Bị đạn bắn trúng, đôi khi sẽ không thấy đau, đợi đến khi cảm thấy như bị nước làm ướt, thực ra là máu đã chảy ra rồi.
Nhìn một cái không thấy đạn bắn từ đâu tới, Cao Dương trước tiên lộn một vòng, sau đó nhìn vào thắt lưng mình, kết quả anh phát hiện cảm giác ướt át kia đúng thật là nước, bình nước của anh đã bị bắn thủng.
Nếu như trúng đạn vào thắt lưng, coi như anh phải bỏ mạng tại nơi này. Cao Dương thở phào nhẹ nhõm một hơi, lúc này mới đi quan tâm tại sao mình lại bị tập kích.
Liên tục chạy, sau khi bắn một băng đạn về hướng mà anh cảm thấy có người nổ súng, Cao Dương vội vã chuyển vị trí. Thế nhưng chỉ mới di chuyển ngang được hơn mười mét, phía bên cạnh anh tiếng súng nổ vang dội, đồng thời lúc đó, Cao Dương đã hiểu tại sao quân truy kích lại đuổi đến nhanh như vậy.
Di chuyển hơn mười mét, trong khe hở giữa những hàng cây, Cao Dương nhìn thấy có một con đường nhỏ, hơn nữa kẻ địch đang nối thành một hàng dài trên đường, lao thẳng về phía anh.
Khi Cao Dương đang chạy trong rừng rậm về phía đỉnh núi, thì kẻ địch lại chạy thẳng theo con đường nhỏ, chắc chắn nhanh hơn anh rất nhiều. Hơn nữa vừa chạm mặt đã là khoảng cách chưa đầy hai mươi mét, điều may mắn trong cái rủi là phát súng đầu tiên của kẻ địch không bắn trúng anh.
Không thể chạy thẳng được, anh liên tục điểm xạ vài phát, bắn hạ toàn bộ kẻ địch mà mình nhìn thấy, Cao Dương mới bắt đầu quay đầu bỏ chạy.
Không làm thì không chết, muốn làm anh hùng thì phải trả giá. Tuy nhiên xét cho cùng, Cao Dương không hề hối hận với lựa chọn của mình, chỉ là cảm thấy vô cùng bất lực với vận may của bản thân.
Cao Dương cứ tưởng vận rủi của mình đã qua đi, nhưng xem ra, vận đen vẫn chưa rời bỏ anh. Ngã bị thương trong phòng tắm, đau răng ảnh hưởng đến sức chiến đấu, những chuyện này đều không đáng kể, ông trời hết lần này tới lần khác dồn anh vào đường cùng. Đẩy anh đến trước mặt quân truy kích mới là điều khiến người ta không thể nhẫn nhịn nổi.
Cao Dương cảm thấy đây là nhịp điệu không chơi chết anh thì không xong.
Lắng nghe tiếng súng và tiếng bước chân dồn dập phía sau, Cao Dương nhiều nhất chỉ dám quay đầu nhìn lại, ngoài việc cắm đầu chạy thục mạng ra thì hoàn toàn không còn cách nào khác.
Chạy trên sườn núi có độ dốc khoảng ba mươi độ, Cao Dương hoặc là xuống núi, hoặc là chạy ngang. Chạy lên trên chắc chắn không được, chưa nói đến việc sẽ ảnh hưởng đến tốc độ, hơn nữa Cao Dương không biết kẻ địch theo đường nhỏ đi lên đã chiếm được điểm cao trên đỉnh núi hay chưa. Còn nếu chạy xuống dưới? Lại sợ quân truy kích đang đợi chặn đầu phía dưới, thế nên lựa chọn duy nhất của Cao Dương chính là chạy ngang.
Đang chạy, Cao Dương thấy phía trước có một bụi rậm, đi vòng từ hai bên thì quá xa, anh chọn bụi rậm thưa thớt ở giữa rồi nhảy vọt qua. Nhưng khi chân phải anh tiếp đất, lại phát hiện mặt đất mọc đầy cỏ dại không hề chắc chắn như lẽ ra phải thế, mà sau khi hẫng một cái, một bàn chân trực tiếp dẫm thủng mặt đất.
Xong đời, quả nhiên lại đến nữa. Cao Dương lúc này mới hiểu ra, bất kể là vị thần tiên nào nhìn anh không vừa mắt, tóm lại là phải chơi chết anh mới chịu thôi.
Một nửa thân mình của Cao Dương đã lún xuống dưới đất, tuy cái hố do chân phải dẫm sập không sâu lắm, chỉ cao hơn một mét, nhưng cũng khiến anh ngã một cú đau điếng. May mà khi chân phải vừa chạm đất chắc chắn, Cao Dương đã kịp thời thu chân lộn vòng để giảm lực, nên cuối cùng không bị gãy chân.
Khi nửa thân trên nhào tới trước, mặt đất mà Cao Dương chạm vào lại sập xuống lần nữa, anh rơi hẳn vào một cái hố sâu khoảng một mét rưỡi.
Đứng thẳng người dậy, lắc lắc cái đầu, quay đầu nhìn thấy quân truy kích đã ở ngay trước mặt. Cao Dương không kịp leo ra ngoài, trực tiếp coi cái hố cạn mà mình đang đứng làm công sự, pặc pặc nổ hai phát súng sau đó thu người xuống dưới, chỉ lộ ra nửa cái đầu, thấy một tên bắn một tên. Trong nhất thời, vậy mà anh lại bắn chết liên tiếp mấy tên truy binh đang bám sát phía sau.
Bị Cao Dương bắn liên tiếp như vậy, một tên trúng đạn ngã xuống đất gào thét vài tiếng, đám truy binh phía sau lập tức dừng bước.
Có thể nghe thấy tiếng người hoạt động không xa, nhưng Cao Dương lại không nhìn thấy người.
Cao Dương nghĩ mãi không thông, mặt đất đang yên đang lành sao lại có hố cơ chứ, lại còn là một mặt đất trông rất bình thường mà anh đột nhiên dẫm ra một cái hố.
Cao Dương không tin thần thánh, cũng không mê tín, nhưng lúc này, anh không nhịn được bắt đầu suy nghĩ lung tung. Mọi chuyện xui xẻo hay các loại trải nghiệm quá mức kỳ lạ liên tiếp xảy ra, khiến anh bắt đầu nghi ngờ liệu mình có thực sự đắc tội với vị thần tiên nào hay không.
Tuy nhiên, đối với Cao Dương mà nói, dù cho chư thiên thần phật đều muốn hại chết anh, anh cũng sẽ không ngồi chờ chết như vậy. Tuy không có cơ hội rời khỏi cái hố lớn, nhưng Cao Dương vẫn nâng súng lên. Nếu không thể rời đi, vậy thì cứ chiến đấu tiếp, hoặc là anh bị bắn chết, hoặc là những kẻ muốn giết anh đều bị anh bắn chết từng tên một.
Lại có hai người ló đầu ra, Cao Dương nổ súng bắn chết một tên trong đó, tên còn lại rụt đầu về sau liền gào lên: "Hắn có công sự! Lựu đạn! Lựu đạn! Ném chết hắn!"
Cao Dương trợn to mắt, nhìn thấy mấy cái bóng đen trên trời bay tới, vội vàng rụt đầu lại, giấu thân mình vào trong cái hố lớn.
Cao Dương từ trước tới nay chưa có cơ hội quan sát kỹ cái hố đã "hại khổ" mình này. Lúc anh tránh lựu đạn rụt đầu vào trong, nhờ ánh sáng yếu ớt, lại phát hiện bên trong cái hố mình đang ẩn nấp là rỗng. Đó là một cái hang động rộng khoảng hai ba mét vuông, trên đỉnh có lớp đất dày chừng hai ba mươi phân, nhưng điều khiến Cao Dương kinh ngạc là trong hố có vài cây gỗ chống đỡ lớp đất phía trên.
Chờ sau khi nghe thấy vài tiếng nổ ầm ầm, Cao Dương ngẩng đầu lên, bắn chết hai tên ló ra quan sát tình hình, thì lại nghe thấy một giọng nói tức giận điên cuồng hét lên: "RPG! Lấy RPG tới đây!"
Lần này tiêu thật rồi!
Cao Dương muốn rời khỏi cái hố đang giam giữ mình, nhưng hai tay chống xuống, thân mình vừa nhô lên được một nửa, mặt đất nơi tay anh chống lại sập xuống.
Đứng vững lại, Cao Dương nhìn thấy một gã da đen vác RPG xuất hiện trước mắt. Anh đặt ngang súng, Cao Dương một tay cầm súng, quét một loạt đạn hạ gục xạ thủ RPG, nhưng đúng lúc này, anh trơ mắt nhìn thấy lại có hai quả lựu đạn bay tới.
Trong tuyệt vọng lại rụt đầu vào trong hố lần nữa, lựu đạn phát nổ. Tuy lựu đạn không rơi vào trong hố khiến anh không thể né tránh, nhưng Cao Dương lại nghe thấy một tiếng phóng tên lửa, ngay sau đó là tiếng xèo xèo, rồi sau đó nữa, chính là tiếng "phập" trầm đục.
Trong hố đầy bụi mù, Cao Dương dùng tay phẩy phẩy, lại phát hiện sau khi tên lửa xuyên thủng lớp đất trên đỉnh hố bên cạnh anh, nó đã chui vào trong hố rồi mới nổ, thế nhưng anh hoàn toàn không cảm nhận được sóng xung kích của vụ nổ.
Tên lửa lại khoan ra một cái lỗ trên đỉnh hố, đợi đến khi Cao Dương nhìn kỹ rõ ràng, cuối cùng đã hiểu tại sao mình không bị nổ chết.
Nơi giam giữ Cao Dương là một cái hố, khi tên lửa xuyên thủng lớp đất trên đỉnh hố, lớp đất không thể kích nổ tên lửa, sau đó tên lửa sau khi chui vào trong hố, lại cắm chéo vào vách hố, rồi tên lửa lại xuyên qua một tầng đất nữa, chui vào trong đất mới nổ tung.
Đầu óc Cao Dương hơi mông lung, anh ngẩn ngơ nhìn cái lỗ nhỏ mà tên lửa khoan ra trong hố, cuối cùng linh quang chợt lóe, sau đó nhanh chóng bò tới trước cái lỗ nhỏ đó, dùng báng súng nện mạnh một cái, một cái lỗ hổng lớn liền xuất hiện.
Bên trong cái hố, là một cái hang.
Cao Dương nện hai cái khiến miệng hang đủ rộng cho mình chui qua, sau đó nhoài người về trước, lộn vào trong hang.
Chặn miệng hang là lớp đất không dày lắm, phía sau lớp đất, Cao Dương đụng phải thứ gì đó giống như gỗ. Hơn nữa chiều cao của hang động cao hơn anh dự đoán, từ chỗ anh chui vào đến mặt đất chắc phải cao tới hai mét, vì thế Cao Dương đã ngã bổ chửng xuống mặt đất.
Bị ngã một cú đau điếng, Cao Dương lại thấy rất vui. Anh chui vào đây khi hoàn toàn không biết tình hình bên này thế nào, đau một chút không sao, không ngã chết là tốt rồi.
Đưa tay không thấy năm ngón, Cao Dương căn bản không nhìn thấy gì cả. Anh có đèn pin, nhưng kẻ địch chắc chắn sẽ vào ngay lập tức, vì vậy Cao Dương lập tức dùng súng làm gậy chống, vừa dò dẫm mặt đất vừa đi ra ngoài.
Cao Dương đi rất nhanh, hơn nữa trong lúc một tay dùng súng dò đường, tay kia bắt đầu tháo bỏ lớp ngụy trang trên người. Chờ đến khi có thể lấy được ba lô xuống, Cao Dương vội vàng lấy đèn đeo đầu trong ba lô ra.
Bật đèn đeo đầu lên, Cao Dương cuối cùng cũng nhìn rõ bộ dạng bên trong hang động.
Hang động tối om, rất tròn, nhưng mặt đất lại bằng phẳng, cả hang vừa dài vừa thẳng, đường kính khoảng hơn ba mét, hơn nữa hình dáng cực kỳ cực kỳ quy củ. Trên đỉnh hang còn có những thạch nhũ giống như nhũ đá, nhưng màu sắc lại là màu đen. Phản ứng đầu tiên của Cao Dương là cái hang này do nhân công đào ra, ít nhất cũng là trải qua cải tạo của con người mới có được mặt đất bằng phẳng như vậy. Nhưng sau khi sờ vào vách hang và nhìn kỹ một lần, anh nhanh chóng phát hiện ra cái hang này không thể nào do sức người đào ra được.
Vách hang toàn là đá, là đá núi lửa màu đen, Cao Dương lập tức hiểu ra, cái hang này là ống dẫn dung nham.
Khi núi lửa phun trào, lúc dung nham lỏng chảy, bề mặt nguội đi khá nhanh nên tạo thành một lớp vỏ. Còn dưới lớp vỏ cứng, nham thạch nóng chảy có nhiệt độ cao, tốc độ dòng chảy nhanh vẫn tiếp tục chảy, tạo thành ống dẫn dung nham. Đợi đến khi núi lửa ngừng phun trào, nham thạch nóng chảy trong ống dẫn dung nham tiếp tục chảy đi, thế là tạo thành hang dung nham trống rỗng.
Vốn thích xem các chương trình khoa giáo, Cao Dương sau khi biết cái hang mình đang ở là chuyện gì xảy ra, không khỏi nảy sinh một phần cảm khái, quả nhiên là trời không tuyệt đường người mà.
Suy nghĩ một chút liền hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra, Cao Dương lập tức tắt đèn đeo đầu. Quân truy kích phía sau chắc chắn sẽ đuổi theo vào đây, bật đèn chẳng khác nào chỉ dẫn cho người ta biết bia ngắm ở đâu. Trong hang động vô cùng bằng phẳng, lại còn thẳng tắp, tắt đèn cũng vẫn chạy như thường.
Chạy về phía trước một đoạn, Cao Dương nghe thấy tiếng người nói chuyện phía sau. Hiệu ứng cộng hưởng âm thanh của hang động rất mạnh, Cao Dương lập tức chậm bước chân lại, sợ bị người ta nghe thấy tiếng bước chân của mình.
Ban đầu, Cao Dương rất lo lắng trong hang sẽ không đủ không khí, nhưng ở một lúc, không thấy cảm giác bí bách, Cao Dương đã yên tâm. Xem ra đây là một ống dung nham điển hình, mà ống dung nham điển hình thường có rất nhiều nhánh nhỏ, biết đâu cái hang anh đang ở chỉ là một nhánh nhỏ mà thôi.
Lắng nghe tiếng ồn ào phía sau một lúc rồi lại không còn động tĩnh nữa, Cao Dương không hề có hy vọng xa vời rằng kẻ địch sẽ rút lui. Không có gì bất ngờ cả, kẻ địch chắc chắn là đi tìm nguồn sáng rồi, hơn nữa Cao Dương cũng không quên, kẻ địch có thiết bị nhìn đêm.
Cao Dương vẫn luôn đếm bước chân của mình, anh ước tính mình đã đi trong hang được khoảng ba trăm hai mươi mét. Nắm lấy cơ hội phía sau không có người, Cao Dương bật đèn đeo đầu lên một cái, cuối tầm ánh sáng vẫn là một mảng tối đen, căn bản không nhìn thấy tận cùng của hang động.