Dây cung kêu tranh tranh, một mũi tên bén nhọn phá không bay đi, trong đám cỏ xa xa bỗng truyền đến một tiếng kêu thảm thiết, có người trúng tên ngã xuống đất.
"Đại Hãn uy vũ, cung cứng phá không trăm bước, một mũi tên diệt sát con mồi, bội phục bội phục, không hổ là chủ nhân hùng bá đại thảo nguyên chúng ta!" Một tên quý tộc Đột Quyết cưỡi trên lưng ngựa lớn tiếng tán thưởng.
Đáng tiếc lời khen ngợi của hắn không đổi lại được thứ gì, Hiệt Lợi Khả Hãn nhẹ nhàng liếc nhìn hắn một cái, đạm nhiên nói: "Bản Hãn có gì uy vũ? Hiện nay các bộ tộc âm phụng dương vi, ta phát ba lần lệnh chiến tranh đều không thấy tập kết, ai, chim ưng đã gãy cánh, hiện tại Bản Hãn chỉ là một phế nhân săn bắn Hán nô để tiêu khiển mà thôi."
Vị từng là hùng ưng thảo nguyên này lẩm bẩm: "Mắt thấy tuyết lớn sắp đến, các bộ tộc không nghĩ tới chuyện phát động chiến tranh cướp bóc, ngược lại đem hy vọng ký thác vào thị trường trao đổi của người Hán. Bọn họ chưa từng nghĩ tới một chuyện, nếu người Hán ngừng đổi lương thực thì phải làm sao?"
"Đại Hãn!" Tên quý tộc kia thúc ngựa tiến lên, trầm giọng nói: "Đây là khảo nghiệm của Thiên Lang Thần đối với ngài, Đột Quyết chúng ta sở hữu trăm vạn quân khống huyền, chỉ cần ngài có thể vượt qua kiếp nạn này, thiên hạ vẫn là của ngài."
"Trăm vạn quân khống huyền?" Hiệt Lợi cười nhạt một tiếng, lạc lõng nói: "Lấy đâu ra trăm vạn quân khống huyền? Bốn năm trước Bản Hãn phát binh trung nguyên, vó ngựa đạp vỡ Nhạn Môn Quan, kiếm chỉ cầu Vị Thủy thành Trường An, dưới trướng mãnh tướng như mây, thiên hạ không ai là không hưởng ứng, lúc đó mới là trăm vạn quân khống huyền thực sự."
Hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời, ánh mắt chú ý tới một con hùng ưng đang sải cánh bay lượn, lẩm bẩm: "Người Hán có một câu danh ngôn, thế sự vô thường, mỗi nhiều biến hóa, nhưng Bản Hãn thế nào cũng không nghĩ tới biến hóa lại nhanh như vậy, vẻn vẹn chưa đầy bốn năm thời gian, Đột Quyết ta đã phế rồi."
Tên quý tộc kia ánh mắt lóe lên, nói nhỏ: "Đại Hãn, chi bằng ngài làm một chuyến lên Thiên Sơn, thỉnh Hốt Long Nhĩ đại tế tư ra mặt hiệu triệu các bộ lạc thảo nguyên? Chỉ cần lão nhân gia ngài ấy chịu ra mặt, uy quyền Đại Hãn của ngài lập tức có thể dựng lại."
"Đến Thiên Sơn?" Mắt Hiệt Lợi sáng lên, trong lòng có chút ý động, nhưng ngay sau đó liền dập tắt ý niệm này, cười khổ lắc đầu nói: "Hiện tại ta đến Thiên Sơn thuần túy là tìm chết, ở đó có một người hận ta thấu xương, nàng không xuống núi tìm ta gây phiền phức đã là vạn hạnh, Bản Hãn làm sao dám đến Thiên Sơn nạp mạng?"
Đồng tử tên quý tộc co rút, cẩn thận nuốt ngụm nước bọt, cười gượng nói: "Đại Hãn nói là Du Du thánh nữ phải không! Nàng cũng là xuất thân Đột Quyết, con cháu Thiên Lang Thần, chắc sẽ không động thủ..."
Lời này nói ra khiến chính hắn cũng thấy chột dạ, giọng càng ngày càng nhỏ, cuối cùng không nói nổi nữa.
Hiệt Lợi chậm rãi thở dài, ý vị sâu xa nói: "Ngươi cũng sợ đúng không? Ban đầu Bản Hãn phát binh nhập quan, ngươi thống lĩnh tiền quân xuất chinh, kỵ binh sắt đạp qua thảo nguyên, từng đá bay dẫm nát một ít cỏ chăn nuôi mà những người nghèo khổ thu hoạch. Ai có thể nghĩ tới một cô gái chăn cừu nhỏ bé, lại trở thành kẻ đòi mạng của ngươi và ta."
"Đại Hãn, lúc đó quân tình khẩn cấp, trong lúc hành quân không thể tránh né."
"Nhưng cha mẹ của Du Du đã chết đói, đệ đệ cũng bị người ta giết, món nợ máu này nàng đều ghi lên đầu chúng ta!"
Khóe mắt Hiệt Lợi co giật, cùng tên quý tộc này liếc nhìn nhau, hai người nhớ tới một truyền thuyết trên thảo nguyên lớn, đều cảm thấy da đầu tê dại.
Tên quý tộc nghiến răng nói: "Đại Hãn, chúng ta không thể ngồi chờ chết như thế này nữa. Hiện nay các bộ tộc thảo nguyên đều bị thị trường trao đổi của người Hán xâm nhiễm, sớm đã mất đi huyết tính của lang nhi Đột Quyết. May là chúng ta còn có binh mã, dưới trướng Đại Hãn có ba vạn kỵ binh tinh nhuệ, hoàn toàn có thể phát động một trận chiến tranh cướp bóc..."
Hắn nhìn Hiệt Lợi một cái, tiếp tục tiến ngôn: "Chỉ cần cướp được tài phú vật tư, chúng ta có thể không ngừng nuôi dưỡng chiến sĩ, sau đó lại đi từng bước thôn tính các bộ lạc thảo nguyên, tụ tập hình thành một đại bộ lạc trăm vạn người, chỉ cần làm được điểm này, bên Thiên Sơn dù muốn động tới chúng ta, thì cũng phải cân nhắc tổn thất chủng tộc."
Mắt Hiệt Lợi dần sáng lên, gật đầu nói: "Lời này rất hợp ý ta, nhưng lại có chút mạo hiểm. Người Hán ở phương nam ngày càng mạnh mẽ, thị trường trao đổi sở hữu một đội hỏa thương doanh tinh nhuệ, đó là binh chủng thần kỳ mà Hàn Dược để lại, Bản Hãn từng nếm qua mùi đau khổ, hiểu rõ thị trường trao đổi không thể cưỡng công."
Thực tế hắn có một câu không nói thẳng ra, bây giờ đừng nói là đi cưỡng công thị trường trao đổi, thị trường trao đổi không tới gây phiền phức cho hắn đã là thắp hương khấn Phật rồi. Hàn Dược tuy dời đại bản doanh sang Đông Bắc, nhưng phía thị trường trao đổi vẫn không từ bỏ phát triển.
Hiện nay quân sự lực lượng của thị trường trao đổi quan ngoại rất mạnh mẽ, ba trăm hỏa thương doanh đã mở rộng biên chế lên tám trăm, Lý Thế Dân cũng để lại một đội Huyền Giáp kỵ binh năm ngàn người, thủ vệ tựa như thùng sắt.
Tên quý tộc kia là tâm phúc đại tướng của hắn, tự nhiên cũng biết đạo lý này, hắn hạ giọng nói: "Đại Hãn, lần này chúng ta không đi đánh người Hán, chúng ta đi làm thịt lũ cừu béo ở Tây Vực kia."
"Tây Vực?" Mắt Hiệt Lợi sáng lên.
"Không sai, ví dụ như Thổ Dục Hồn, ví dụ như Cao Xương, mấy năm nay bọn họ thông thương làm ăn với người Hán, ai nấy đều kiếm được đầy bồn đầy bát, rất thích hợp để cướp bóc thu hoạch."
"Được!" Hiệt Lợi vỗ đùi cái bốp, lạnh lùng hừ một tiếng: "Bản Hãn cứ mạo hiểm một lần, xuất động ba vạn kỵ binh sắt đi một chuyến."
Hai người đang muốn thương lượng chi tiết xuất binh, đúng lúc này, chợt nghe xa xa truyền đến tiếng vó ngựa ầm ầm, có một đội kỵ binh đang bay nhanh tiếp cận nơi này.
Ánh mắt Hiệt Lợi lạnh xuống, tên quý tộc bên cạnh cũng nắm chặt loan đao, chỉ vì số lượng kỵ binh đang tới không ít, hơn nữa nhìn phục sức thì không phải là người Đột Quyết.
"Đao Khách vệ đội Liêu Đông? Bọn họ đến làm gì?" Tên quý tộc là đại tướng Đột Quyết, đối với binh chủng các nước trong thiên hạ đều có nhận thức, hắn nhíu mày hạ giọng nói với Hiệt Lợi: "Đại Hãn, Đột Quyết chúng ta và Liêu Đông nước sông không phạm nước giếng, hiện tại đột nhiên có một đội Đao Khách vệ đội tới, có cần hạ quan đi điều động binh mã để phòng bất trắc không."
Ánh mắt Hiệt Lợi rực sáng, chậm rãi lắc đầu nói: "Không cần, nơi này dù sao cũng là địa bàn của ta." Dù sao cũng là một đời bá chủ, tuy thế lực có chút sa sút, vẫn mang uy của kiêu hùng.
... Đội Đao Khách vệ kia đủ năm trăm người, vó sắt điên cuồng phi nước đại, trong chớp mắt đã tới trước mặt. Sắc mặt Hiệt Lợi bỗng nhiên giận dữ, quát lớn: "Vương Lăng Vân, ngươi còn dám xuất hiện trước mặt Bản Hãn?"
Đối diện truyền đến một tiếng cười khẽ đạm nhạt, ung dung nói: "Đại Hãn không cần tức giận, Lăng Vân hôm đó không từ mà biệt, là đi Liêu Đông giúp ngài tìm kiếm viện quân..."
Trong lúc nói chuyện, năm trăm Đao Khách vệ chậm rãi tản ra, một thanh niên cưỡi ngựa chậm rãi đi ra, chẳng phải chính là Vương Lăng Vân sao.
Ánh mắt Hiệt Lợi sâm nghiêm, lạnh lùng hừ một tiếng: "Giúp Bản Hãn tìm kiếm viện quân? Con rắn độc như ngươi cũng biết giúp người? Chẳng lẽ lại đang đánh chủ ý lên ba vạn kỵ binh của ta?"
Lúc trước Vương Lăng Vân xúi giục hắn đi tấn công thị trường trao đổi, kết quả tổn thất binh lực quá nửa, sau khi trở về phát hiện Vương Lăng Vân đang mưu đồ tạo phản, may mà hắn trấn áp kịp thời, nếu không hậu quả khó mà tưởng tượng nổi.
Hắn lạnh lùng nhìn chằm chằm Vương Lăng Vân, căm hận nói: "Thảo nguyên không hoan nghênh ngươi, Bản Hãn cho ngươi một khắc đồng hồ cút đi, nếu không, năm trăm tên Đao Khách vệ cỏn con còn chưa lọt vào mắt Bản Hãn đâu."
Vương Lăng Vân khẽ cười nhẹ, đạm nhiên nói: "Đại Hãn, Lý Tĩnh đó!"
Câu này không đầu không đuôi, nhưng Hiệt Lợi lại co rút đồng tử, nhưng hắn không muốn lộ ra nội tâm trước mặt Vương Lăng Vân, cứng rắn nói: "Lý Tĩnh thì đã sao? Bản Hãn tung hoành thảo nguyên, dưới trướng thiết kỵ vô số, làm sao có thể sợ một người Hán."
Vương Lăng Vân ung dung cười, hắn không phản bác Hiệt Lợi, tiếp tục nói: "Nửa tháng trước, Đại Đường hoàng đế Lý Thế Dân nghe theo lời tấu của Kính Dương Hầu Hàn Dược, điều động phủ binh hai mươi vạn, kỵ binh năm vạn, chia làm hai lộ đại quân đông tây. Lộ phía đông do Lý Tĩnh làm chủ soái, lộ phía tây do Lý Tích xuất chinh, hai lộ đại quân từ từ tiến lên, nơi kiếm phong chỉ tới, chính là Đột Quyết của Đại Hãn."
Hiệt Lợi lạnh lùng hừ một tiếng, bỗng vung roi ngựa, lớn tiếng nói: "Bản Hãn là con cháu Thiên Lang Thần, dưới trướng có ba vạn thiết kỵ tinh nhuệ, nắm trong tay hiệu triệu chiến tranh Đột Quyết, nếu Đại Đường thực sự tới đánh, thảo nguyên chúng ta trong chớp mắt có thể tụ tập trăm vạn hùng binh."
Vương Lăng Vân tiếp tục cười, ung dung nói: "Trong năm vạn kỵ binh đó, có một nửa là Huyền Giáp thiết kỵ."
Lần này, Hiệt Lợi âm trầm mặt không nói nữa.
Huyền Giáp kỵ binh chiến lực kinh người, thường xuyên đánh ra chiến tích một chọi hai, Hiệt Lợi hiện tại chỉ có ba vạn kỵ binh bản bộ, nếu cứng đối cứng với Huyền Giáp kỵ binh, cho dù có thể đánh ngang tay, sau trận chiến hắn có lẽ cũng sẽ trở thành tướng quân không quân.
"Ngươi đến đây rốt cuộc là vì chuyện gì?" Thấy Hiệt Lợi trầm mặc không nói, tên quý tộc đại tướng bên cạnh vội vàng lên tiếng, thời điểm hắn chen lời này rất thích hợp, vừa có thể hóa giải sự lúng túng cho Đại Hãn, lại có thể thăm dò nội tình đối phương, vị đại tướng này rõ ràng cũng là một người tinh khôn.
Vương Lăng Vân nhìn hắn một cái, lập tức lại chuyển ánh mắt về phía Hiệt Lợi, vẻ mặt ung dung nói: "Đại Hãn đã từng nghe qua điển cố Vây Ngụy cứu Triệu chưa?"
"Vây Ngụy cứu Triệu?" Hiệt Lợi nhíu mày trầm tư, bỗng trong đầu lóe lên linh quang, lớn tiếng nói: "Ngươi nói là Hàn Dược?"
"Không sai, Hàn Dược!" Vương Lăng Vân ánh mắt lóe lên, cười tủm tỉm nói: "Người này hiện nay đã tới Đông Bắc, đang liều mạng giữa Bạch Sơn Hắc Thủy. Hắn được đại đường hoàng đế yêu thích, dưới tay nắm giữ mạch máu kinh tế nhà Đường, Đại Hãn chỉ cần phát binh tấn công, triều đình Đại Đường tất nhiên chấn kinh, đến lúc đó Lý Tĩnh và Lý Tích tất nhiên sẽ bị hoàng đế trách lệnh tới cứu, nguy cơ thảo nguyên của ngài không đánh mà tan."
Hiệt Lợi tuy tâm động, nhưng hắn đối với Vương Lăng Vân cũng không yên tâm, lạnh lùng hừ một tiếng: "Bản Hãn nghĩ không thông tại sao ngươi lại giúp ta. Chẳng lẽ lại định dùng chiêu xúi giục kia, lừa Bản Hãn làm tường khiên cho ngươi?"
"Đại Hãn yên tâm, lần này Liêu Đông ta cũng sẽ xuất binh, đến lúc đó cùng ngài hai bên hợp kích, nhất định có thể một trận diệt trừ Hàn Dược."
"Diệt trừ Hàn Dược thì thế nào, Bản Hãn không nhận được chút lợi ích nào, viễn chinh đường xa tay không trở về, còn Liêu Đông ngươi lại giải quyết được mối nguy nằm cạnh giường."
Vương Lăng Vân ung dung cười, bỗng giơ mấy ngón tay ra, ung dung nói: "Bốn mươi rương hoàng kim, bạch ngân năm xe, đồng tiền hai trăm vạn quan."
Hiệt Lợi cười ha ha, châm chọc nói: "Bản Hãn cũng nghe nói, Hàn Dược đó mang theo một ngàn nhân mã xông vào quốc cảnh Liêu Đông, không chỉ đốt sạch Tân Hoàn Thành của Cao Lệ, mà còn cướp đi một khoản lớn vật..."
Hắn một chữ 'tư' còn chưa nói hết, bỗng ngậm miệng dừng lại không nói nữa, ánh mắt rực sáng nói: "Ý của ngươi vừa rồi là, Bản Hãn nếu xuất binh tấn công Hàn Dược, những tài phú này liền thuộc về ta?"
"Đại Hãn thật tham lam!" Vương Lăng Vân chậm rãi lắc đầu, cười tủm tỉm nói: "Nhiều nhất chia cho ngài ba thành."
"Năm năm chia đôi!" Hiệt Lợi trừng đôi mắt hổ, hung tợn nói: "Nếu không Bản Hãn thà nghênh chiến đại quân Lý Tĩnh, cũng sẽ không xuất binh đi giúp Liêu Đông các ngươi."
Vương Lăng Vân cười hắc hắc, gật đầu nói: "Thành giao!"
Ánh mắt Hiệt Lợi âm lãnh nói: "Bản Hãn thực ra sớm đã nghe ngóng được, Hàn Dược đó ở Đông Bắc chỉ có năm ngàn kỵ binh, lần này ta muốn xuất động ba vạn kỵ binh, Liêu Đông xuất binh bao nhiêu?"
"Đã là năm năm chia đôi, Liêu Đông ta tự nhiên cũng là ba vạn, đồng dạng toàn là kỵ binh."
"Sáu vạn kỵ binh đánh năm ngàn, tuyệt đối có thể gặm hắn không còn sót lại một mảnh xương. Hừ, Lý Thế Dân đã về Trường An, lần này Bản Hãn xem Hàn Dược chạy thế nào."