Cao Dương chuẩn bị sẵn sàng khẩu súng đang sử dụng. Trong hang núi tối đen như mực, còn bên ngoài hang lại nắng chói chang, loại AK-74M gắn ống kính nhìn đêm không còn dùng đến nữa, Cao Dương bèn thay lại khẩu AKM của mình.
Về phần tù trưởng và những người khác, mỗi người đều cầm một khẩu súng trường, trên người ít nhất còn đeo thêm hai khẩu nữa. Chỉ là họ không có áo tác chiến hay túi đạn các loại để đựng băng đạn, nên cạnh mỗi người đều đặt một đống băng đạn.
Bộ tộc Akuri hiện nay đã dùng súng trường thay cho cung tên để săn bắn, nhưng dù là dùng súng hay dùng cung, những thói quen đã ăn sâu vào máu thịt thì rất khó thay đổi. Cho nên dù là cầm súng bắn người, phương thức chiến đấu của họ vẫn y hệt như lúc đi săn.
Lẻn đến gần con mồi, sau khi vào tầm bắn thì bắn một mũi tên rồi đuổi theo con mồi chạy mãi, chỉ chờ con mồi trúng độc mà chết, đây là cách săn bắn vào mùa mưa.
Mai phục tại một nơi, đa số là bên cạnh ao nước, giữ yên lặng, xác định vị trí ở đầu gió nơi con vật không ngửi thấy mùi, rồi đợi con mồi lại gần ao nước uống thì bắn một mũi tên, đây là cách săn bắn vào mùa khô.
Bây giờ cần mai phục, mấy người bộ tộc Akuri không cần ai dạy cũng biết, từng người một phục kích vô cùng chuyên nghiệp, chỉ lộ ra một họng súng, chờ kẻ địch xuất hiện là nổ súng. Điều này chẳng khác gì phương pháp họ rình rập con mồi vào mùa khô, đó là lý do tại sao tù trưởng lại nói là "mai phục săn thú".
Sau khi đã chuẩn bị xong xuôi cho cuộc phục kích, thì không được cử động cũng không được nói chuyện, để tránh làm kinh động đến những loài động vật vốn vô cùng nhát gan và nhạy cảm. Phải biết rằng vào thời đại bộ tộc Akuri còn săn bắn bằng cung tên, thứ giết chết con mồi là chất độc chứ không phải dựa vào uy lực bản thân của cung tên. Thế nên khi đi săn phải mai phục ở khoảng cách rất gần con mồi. Thông thường, khoảng cách sẽ không quá mười mét, vì vậy, mai phục không động đậy cũng không nói chuyện đã trở thành bản năng của người Akuri.
Phục kích gần lối vào hang núi rất lâu mà vẫn không thấy ai đến, ngay khi Cao Dương cảm thấy hơi nản lòng muốn rời đi, thì cuối cùng cũng nghe thấy tiếng bước chân rầm rì.
Hai người da đen tiến lại gần cửa hang, súng đều đeo sau lưng, trông có vẻ ẻo lả, uể oải tiến về phía cửa hang.
Người đến chỉ có một tốp, số lượng ít hơn nhiều so với dự đoán của Cao Dương. Hơn nữa nghe tiếng động cũng không giống như có những người khác nữa.
Sau khi lại gần cửa hang, một người da đen uể oải nói: "Gã trong hang kia lợi hại quá, một mình giết chết nhiều anh em chúng ta như vậy, cậu nói xem liệu hắn có gọi thêm người tới không? Kiểu lợi hại như hắn ấy?"
Người da đen kia lắc đầu nói: "Gã trong hang đó chết chắc rồi, nhưng tôi cũng lo có thêm nhiều người lợi hại đến đây. Tôi cảm thấy mỏ kim cương của đại úy Sadik đã không còn là bí mật nữa, chắc chắn sẽ có nhiều người đến tranh giành kim cương thôi."
Đều đã đi tới cửa hang, một người da đen nhìn quanh bốn phía rồi kéo áo người kia, nói: "Nghe này, Zari. Ở đây chỉ có hai chúng ta, vào trong hang rồi thì còn cơ hội nào tốt hơn nữa, cậu có nghĩ chúng ta nên nhân cơ hội này mà chuồn không? Cậu còn muốn làm việc cho Sadik à? Sau này sẽ có nhiều người lợi hại đến, tôi thấy ở lại nguy hiểm quá."
Người tên Zari kia cũng đầy vẻ do dự, nhưng sau khi ngập ngừng hồi lâu, vẫn lắc đầu nói: "Không được, chúng ta không chạy được xa đâu, hơn nữa tôi cũng không muốn chạy. Ở đây mỗi tháng nhận được hai ngàn đô la, lại còn có đàn bà. Nếu chúng ta rời đi, sau này làm gì còn cơ hội bắt nô lệ nữa. Hiện giờ số tiền tôi kiếm được cũng đủ để rời khỏi đây về nhà cưới một cô vợ rồi, nhưng thế thì có ý nghĩa gì? Lần trước lúc bắt nô lệ, cậu đã làm con đàn bà đó bao nhiêu lần? Hơn nữa chúng ta thường xuyên có những cơ hội như vậy, cơ hội muốn làm gì thì làm, cậu nỡ đi sao? Yên tâm đi, Sadik sẽ tìm nhiều người lợi hại hơn đến thôi, chẳng phải hắn đã nói rồi sao, hơn nữa tôi tin hắn cũng sẽ không tiếc tiền để bảo vệ mỏ kim cương của mình, cho nên không cần quá lo lắng."
Người da đen kia cũng do dự, gãi đầu bứt tai một lúc lâu, cuối cùng cũng thở dài nói: "Tất nhiên là tôi cũng không nỡ rời đi rồi, lần trước bắt được con nhỏ đó, tôi thật không nỡ giết nó, nhưng nó còn nhỏ quá không làm việc được, Sadik lại không chịu nuôi kẻ không làm được việc, tiếc thật. Nhưng mà tôi cũng hơi không nỡ rời đi thật, chỉ là tôi lo cái nguy hiểm sau này thôi. Nhưng cậu nói đúng, Sadik chắc chắn sẽ tìm nhiều tay chơi giỏi đến bảo vệ hắn. Ừm, chúng ta quả thực có thể ở lại xem tình hình rồi mới quyết định. Này Zari, con nhỏ lần trước cậu thấy thế nào?"
"Phì, bị các cậu chơi nát bét cả rồi, lúc đến lượt tôi thì chỉ còn thoi thóp, chưa kịp sướng xong đã chết rồi."
Nghe cuộc đối thoại của hai tên cặn bã, Cao Dương nhớ tới bốn cô gái bộ tộc Akuri đã chết, ngọn lửa giận dữ bùng lên tận đỉnh đầu, đốt nóng khiến Cao Dương vô cùng khó chịu, nung nấu ý định muốn bắn chết ngay hai kẻ đang tính đường đào ngũ kia.
Dù phẫn nộ, nhưng Cao Dương không thể bắn chết chúng ngay lập tức. Sau khi suy nghĩ, anh khẽ nói: "Đừng bắn, ta muốn hỏi chúng vài chuyện."
Sau khi dặn dò tù trưởng và mọi người, Cao Dương đột ngột nổ súng, viên đạn găm trúng báng súng trường đeo ngược sau lưng của một tên da đen. Đợi hai kẻ đó sợ muốn chết khiếp, Cao Dương hét lớn: "Đừng cử động, vứt súng xuống đất, rồi giơ tay lên nằm sấp xuống!"
Cả hai tên đều không cầm súng trên tay, chúng cũng không có dũng khí phản kháng. Nghe tiếng súng và tiếng quát của Cao Dương, một tên quay đầu chạy thục mạng. Cao Dương thu súng lại, một phát đạn găm vào chân tên đang bỏ chạy, khiến hắn lăn lộn ngã xuống đất. Còn tên kia, người tên Zari, phản ứng chậm hơn một chút nên cũng thoát khỏi số phận ăn một phát đạn.
Đợi cho một tên nằm sấp dưới đất, một tên đang rên rỉ trên mặt đất, Cao Dương bước ra, chĩa họng súng vào tên tên là Zari, trầm giọng nói: "Chúng mày có tổng cộng bao nhiêu người, tại sao lại đến đây?"
Zari sợ mất mật nói: "Chỉ có hai chúng tôi thôi, chúng tôi muốn vào trong, ông... ông là người trong hang đó? Ông ra rồi?"
Cao Dương lạnh lùng nói: "Không sai, chính là ta. Nói cho ta biết, mục đích các ngươi đến đây là gì?"
Zari vừa khóc vừa nói: "Sadik bắt hai chúng tôi đến thông báo cho những người canh giữ trong hang, bảo họ rằng người đổi ca sẽ đến muộn một chút, họ phải canh gác lâu hơn."
"Tại sao?"
"Sadik chỉ muốn nhanh chóng xử lý ông... hắn không đợi nổi nữa. Nhưng gã người Tuareg kia nói phải đợi lâu hơn mới được tấn công. Sau đó Sadik quyết định tập hợp tất cả nhân lực, sai người đưa súng phóng lựu tới. Hắn muốn mang súng phóng lựu vào trong hang."
Súng phóng lựu, trong hang núi quả là lựa chọn không tồi. Nghĩ đến tình hình trong hang, Cao Dương thấy vài chục quả lựu đạn bắn vào thì mình không chết cũng phải mất mạng.
Cười nhạt một hồi, Cao Dương trầm giọng hỏi: "Sadik ở đâu?"
"Hắn ở trong doanh trại."
"Khi nào thì súng phóng lựu được đưa đến?"
"Không biết, trạm gác có súng phóng lựu cách đây khá xa, nếu lái xe chở tới thì trước khi trời tối chắc chắn sẽ đến."
"Trong doanh trại có bao nhiêu người?"
"Hiện giờ có hơn ba mươi người. Ngoài những binh lính ở trạm gác, những người khác đều đã về hết rồi."
"Gã người Tuareg đó, hắn ở đâu?"
"Họ có nhà riêng, đang nghỉ ngơi trong đó."
"Vẽ cho ta sơ đồ địa hình doanh trại."
Zari giơ ngón tay, run rẩy vẽ một cái khung hình vuông trên mặt đất, sau đó đợi một lúc mới mếu máo nói: "Xin lỗi, tôi không vẽ được, tôi thực sự không vẽ được, xin đừng giết tôi."
Cao Dương khẽ nói: "Vậy thì không cần vẽ nữa. Nói cho ta biết căn phòng Sadik ở là phòng nào, còn cả căn phòng gã người Tuareg kia ở nữa."
"Phòng của Sadik à, có đặc điểm gì nhỉ, để tôi nhớ xem... phòng hắn có cửa sổ, trên cửa sổ có kính. Những căn phòng của mấy gã Tuareg kia, phòng của họ là mấy căn ở rìa, ở rìa doanh trại có ba căn nhà riêng biệt, rất dễ phân biệt, mấy gã Tuareg đó ở trong đó."
Cao Dương nói lớn với tù trưởng và những người đang trốn gần đó: "Tù trưởng, ông tự ra đây một chút."
Đợi khi tù trưởng đột ngột xuất hiện, đứng trước mặt Zari, tên Zari kia càng run rẩy dữ dội hơn. Lúc này Cao Dương chỉ vào tù trưởng nói: "Trước đây các ngươi đã giết sạch một bộ tộc nguyên thủy giống ông ấy, ai làm, nói cho ta biết."
Zari vội vàng xua tay: "Không phải tôi, thực sự không phải tôi. Là đám người chuyên tìm các ngôi làng để tấn công bắt nô lệ làm việc đó. Họ vốn muốn bắt những người man di đó về làm việc, nhưng không ai biết nói tiếng của đám người man di đó, hơn nữa tính cách chúng quá hoang dã, hoàn toàn không thể bắt chúng làm việc được, cho nên, Salvi đã giết sạch họ."
Cao Dương trầm ngâm một lát, hỏi: "Salvi, hắn chết chưa?"
"Chưa, hắn hiện đang ở cùng Sadik. Mấy hôm trước Salvi đi tìm, chính là tìm họ."
Zari chỉ vào tù trưởng rồi nói tiếp: "Chỉ có Salvi từng tìm thấy một bộ tộc người man di. Sau khi Sadik phát hiện có người man di đến tấn công, liền để Salvi dẫn người đi tìm và giết sạch họ. Mấy ngày trước Salvi vẫn luôn ở bên ngoài, hắn vừa mới dẫn người về, chưa kịp bắt kịp những chuyện xảy ra ở đây."
"Salvi có đặc điểm gì không?"
"Đặc điểm, hắn không có đặc điểm gì cả, hắn... hắn rất hung dữ, cực kỳ hung dữ, làm người ta nhìn vào đã thấy rất sợ hãi. Ngoài cái đó ra, tôi thật sự không biết hắn còn đặc điểm gì nữa."
Cao Dương không còn gì để hỏi nữa, anh rất ôn hòa nói với Zari: "Ngươi rất may mắn, ta đoán là ngươi không nói dối, cho nên ta quyết định tha cho ngươi."
Ngay khi Zari đang mừng rỡ khôn xiết, Cao Dương đột ngột nổ súng, bắn nát đầu Zari.
Lúc này, tên còn lại đang ôm chân rên rỉ ở bên cạnh ngốc nghếch hỏi: "Ông vừa mới bảo tha cho hắn mà."
Cao Dương gật đầu nói: "Không sai, ta quả thực đã tha cho hắn. Ta để hắn chết trong lúc đang rất vui vẻ và nhẹ nhõm, đây là ân huệ ta dành cho sự hợp tác nhiệt tình của hắn. Còn ngươi, ngươi sẽ sớm biết hắn may mắn đến mức nào."
"Đừng! Đừng, cầu xin ông, ông hỏi đi, ông hỏi gì tôi cũng nói cho ông biết!"
Cao Dương giơ súng lên, nhắm vào cái chân còn lại của tên đó, nhưng sau khi do dự một lúc, cuối cùng anh vẫn không nổ súng, mà thở dài nói: "Biết không? Ta vẫn luôn tưởng mình là một tên cặn bã, nhưng giờ ta phát hiện ra mình không phải, vì so với những kẻ cặn bã thực sự như các ngươi, ta vẫn còn lòng đồng cảm, còn chính nghĩa, và đặc biệt là, ta còn lòng trắc ẩn. Ta vốn định đánh gãy tứ chi của ngươi, để ngươi chết trong đau đớn, nhưng ta lại không xuống tay nổi."
Tự giễu cười một cái rồi lắc đầu, Cao Dương khẽ nói: "Cho nên, đành phải cho ngươi cái giá rẻ vậy. Ngươi tuy phải chết, nhưng ngươi sẽ chết không quá đau đớn đâu."
Nói xong, Cao Dương nổ súng bắn nát tim tên đó.