Đường Triều Phong Hoa Lộ

Lượt đọc: 930 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 259
Bách tính cũng biết ra vẻ ta đây

❊ ❊ ❊

“Từ xưa phùng thu bi tịch liêu, ta ngôn thu nhật thắng xuân triều, tình không nhất hạc bài vân thượng, tiện dẫn thi tình đáo bích tiêu……”

Lại là một độ đầu thu, trời cao mây nhạt, gió mát hơi mang theo chút sát khí. Sáng sớm hôm nay, mặt trời vừa mới nhô lên, hàng chục vạn bách tính đã tự phát tụ tập lại với nhau. Ai nấy đều lộ vẻ kích động, khung cảnh tuy hỗn loạn nhưng lại ẩn chứa một loại trật tự vô hình, dường như họ đang lặng lẽ chờ đợi điều gì đó.

Qua không lâu, bỗng nghe đằng xa truyền đến tiếng vó ngựa lộc cộc, một con lừa già lông trắng lắc lư xuất hiện trong tầm mắt mọi người.

“Đến rồi, đến rồi, Hầu gia nhà ta đến rồi!”

Ánh mắt vô số bách tính bừng sáng, nóng lòng mong đợi nhìn về phía thiếu niên kia.

“Các ngươi nghe nói chưa? Hầu gia lần này định san phẳng toàn bộ cổ thành, sau đó xây lại một tòa cự thành trên đó.”

“Cự thành? Lớn đến mức nào?”

“Ừm, to như Trường An thành vậy……”

“Xuy, lợi hại vậy sao? Thế chẳng phải là thành đế đô thứ hai rồi ư? Hầu gia thật là bản lĩnh, thiên hạ này chỉ có mình ngài dám làm như vậy!”

Một tia nắng sớm chiếu nghiêng, như thể vẽ nên một vầng thái dương sau lưng thiếu niên cưỡi lừa. Tiếng móng lừa lộc cộc bước đi thong dong, hàng chục vạn ánh mắt giao thoa, một luồng sức mạnh vô hình lặng lẽ sinh sôi, hóa thành vô số tín ngưỡng khí vận.

Hàn Dược không hề đến một mình, theo sau chàng là năm ngàn Huyền Giáp thiết kỵ.

Uất Trì Kính Đức cẩn thận cưỡi ngựa đi theo, thỉnh thoảng lại quan sát xung quanh, lo sợ có kẻ đột ngột đánh úp. Kể từ khi Hàn Dược gặp hiểm ba ngày trước, toàn bộ Huyền Giáp thiết kỵ đã điên cuồng quét sạch trong quân, chỉ cần phát hiện chút bất thường là lập tức bắt giữ tra tấn cực hình, thủ đoạn tàn khốc còn hơn cả Bách Kỵ Ty.

Sự thật chứng minh, đôi khi tra tấn cực hình cũng chẳng có tác dụng gì. Tổ chức Tiềm Long dường như đã ẩn mình vào bóng tối trong một đêm, ngoài hai tên tạp dịch kia ra, không hề xuất hiện thêm kẻ khả nghi thứ ba.

Uất Trì Kính Đức thậm chí không tra ra được rốt cuộc là ai đã đưa hai tên tạp dịch đó vào quân đội, cứ như thể chúng từ trên trời rơi xuống vậy.

Chắc chắn vẫn còn kẻ tiếp ứng, đáng tiếc là không tra ra được. Không còn cách nào khác, chỉ có thể tăng cường an ninh, Hầu gia đi đến đâu họ cũng theo sát đến đó.

Thực tế không chỉ có Huyền Giáp kỵ binh bảo vệ, trong bóng tối còn có năm lão giả tướng mạo âm nhu, năm người này chính là cao thủ mà Hàn Dược lựa chọn từ chỗ Lý Thế Dân. Ba ngày trước, Hàn Dược bị tập kích đã làm lộ ra việc Tiềm Long ẩn nấp trong quân, cũng ngay ngày hôm đó, Hoàng đế đột nhiên hạ lệnh khởi giá hồi kinh Trường An.

Lý Thế Dân đi rồi, văn võ bá quan đi rồi, thế gia quý phụ cũng đi rồi. Hoàng đế mang theo mấy vạn binh mã, chỉ để lại năm ngàn tư binh cho Hàn Dược, cùng với ba mươi vạn bách tính đang lũ lượt kéo đến.

Đầu thu đã đến, chẳng mấy chốc sẽ vào đông, mùa đông phương Bắc rất lạnh, nên Hàn Dược không có tâm trí suy nghĩ chuyện Hoàng đế trở về Trường An. Chàng phải tranh thủ phát triển, làm vài việc lớn trước khi mùa đông ập tới.

Lừa già Lão Bạch đi rất chậm, nhưng cuối cùng cũng tới nơi, Hàn Dược chậm rãi đi xuyên qua đám đông bách tính, dừng lại ở cổng thành Tương Bình cổ.

“Hầu gia tốt, Hầu gia tốt……”

Trên suốt dọc đường, những lời chào hỏi vang lên không dứt. Bách tính vốn dĩ chất phác như vậy, thích ai thì cười tươi đón chào, ghét ai thì tránh xa mà đi.

Hàn Dược không ngừng gật đầu đáp lễ, chàng xoay người xuống khỏi lưng lừa, nhảy lên một cái bệ đá vừa mới dựng xong.

“Các vị hương thân, mọi người nhìn cho kỹ, ta chính là Hàn Dược……” Nhiều người nhận thấy Hàn Dược lấy từ bên hông ra một vật kỳ lạ, rồi đưa vật đó lên miệng, tức thì một tràng âm thanh ầm ầm vang dội bốn phương.

“Ơ, giọng Hầu gia nhà ta to thật đấy!” Một bách tính đứng từ xa kiễng chân nhìn ra, không ngừng trầm trồ tán thán: “Hầu gia đúng là Hầu gia, giọng nói cũng cao vút hơn người thường.”

Một bách tính bên cạnh cười khẩy, khinh bỉ nói: “Đúng là không biết gì, đó là vì Hầu gia nhà ta dùng thần khí, vật trong tay ngài gọi là loa phóng thanh, có thể làm tiếng người to và vang xa hơn.”

“Cái này sao ngươi biết?”

Người bách tính kia lộ vẻ đắc ý: “Trước đây Hầu gia trấn giữ quan ngoại hỗ thị, từng lập ra một bảo khố tích điểm, trong đó có đủ loại thần khí bảo bối, đừng nói là loa phóng thanh, ngay cả đại bác hỏa thương cũng có. Ta từng nung gạch ở lò gạch kiếm được không ít tích điểm, cuối cùng đổi cho con ta một Tề Thiên Đại Thánh làm bằng lưu ly. Tề Thiên Đại Thánh ngươi từng nghe qua chưa? Chính là vật mà Hầu gia nhà ta tặng cho Tấn Dương công chúa đó……”

“Đó là vô giá chi bảo, thứ này cũng đổi được sao?” Một bách tính khác lộ vẻ kinh ngạc.

“Cái ta đổi là loại nhỏ, chỉ cao nửa thước, nhưng giá trị cũng không rẻ, có thế gia đại tộc ra giá năm trăm quan muốn mua, lão tử còn chẳng thèm đếm xỉa đến họ.”

Ực, ực!

Xung quanh vang lên tiếng nuốt nước miếng. Những bách tính này đều là mới bị trưng tập từ hai vùng Sơn Đông, Hà Bắc đến, nhiều người chỉ nghe danh Hàn Dược nhưng thiếu một nhận thức trực quan. Mọi người thi nhau kéo lấy người bách tính kia hỏi: “Vị lão ca này, ngài quý danh là gì? Nghe giọng điệu của ngài thì chắc là người có bản lĩnh, trước kia ngài có phải đi theo Hầu gia kiếm cơm không?”

“À ha ha ha, đúng vậy, ta họ Lưu, mọi người đều gọi ta là Lưu Lão Tam, lò gạch đỏ của Hầu gia chính là do nhà ta phụ trách.”

Đây là một đại lão! Mắt đám đông bách tính sáng rực, mấy người vẻ mặt nịnh nọt, cung kính nói: “Lưu Tam ca, huynh nói cái bảo khố tích điểm kia của Hầu gia bây giờ còn không?”

“Bảo khố của Hầu gia tất nhiên vẫn còn……” Lưu Lão Tam cười hắc hắc, phấn chấn nói: “Các ngươi cứ đợi xem, lại là một cơ hội phát tài nữa đấy.”

Thấy mọi người vẻ mặt đầy hoang mang, lão hắc hắc giải thích: “Trước kia Hầu gia xây dựng quan ngoại hỗ thị, để kích thích mọi người nỗ lực làm việc nên cho tích điểm rất hậu hĩnh, đợi đến khi xây xong hỗ thị thì tích điểm rất khó kiếm. Lúc đó bao nhiêu người hối hận đến mức muốn đập đầu vào tường, hận mình không liều mạng khi xây dựng hỗ thị…… Lần này Hầu gia đến Đông Bắc lại có hành động lớn, ta đoán chắc chắn phần thưởng tích điểm sẽ không ít.”

Mọi người chợt vỡ lẽ, đôi mắt đều sáng rực, một người cẩn thận hỏi: “Lưu Tam ca, không biết làm việc gì là kiếm lời nhất?”

“Tất nhiên là nung gạch!” Lưu Lão Tam nhướng mày, hơi khoe khoang nói: “Nghĩ lại Lưu Lão Tam ta ngày xưa nghèo rớt mồng tơi, trước khi đi theo Hầu gia thì bữa đói bữa no, con cái bệnh bẩm sinh, vợ thân thể cũng không tốt, cuộc sống trong nhà thảm không nỡ nhìn.”

Nói đến đây, lão thở dài một tiếng, giọng đầy cảm khái: “Từ khi theo Hầu gia, mỗi ngày chỉ cần bỏ chút sức lực nung gạch đỏ, làm việc nói mệt thì cũng không mệt, nhưng lại có thể kiếm được cả đống tích điểm, không chỉ cuộc sống sung túc, trong nhà còn bữa nào cũng có thịt ăn.”

“Ngày nào cũng ăn thịt?” Đám bách tính trố mắt kinh ngạc, nhiều người không nhịn được nuốt nước miếng.

Những bách tính này đều được trưng tập từ Sơn Đông, Hà Bắc tới. Vùng Sơn Đông còn đỡ, Hà Bắc lại là vùng đất trải qua chiến loạn, chính là nơi nghèo khó túng quẫn nhất toàn bộ Trung Nguyên. Bách tính đừng nói đến chuyện ăn thịt, ngay cả một bữa cơm no cũng khó.

Năm Vũ Đức thứ chín, Hộ bộ Đại Đường từng thống kê, mỗi năm Hà Bắc có tới một hai vạn người chết đói, thôn trại nào cũng thiếu đàn ông, ruộng đồng hoang phế mọc cỏ dại, trong kho lương nhà dân chuột đói chết, bách tính đổi con để ăn, thê thảm có thể thấy rõ.

Lý Thế Dân trưng tập nông dân Hà Bắc tới đi theo Hàn Dược, không phải không có ý mượn tay, Hoàng đế muốn mượn tay Hàn Dược để nuôi sống những bách tính này.

Để Hà Bắc tiếp tục suy tàn như vậy, thì thật là thây chất đầy đường rồi.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:223
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.