"Hóa ra ngươi lo lắng chuyện này?" Trình Giảo Kim cười khẩy một tiếng, khinh miệt nói: "Đối chiến với cả thảo nguyên thì đã sao? Đánh cho nó một trận là xong, Đại Đường ta có binh có tướng, việc gì phải sợ lũ tiểu nhi Đột Quyết."
Trình Giảo Kim nhìn Lý Tĩnh bằng ánh mắt rực lửa, giọng ẩn ý nói: "Ba năm trước không dám đánh, đó là vì Đại Đường rất nghèo. Bách tính không được ăn no, phủ binh chiến lực cũng thấp. Nhưng bây giờ đã khác, Đại Đường ta trời giáng thánh tử, Kính Dương Hầu Hàn Dược hoành không xuất thế, hắn chẳng những chế tạo guồng nước làm lợi cho thiên hạ, mà còn gây giống được loại cây trồng mới, khoai lang kia mỗi mẫu sản xuất hàng chục thạch, toàn bộ Quan Trung hai năm liên tiếp đại được mùa. Hiện nay quốc khố Đại Đường ta đầy ắp, quân lực mạnh mẽ, có gia sản như vậy sao lại không thể cứng đối cứng với người ta? Thiên hạ này có ai dám cứng đối cứng với Đại Đường?"
Nói đến đây, lão lại liếc nhìn Lý Tĩnh một cái, hắc hắc cười nói: "Có tiền có lương, sống lưng mới thẳng. Lão phu từng nghe Kính Dương Hầu nói một câu, đánh trận chính là đánh vào tiền lương. Bây giờ Hiệt Lợi rất nghèo, mà Đại Đường ta lại rất giàu, địch yếu mà ta mạnh, trực tiếp xuất binh đánh thẳng là được, việc gì phải vẽ vời trên bản đồ này?"
"Kính Dương Hầu?" Lý Tĩnh lầm bầm một tiếng, nhíu mày thở dài: "Lão phu cũng biết hắn danh chấn thiên hạ, là một kỳ tài nổi tiếng. Đáng tiếc năng lực của hắn nằm ở cách vật, còn về đạo quân sự thì e là có chỗ thiếu sót... Nếu nói đánh trận chính là đánh vào tiền lương, vậy còn cần binh tướng làm gì? Lời của con nít không đáng để bàn luận. Quốc chiến là đại sự, lão phu chỉ tin vào kế hoạch của mình, sẽ không bị lời nói của bất kỳ ai lay chuyển."
"Dám nói Kính Dương Hầu không biết quân sự? Lý Tĩnh, mẹ kiếp ngươi đang đánh rắm gì thế?" Trong đám võ tướng chợt nhảy ra một vị hảo hán, chính là Quỳ Quốc công Lưu Hoằng Cơ.
Tên này hồi trẻ cũng là dân lưu manh, mở miệng là văng tục, gân cổ quát: "Mới ba tháng trước đây thôi, Kính Dương Hầu chỉ dựa vào nghìn quân đã đột kích thành Tân Hoàn của Cao Câu Ly, một trận chiến uy chấn Liêu Đông, thiên hạ ai nấy đều tán dương. Có chiến tích vang dội như vậy, ngươi cũng dám nói hắn không có năng lực quân sự, Lý Tĩnh, mẹ kiếp mắt ngươi mù rồi à?"
Bên phía Lý Tĩnh cũng có người ủng hộ, nhảy ra quát lớn: "Đây là Binh bộ đại đường, sao ngươi dám nhục mạ chủ soái?"
Lưu Hoằng Cơ liếc mắt nhìn người nọ, phát hiện ra chính là Huân Quốc công Trương Lượng. Lão Lưu cực kỳ không ưa hắn, trực tiếp phun thẳng: "Ái chà, đây chẳng phải là Huân Quốc công chuyên liếm gót thái tử đó sao? Lão phu nghe nói thằng nhỏ dưới háng ngươi không được, nên mới nhận năm trăm đứa con nuôi, phải chăng là chuẩn bị để chúng giúp ngươi ngủ với vợ hả? Chậc chậc chậc, kiểu đó cho dù có để lại giống, thì cũng là của nhà người ta..."
Xoảng — Xoảng — Trong đại đường vang lên một loạt tiếng rút đao, mặt Trương Lượng xanh mét rút chiến đao ra, bên cạnh cũng có không ít tướng quân rút đao theo.
Lưu Hoằng Cơ hoàn toàn không sợ hãi, chợt gào lên với phía ngoài cửa, cười xấu xa nói: "Lý tướng quân của Bách Kỵ Ty có đó không? Bệ hạ bảo ngươi bảo vệ chúng ta nghị sự tại đây, nay lại có kẻ muốn lấy lão Lưu ta ra làm bia đỡ đạn, chuyện này ngươi có quản hay không?"
Bành — Cánh cửa sắt của Binh bộ đại đường bị người ta đạp văng ra, chỉ thấy một đội binh sĩ Bách Kỵ Ty ầm ầm xông vào, rút đao tách biệt các vị quốc công, tướng quân đang đối đầu nhau.
Thủ lĩnh Bách Kỵ Ty là Lý Xung thong dong bước vào, trên vai tên này vác một ống hỏa tiễn, cười hì hì nói: "Đứa nào muốn rút đao chém người thế? Lại đây, lại đây, mau ra tay đi,vừa hay cho lão đây thử tay nghề. Từ khi Hầu gia nhà ta dạy ta cách "làm màu", lão đây vẫn chưa có dịp thử, ngứa ngáy quá, ngứa ngáy quá đi mất..."
Lúc nói chuyện, ống hỏa tiễn trên vai lắc lư không ngừng, họng pháo luôn chĩa thẳng vào Huân Quốc công Trương Lượng.
Đồng tử Trương Lượng co rút, hắn cẩn thận nhìn ống hỏa tiễn, nghiến răng nói: "Đồ vô sỉ, ỷ vào uy lực lợi khí, tính là anh hùng hảo hán gì chứ. Lý Xung, ngươi hãy nhìn cho rõ, đây là Binh bộ đại đường, nơi tụ họp toàn là các khai quốc công thần. Ngươi chỉ là một con chó của hoàng gia, sao dám cầm hỏa tiễn đe dọa mọi người? Hừ, đợi đến triều sớm ngày mai, bổn quốc công tất sẽ tấu ngươi một bản, ngươi đây là phạm thượng đấy."
"Đâu chỉ là phạm thượng, đây rõ ràng là mưu đồ làm phản!" Bên cạnh có một người khác lên tiếng, lạnh lùng nói: "Bách Kỵ Ty là thân binh của hoàng gia, thế mà ngươi - Lý Xung, lại mở miệng nói "Hầu gia nhà ta dạy ngươi làm màu", "làm màu" nghĩa là gì bản quan không hiểu, nhưng lời nói của ngươi rõ ràng là tự coi mình thuộc quyền dưới trướng Kính Dương Hầu. Gan chó lớn thật, đây rõ ràng là không coi bệ hạ ra gì, không coi quân chủ ra sao, khác gì mưu phản..."
Lý Xung cười hì hì, xoay người chĩa họng hỏa tiễn vào người này, thản nhiên nói: "Vừa rồi ta nghe không rõ, phiền vị tướng quân này nói lại lần nữa... tiện thể nói cho ngươi biết một câu, giọng nói đừng lớn quá nhé, ta nhát gan lắm, lỡ bị ngươi dọa cho tay run lên một cái thì không hay đâu."
Nói đoạn, ngón tay đặt lên cò súng của ống hỏa tiễn. Vị võ tướng kia giật giật khóe mắt.
Hiện nay, văn võ cả triều đều biết, trong tay Lý Xung có một món thần khí gọi là hỏa tiễn, vật này do Kính Dương Hầu Hàn Dược chế tạo, uy lực còn mạnh hơn cả hồng y đại pháo. Món thần khí này vốn được dâng lên cho Trưởng Tôn hoàng hậu phòng thân, nhưng lại được hoàng hậu ban cho Lý Xung nắm giữ.
Thấy không khí căng thẳng như dây cung, Lý Tĩnh bỗng thở dài một tiếng, lầm bầm: "Triều đình sóng dậy, từ nay lắm chuyện rồi."
Ông nhìn sang phía đối diện, phát hiện những người tụ lại một chỗ có Lý Tích, Trình Giảo Kim, Uất Trì Kính Đức, Lưu Hoằng Cơ cùng mười mấy vị quốc công khác, ai nấy đều là khai quốc công thần. Trong đám người thậm chí còn có một vị hoàng thân quốc thích, đó chính là Sài Thiệu đang khoanh tay lạnh lùng cười nhạt.
Không còn nghi ngờ gì nữa, ngày đó Hàn Dược đột kích thành Tân Hoàn của Cao Lệ, mười mấy vị quốc công Đại Đường đã chọn phe cánh, nay họ đã xoắn lại thành một sợi dây, muốn tranh đoạt quyền chỉ huy quân sự ngay tại Binh bộ đại đường.
Lý Tĩnh lại nhìn sang bên phía mình, phát hiện thế lực tụ tập cũng rất mạnh mẽ, không chỉ có Hà Gian quận vương Lý Hiếu Cung, mà còn có Đàm Quốc công Trương Công Cẩn, Huân Quốc công Trương Lượng, Trần Quốc công Hầu Quân Tập cùng những người khác.
Nếu cộng thêm cả ông - Vệ Quốc công Lý Tĩnh, thế lực mạnh đến mức nghiền nát đối phương. Chỉ đáng tiếc một điều, rõ ràng thế lực mạnh hơn đối phương, nhưng khí thế lại bị áp chế...
... Từ xưa đến nay, tranh giành hoàng quyền, khởi nguồn đều là thuộc hạ tranh giành trước. Lý Tĩnh không hiểu sao chợt rùng mình một cái, trước mắt lại hiện ra cảnh thây chất thành núi máu chảy thành sông ở Huyền Vũ Môn năm đó.
"Bệ hạ, chẳng lẽ người bây giờ đã bắt đầu nuôi cổ rồi sao?"
Vị quân thần Đại Đường này âm thầm thở dài, bỗng cảm thấy căm ghét đứa con trai trưởng của mình, nếu không phải vì con trai bị người ta nắm thóp, thì dù đánh chết Lý Tĩnh ông cũng không bao giờ dính vào chuyện tranh giành ngôi vị thái tử.
Thấy hàng chục vị quốc công đại tướng đối đầu nhau trong sảnh Binh bộ, phe Trình Giảo Kim do có Bách Kỵ Ty ủng hộ nên chiếm thế thượng phong.
Lý Tích mắt lóe sáng rực, đang định mượn thế ra oai, chợt nghe ngoài cửa truyền đến một tiếng quát lớn, có người cao giọng kêu lên: "Giám quốc Thái tử giá lâm, các vị quốc công còn không mau ra nghênh đón?"
Thái tử? Lý Thừa Càn đến rồi? Mọi người đều giật mình, vội vàng ra cửa nghênh đón, trên mặt ai nấy đều mang vẻ cung kính. Bởi vì bất kể tương lai thế nào, hiện tại Lý Thừa Càn vẫn là chủ nhân Đông Cung.
Vương triều phong kiến chính là như vậy, địa vị cao nhất là Hoàng đế, kế đó chính là Thái tử.
Phải biết rằng Thái tử là trữ quân của một nước, nếu Hoàng đế đột ngột qua đời, trong tình huống không có di chiếu, Thái tử có thể hợp pháp đăng cơ.
Lý Thừa Càn đột nhiên đến, khiến trong lòng Trình Giảo Kim và những người khác đều giật mình, còn những kẻ phía đối diện lại lộ vẻ vui mừng.
"Thái tử đến rồi, hôm nay có chút bất ổn đây..." Trình Giảo Kim và Lý Tích âm thầm nhìn nhau, đều thấy rõ sự bất đắc dĩ trên mặt đối phương.