Khi chạy về phía dòng nước, Cao Dương đã tiện tay mở nắp bình nước ra, đợi đến khi hắn lao mình xuống nước, ừng ực ừng ực uống no bụng thì bình nước cũng đã đổ đầy.
Trì hoãn một lát, Cao Dương quay đầu nhìn lại, phát hiện truy binh đã đến trong vòng bốn trăm mét.
Cao Dương đành từ bỏ ý định qua sông tại chỗ, đạo lý đánh địch lúc nửa chừng vượt sông hắn vẫn hiểu, nước sông tuy không sâu, chảy cũng không quá xiết, nhưng nước ngập qua đùi vẫn có thể gây cản trở rất lớn cho hành động, qua sông chắc chắn sẽ làm mất quá nhiều thời gian.
Uống đủ nước, tâm trạng Cao Dương lúc này nhẹ nhõm và vui vẻ, tuy uống no nước chạy lên cảm giác trong bụng óc ách, nhưng những điều này không đủ để ảnh hưởng đến tâm trạng của Cao Dương.
Quay lại bờ, chạy dọc theo bờ sông tiếp, cảm thấy trên người hơi nhiều vật cản, Cao Dương định vứt bớt đồ, nhưng hắn nhìn qua, cảm thấy thứ gì cũng có tác dụng lớn, nhất là hai bình nước không được cố định chạy cứ lắc lư rất vướng víu, nhưng nghĩ lại tình cảnh khốn đốn vừa rồi, Cao Dương không những không nỡ vứt bình nước, mà còn đóng nắp bình nước nãy giờ chưa kịp đóng lại.
Cao Dương lúc này đã thả lỏng hơn nhiều, nhưng nghĩ đến việc Đại úy Sadik bị hắn dẫn đến, mà Tù trưởng và những người khác rốt cuộc có việc gì hay không thì vẫn chưa biết, nghĩ đến việc này, tim Cao Dương lại bị thắt chặt lại.
Dù đã làm những gì, mục đích ban đầu cũng là mục đích duy nhất của Cao Dương thực ra chỉ có một, đó là có thể đảm bảo an toàn cho Tù trưởng và mọi người, mà hiện tại, hắn lại không biết sự mạo hiểm của mình rốt cuộc có đạt được hiệu quả hay không.
Cao Dương rất muốn bắt một tên tù binh để hỏi thử, nhưng nhìn phía sau vẫn còn ít nhất ba mươi tên truy binh, đành tạm thời gạt suy nghĩ bắt tù binh ra sau đầu.
Truy binh phía sau bám rất sát. Nhưng Cao Dương lại không quá lo lắng. Người da đen phần lớn là sức bùng nổ tốt, chạy cự ly ngắn cực kỳ nhanh, về cơ bản đã thống trị đường đua điền kinh, nhưng sức bền của người da đen lại không ra sao cả. Còn về chủng tộc người da đen giỏi chạy đường dài là người vùng cao nguyên Đông Phi, giống như những người da đen thường xuyên giành quán quân trong các cuộc thi chạy đường dài và marathon, đều là kiểu trông gầy nhom, nhất là Kenya xuất hiện nhiều nhất kiểu người dáng như cành củi khô, nhưng sức bền lại cực tốt.
Người da đen giỏi chạy đường dài và chạy cự ly ngắn nhìn một cái là có thể phân biệt được ngay. Cao Dương biết trong đám truy binh của hắn không có ai giỏi chạy đường dài, đây là tin tốt đối với hắn.
Chạy thêm một đoạn nữa, truy binh phía sau Cao Dương dần dần không nhìn thấy nữa, mà phía trước Cao Dương lại xuất hiện rừng cây, nếu tiếp tục chạy thì lại phải vào rừng, mà sau khi vượt qua sông, vẫn còn một dải thảo nguyên rộng lớn.
Vào rừng lợi ích là có lẽ có thể cắt đuôi truy binh, nhưng nhược điểm là kỹ năng bắn súng của hắn không thể phát huy được, trong điều kiện tầm nhìn bị hạn chế, khoảng cách giao hỏa sẽ rất gần. Cho nên phe đông người chắc chắn sẽ chiếm ưu thế tuyệt đối, mà một khi trong đám truy binh có người giỏi theo dấu thì phiền phức sẽ rất lớn.
Nghĩ ngợi một chút, Cao Dương quyết định thà chịu mệt một chút dẫn đám người đi vòng quanh trên thảo nguyên, còn hơn là mạo hiểm vào rừng lần nữa. Hắn quen môi trường thảo nguyên, nhưng không quen rừng rậm, hơn nữa trên thảo nguyên hắn có thể ở khoảng cách rất xa đã tiêu diệt kẻ địch, phát huy ưu thế của mình đến mức tối đa, vả lại hắn còn có thể phục kích sau khi qua sông, thừa dịp kẻ địch đang vượt sông làm một cú đánh lúc nửa chừng.
Thừa dịp truy binh còn xa, Cao Dương vội vàng xuống nước, gian nan lội qua sông xong, đi xa thêm một chút, ngồi xuống ở vị trí cách bờ sông tầm hai trăm mét.
Nước uống đủ rồi, bắt đầu cảm thấy đói bụng, trong túi Cao Dương tuy có lương khô, nhưng ba lô sau khi làm ngụy trang thì không dễ lấy, cuối cùng Cao Dương vẫn lấy thỏi sô-cô-la khẩn cấp trong túi quần ra.
Sô-cô-la không phải loại quân dụng, trời nóng sẽ chảy ra, nhưng Cao Dương thà ăn sô-cô-la đã chảy thành bùn, cũng tuyệt đối không chọn loại sô-cô-la cấp quân đội ăn vào như mùn cưa.
Mở bao bì, nuốt gọn sô-cô-la vào miệng sau ba bốn miếng, nhai vài cái sô-cô-la còn chưa trôi xuống bụng, Cao Dương lại đột nhiên cảm thấy một chiếc răng hàm đau nhói lên.
Trong lúc không có sự chuẩn bị tâm lý, Cao Dương đột nhiên bị đau răng theo bản năng bịt miệng lại, vội vàng nuốt sô-cô-la xuống, sau đó uống một hớp nước, cảm giác đau đớn cực kỳ mãnh liệt lại vẫn không thể tiêu tan.
Cơn đau răng cực kỳ dữ dội khiến Cao Dương cảm thấy khó mà chịu đựng nổi, trải nghiệm đau đớn nhất trước kia của hắn là khi bị thương được Bruce xử lý vết thương, nhưng bây giờ, hắn cảm thấy đau răng còn đau hơn cả lúc bị Bruce thô bạo xử lý vết thương.
Nửa khuôn mặt của Cao Dương đều đau nhức cả lên, cơn đau răng kéo theo nửa cái đầu cũng choáng váng.
Cao Dương dùng sức gõ gõ vào mặt mình, trong lòng ngoài uất ức ra, vẫn là uất ức.
Sau khi nhìn thấy truy binh từ xa, Cao Dương lại có chút lúng túng không biết làm sao, hắn giơ súng thử một chút, cơn đau răng cực kỳ dữ dội lại khiến hắn có cảm giác khó mà nhắm bắn thuận lợi.
Chiếc răng bị đau là một chiếc răng hàm bên phải phía trên, rất sâu bên trong, khi Cao Dương nhắm mắt trái, dùng mắt phải tập trung tinh thần ngắm bắn, lại cảm thấy cơn đau răng cứ làm hắn phân tâm.
Có nên vì một chiếc răng sâu mà từ bỏ kế hoạch phục kích hay không, Cao Dương suy nghĩ một lát, cảm thấy không thể vì đau răng mà bỏ qua cơ hội hiếm có này, hắn quyết định đợi thêm chút nữa, biết đâu đánh nhau thật rồi sẽ quên mất đau răng thì sao.
Nhìn truy binh càng lúc càng gần, cho đến khi phát hiện ra dấu chân hắn để lại bên bờ sông lúc xuống nước thì dừng lại.
Có người giơ ống nhòm nhìn về phía Cao Dương, Cao Dương không nổ súng, hắn định đợi kẻ địch vượt sông rồi mới bắn, nếu kẻ địch từng tên một vượt sông thì thôi, nếu kẻ địch ùa lên tất cả đều xuống nước, thì đó chính là lúc hắn tha hồ mở tiệc tàn sát.
Đợi một lát, cuối cùng cũng có người xuống nước, điều khiến Cao Dương thất vọng là, cũng chỉ có một người xuống nước.
Kẻ địch rất cẩn thận, thế này thì chịu rồi, Cao Dương đành quyết định đợi có tầm bốn năm người qua sông rồi mới nổ súng, giải quyết xong đám đã qua sông là rút, nhưng ngay lúc người thứ nhất lên bờ, người thứ hai vừa xuống nước, Cao Dương lại một lần nữa trợn tròn mắt.
Vài cái bóng đen xuất hiện bên bờ sông, sau đó dọc theo bờ sông đi về phía kẻ địch đang ở lại bên bờ, nhìn thấy năm người Tuareg kia thế mà cũng đuổi kịp tới nơi, Cao Dương cả người đều không ổn rồi.
Có nên đánh phục kích hay không, đây là một vấn đề, trải qua vài lần so tài, Cao Dương rất kiêng dè mấy lão già Tuareg kia, mà thấy có một người vẫy vẫy tay, sau đó chỉ về phía hắn, năm người Tuareg còn lại lập tức cảnh giác lên. Còn chưa hội hợp với đại quân, đã từng tên một cúi thấp người xuống. Vừa đánh giá về phía hắn vừa nâng súng lên.
Nhìn những lão già Tuareg không bao giờ lơi lỏng cảnh giác, Cao Dương bất lực từ bỏ kế hoạch phục kích, hắn dám đánh cược đám người da đen kia ở cách hai trăm mét không bắn trúng hắn, nhưng không dám đánh cược mấy lão già Tuareg kia cũng không bắn trúng hắn, nếu bị người ta bắn loạn áp chế, sau đó lão già Tuareg bắn tỉa chính xác, người xui xẻo chỉ có thể là hắn.
Nhìn khoảng cách đường thẳng với người Tuareg vẫn còn ba trăm mét, Cao Dương quyết định không đợi nữa. Hắn phải nắm bắt cơ hội tiêu diệt một lão già Tuareg, sau đó lập tức chạy ngay, không cho đám người Tuareg kia cơ hội tiếp cận hắn.
Cách quá xa, Cao Dương không thể nhìn ra khẩu súng trên tay người Tuareg kia là súng rởm, chỉ có thể đại khái nhắm bừa một tên vậy.
Nâng súng lên, ngắm bắn kỹ lưỡng xong, khoảnh khắc Cao Dương nổ súng, lại cảm thấy chiếc răng đau nhức âm ỉ bấy lâu của hắn như nhảy dựng lên đau nhói một cái, thế là viên đạn trong phát súng này của hắn bay đi đâu không biết nữa.
Dùng AK bắn người ở cách ba trăm mét độ khó không nhỏ, nhưng Cao Dương vẫn có chút cơ hội. Nhưng bị cơn đau dữ dội đột ngột làm phiền như vậy, cái má đang áp vào báng súng chỉ hơi nhếch lên một chút, tư thế giữ súng đều biến dạng cả rồi, phát súng này dù thế nào cũng không thể bắn trúng được nữa.
Không kịp tức giận, Cao Dương xoay nòng súng, nhằm vào người đã qua sông lên bờ bắn một phát, mà điều khiến hắn cực kỳ kinh ngạc là, phát súng này hắn lại bắn trượt.
Vội vàng bắn bồi thêm, cuối cùng sau khi bắn trúng người đã qua sông, Cao Dương nhắm vào người vẫn còn ở dưới sông bắn một phát, lần này rốt cuộc cũng một phát thành công tiêu diệt địch, Cao Dương đứng dậy, cắm đầu chạy thục mạng về phía sau.
Chạy nhanh lên, sau khi huyết áp tăng, Cao Dương cảm thấy răng mình như đau nhói theo từng nhịp, đau đến mức hắn hoảng loạn, đau đến mức hắn bực bội, đau đến mức hắn không muốn đánh trận nữa, chỉ muốn nhanh chóng nhổ phắt chiếc răng đau kia đi cho rồi.
Sau khi chạy xa rồi, Cao Dương quay đầu nhìn lại một cái, lại thấy truy binh phía sau cuối cùng đã bắt đầu qua sông, lần này hắn hoàn toàn không còn ý định phục kích nữa, hiện tại đã có thể khẳng định, trong đám địch có cao thủ theo dấu.
Cao Dương hoàn toàn không còn tâm trí để đánh tiếp, cũng không còn tự tin, ngay lúc hắn đầy đầu đang nghĩ làm thế nào để xử lý chiếc răng đau nhói, liếc nhìn sang bên cạnh một cái, lại phát hiện bốn chiếc xe việt dã và hai chiếc xe bán tải hắn vừa bắn xong đang lái tới từ phía bên phải.
Trọng liên lại tới rồi, phía sau là mấy chục người, cộng thêm mấy lão già người Tuareg đang đuổi theo, Cao Dương bất lực thở dài một hơi, trên thảo nguyên không sống nổi nữa rồi, thôi thì vào rừng vậy.
May mà rừng cây cách Cao Dương không xa, chỉ là rừng cây nằm ngay dưới chân ngọn núi nhỏ bên rìa mỏ khai thác, đợi khi Cao Dương sắp vào rừng, xe ô tô không đuổi theo hắn nữa, mà dừng lại cách xa năm trăm mét trực tiếp dùng súng máy càn quét, còn về phần truy binh phía sau, lại tản ra thành một vòng cung rất lớn, bao vây lấy hắn.
Thở dài một hơi, nằm xuống né tránh đạn súng máy bò tiến vào trong rừng, Cao Dương chạy vài bước, liền phát hiện mặt đất đã có độ dốc, nếu hắn muốn vào rừng né tránh ô tô, dường như chỉ có thể lên núi.
Lên núi thì lên núi vậy, vòng sang trái qua ngọn núi nhỏ sẽ đụng phải truy binh, sang phải hay đi thẳng đều là lên núi, lùi lại là không thể nào, cho nên Cao Dương ngoài việc lên núi ra thực ra cũng không còn lựa chọn nào khác.
Ngọn núi nhỏ thực ra không cao lắm, cùng lắm chỉ cao chừng hai trăm mét, hơn nữa lúc mới lên núi độ dốc cũng không lớn, nhưng sau khi đi lên một đường rất bằng phẳng, càng lại gần đỉnh núi, độ dốc cũng dần lớn lên.
Ngọn núi nhỏ tuy không cao, nhưng phạm vi chiếm đất lại không nhỏ, ngọn núi chỉ cao chừng hai trăm mét, Cao Dương chạy mất nửa tiếng đồng hồ vẫn chưa tới nơi.
Tuy không có địa hình như vách đá chặn đường, nhưng độ dốc càng lúc càng lớn, Cao Dương cảm thấy tiếp tục lao lên đỉnh núi hơi lãng phí thể lực, cho nên hắn quyết định không lên đỉnh núi nữa, chỉ cần vòng sang một bên là được, hắn là đang trốn truy binh, chứ không phải đi leo núi.
Ngay lúc Cao Dương vừa quay người, định chạy vòng quanh núi, lại nghe pằng một tiếng súng vang lên, sau khi cảm thấy bên hông phải chấn động một cái, lập tức cảm thấy trên hông phải có cảm giác như bị nước làm ướt.