Cao Dương vẫn quỳ một chân, liên tục nổ súng vào những kẻ địch đang nằm trong bụi cỏ, thân hình không mấy rõ ràng.
Sau khi kẻ địch nằm xuống, hiệu quả bắn của Cao Dương không tốt lắm, vì cậu gần như không nhìn thấy bóng dáng kẻ địch bị cỏ cao che khuất. Ngược lại, hiệu quả bắn của kẻ địch cũng chẳng khá hơn, sau khi nằm xuống, đám cỏ dại cũng che khuất tầm nhìn của chúng.
Rất nhanh, có kẻ đứng dậy từ dưới đất, dùng tư thế đứng để bắn về phía Cao Dương, nhưng cái giá phải trả chỉ có một: vừa đứng lên chưa kịp bắn mấy phát đã bị Cao Dương điểm xạ hạ gục.
Ai đứng lên là chết, những kẻ địch bị một mình Cao Dương áp chế không dám cử động nữa. Nhưng lúc này Cao Dương lại mất kiên nhẫn, cậu chủ động đứng dậy, tự mình phơi mình dưới họng súng của kẻ địch, vừa di chuyển vừa liên tục nổ súng vào những kẻ đang nằm trên mặt đất.
Cao Dương vừa bắn vừa di chuyển liên tục. Vì khoảng cách không quá xa, những người được huấn luyện bắn súng cơ bản ở khoảng cách này muốn trúng một mục tiêu người là hơi khó, nhưng Cao Dương không thể không đề phòng trong đám địch có tay súng cừ khôi. Hơn nữa, nếu cứ đứng yên thì đối mặt với loạt bắn của bảy tám khẩu súng trường vẫn rất nguy hiểm.
Cao Dương đi vài bước bắn một phát, đi vài bước lại bắn một phát. Chẳng mấy chốc, những kẻ đang nằm rạp trong bụi cỏ không chịu nổi nữa. Chúng đông người là thế, vậy mà lại trở thành bên bị tàn sát, không hoảng loạn mới là lạ.
Một tên da đen đứng dậy trước tiên, không thèm ngoảnh đầu chạy ngược lại, chạy được vài bước liền nấp sau bụi gai. Cao Dương cố ý bỏ qua kẻ bỏ chạy mà không bắn, và khi thấy kẻ dẫn đầu tháo chạy không hề hấn gì, những kẻ còn lại cũng lần lượt bò ra sau một đoạn rồi cắm đầu chạy thục mạng.
Cao Dương thực hiện một đợt phản công đánh chết ít nhất bảy tám tên, sau khi đuổi được số còn lại đi, cậu không vội rời khỏi mà nhanh chóng chạy về phía những cái xác vừa hạ được.
Khoảng cách hơn hai trăm mét chạy mất vài chục giây. Điều Cao Dương lo lắng nhất đã không xảy ra, chưa có quân tiếp viện nào đuổi tới. Cao Dương liên tục nổ súng, bồi thêm vài phát vào những tên bị thương chưa chết để đảm bảo an toàn, sau đó lập tức ngồi xổm xuống, một tay giơ súng quan sát những nơi kẻ địch có thể xuất hiện, một tay lục tìm bình nước trên xác chết.
Lắc lắc bình nước, bên trong vẫn còn nửa bình, Cao Dương vui sướng khôn xiết. Một tay vặn nắp bình, chẳng thèm lấy ra, cậu ghé đầu vào xác chết, một hơi uống cạn sạch nửa bình nước.
Vứt chiếc bình rỗng, Cao Dương nhanh chóng chạy đến chỗ xác chết khác có mang theo bình nước, sau khi uống cạn nửa bình nữa, cậu tranh thủ thời gian vơ thêm hai bình nước còn đầy. Lần này cậu tháo hẳn bình nước trên người cái xác xuống rồi đeo lên người mình.
Bình nước đều không đầy, nhưng Cao Dương ước chừng mình đã uống gần một lít rưỡi nước, mà trong những bình nước vừa cướp được cũng có lượng nước tương đương. Có chỗ nước này làm nền, trong thời gian ngắn cậu không cần lo lắng về vấn đề thiếu nước nữa.
Có nước rồi, Cao Dương cảm thấy dễ chịu hơn nhiều, trong lòng cũng an tâm hơn hẳn.
Lúc thiếu nước, Cao Dương không hề muốn chạy chút nào, mà sau khi uống chút nước, cậu lại có hứng thú chạy tiếp.
Tìm nước chỉ tốn của Cao Dương chưa đầy hai phút. Vốn dĩ Cao Dương định uống nhiều hơn chút, cũng gom thêm vài bình nước rồi mới rời đi, nhưng tiếng hò hét vang lên lần nữa khiến Cao Dương buộc phải dập tắt ngay ý định này, chỉ còn cách vội vàng chạy tiếp.
Trong tình trạng cơ thể thiếu nước nghiêm trọng, hơn một lít nước chỉ có thể làm người ta cảm thấy dễ chịu hơn, không còn khát cháy cổ nữa, nhưng đối với cơ thể mà nói thì chỉ như muối bỏ bể. Để cơ thể được bổ sung đủ nước, Cao Dương cần nhiều nước hơn nữa.
Chạy tiếp một lần nữa, Cao Dương không chạy vào rừng nữa. Cậu quyết định dù có chết cũng phải chết dưới sông, thế nên cậu chạy dọc theo bụi gai. Chỉ cần chạy qua khỏi bụi gai này là có thể đến bờ sông.
Rìa bụi gai không thể quá thẳng tắp, những bụi gai mọc ở ven rìa có thể cung cấp vật che chắn cho Cao Dương. Chạy được một đoạn, Cao Dương lại nghe thấy tiếng súng vang lên sau lưng.
Ngoảnh đầu nhìn, thấy kẻ địch còn xa, Cao Dương cũng lười ẩn nấp. Chỉ cần vận may không quá tệ đến mức trúng đạn lạc, thì không cần lo bị bắn trúng ở khoảng cách bốn trăm mét. Bản thân cậu cũng không thể dùng súng trường không có ống ngắm để bắn trúng người ở khoảng cách bốn trăm mét, huống hồ là mục tiêu đang di chuyển, cho nên Cao Dương tuyệt đối không tin có kẻ nào có thể bắn chính xác một phát vào mình.
Đổi hướng, lần này Cao Dương chạy rất suôn sẻ. Khi chạy qua khỏi bụi gai, tầm nhìn không còn bị hạn chế, cậu lập tức nhìn thấy con sông.
Khẽ reo lên một tiếng, Cao Dương chuyển hướng chạy về phía bờ sông theo con đường ngắn nhất.
Bên phải Cao Dương chính là bụi gai, bụi gai này mọc dài mãi tới tận bờ sông. Khi bụi gai bên phải Cao Dương dần thưa thớt, và Cao Dương cũng đã chạm tới bờ sông thì phát hiện ở bờ bên kia, cách đó khoảng năm sáu trăm mét về phía bên phải, có hơn chục chiếc xe hơi đang đỗ.
Đi một vòng lớn, vậy mà lại vòng đến phía bên kia của đoàn xe vừa chạm trán. Cao Dương hơi do dự, trên xe có súng máy hạng nặng, năm sáu trăm mét không thể coi là khoảng cách an toàn. Nếu rời khỏi sự bảo vệ của bụi gai mà chạy thẳng ra sông uống nước, lỡ bị phát hiện thì tiêu đời.
Cao Dương do dự một chút, cuối cùng vẫn quyết định cứ đi uống một bữa nước cho đã đời đã. Biết đâu phía đoàn xe bên kia không có người, hoặc là chúng không chú ý đến tình hình bên này.
Phía sau còn có quân truy đuổi, đã quyết định thì phải hành động nhanh chóng, Cao Dương lao nhanh về phía bờ sông.
"Không nhìn thấy mình, không nhìn thấy mình, không ai nhìn thấy mình cả."
Cầu nguyện đừng bị phát hiện, Cao Dương chạy đến bờ sông. Nhưng cậu không áp dụng chính sách "đà điểu" mà mặc kệ súng máy hạng nặng của đoàn xe, cậu vẫn luôn dán mắt vào tình hình bên phía đoàn xe. Khi nhìn thấy trên chiếc bán tải của đoàn xe hình như có người đang cử động, tim Cao Dương lạnh ngắt.
Khoảng cách quá xa, lại không có ống nhòm, Cao Dương không nhìn rõ rốt cuộc người ở phía đoàn xe đang làm gì, nhưng Cao Dương không dám mạo hiểm nữa. Khi chỉ còn cách mặt nước ba bốn mét, có thể nói là ngay trước mắt, Cao Dương quay người chạy ngược lại.
Vừa chạy ra, Cao Dương đã nghe thấy tiếng súng máy hạng nặng vang lên. Nhìn những viên đạn súng máy bắn tan nát nơi cách mình không xa, Cao Dương vừa cảm thấy may mắn, vừa quyết định chạy dọc theo bờ sông.
Bị súng máy áp chế không uống được nước, vậy thì chạy dọc theo con sông, xa hơn chút rồi uống cũng được. Quyết định xong xuôi, Cao Dương chạy càng lúc càng nhanh. Thế nhưng, cậu nhanh chóng nghe thấy tiếng động không ổn. Tiếng súng đã ngưng, nhưng sao lại có tiếng xe hơi.
Cao Dương không dừng lại mà ngoảnh đầu nhìn một cái, chỉ thấy hai chiếc bán tải đang chạy dọc bờ sông phía bên kia lao tới. Tuy súng máy không thể nổ súng trong tình trạng xóc nảy, nhưng khoảng cách giữa cậu và xe hơi đang nhanh chóng rút ngắn.
"Phắc, khinh người quá đáng, hổ không phát uy, ngươi tưởng ta là mèo bệnh chắc?"
Tuy chửi thề một câu, nhưng Cao Dương lại không hề tức giận. Cậu đang ở xa xe bán tải, đạn không tới nơi thì chỉ có thể bị súng máy bắn, nhưng nếu xe bán tải chủ động chạy tới muốn diệt cậu, thì rốt cuộc ai sống ai chết chưa biết được đâu.
Nếu để xe bán tải dừng lại rồi súng máy hạng nặng trên xe bắt đầu khai hỏa, Cao Dương không chỗ trốn thì khó mà nói trước được điều gì. Nhưng xe bán tải chưa dừng, súng máy hạng nặng chưa thể bắn, mà chúng đã tiến vào tầm bắn của Cao Dương, Cao Dương còn vui mừng không kịp ấy chứ.
Tại chỗ ngồi xổm xuống giơ súng lên, ngắm chuẩn chiếc bán tải đang tiến lại gần. Khi chiếc bán tải vào cự ly hai trăm mét, Cao Dương đã nắm chắc phần thắng, nhưng cậu vẫn chưa nổ súng. Cậu muốn xem thử đám xe bán tải đó dám tiến lại gần mình bao nhiêu.
Cuối cùng, khi xe bán tải cách Cao Dương chưa đầy một trăm mét theo đường thẳng, mới đạp phanh dừng lại. Ngay khoảnh khắc chiếc xe dừng lại, Cao Dương phát súng thứ nhất bắn chết xạ thủ súng máy trên thùng xe, phát thứ hai bắn chết xạ thủ phụ, phát thứ ba bắn chết tài xế.
Hai chiếc bán tải ở rất gần nhau, nhìn thấy chiến quả ba phát súng 'bạch bạch bạch' của Cao Dương, xạ thủ súng máy trên chiếc xe thứ hai sợ mất vía. Hắn không còn nghĩ đến chuyện bắn chết Cao Dương nữa mà từ trên thùng xe nhảy vọt ra ngoài. Thế nhưng ngay khi hắn vừa nhảy ra, Cao Dương nổ một phát súng trúng ngay sau gáy tên xạ thủ nhảy xe đó.
Cao Dương vốn định bắn vào lưng, nhưng khi tên xạ thủ đó ngã xuống lại vừa vặn đâm đầu vào họng súng.
Một phát bắn chết tên xạ thủ phụ dũng cảm hơn, một phát bắn chết tài xế, lần này chẳng còn ai làm phiền Cao Dương uống nước nữa.