Robert Quinn bảo vài tuần sau khi Nola mất tích, thì vợ ông bắt đầu đổ bệnh.
– Bà ấy nhắc đi nhắc lại rằng nếu còn mảnh giấy thì cảnh sát có thể hỏi cung Harry.
Cảnh sát trưởng Pratt nói không có mẩu giấy thì ông ta chẳng thể làm được gì. Bà ấy như loạn trí. Bà ấy nói với tôi đến cả trăm lần mỗi ngày rằng: “Chính Quebert, chính là Quebert! Tôi biết, ông biết, tất cả chúng ta đều biết! Tất cả chúng ta đều thấy tờ giấy, đúng không?”
– Tại sao bác không bao giờ nói với cảnh sát về những điều bác biết? Tôi hỏi. Tại sao bác không nói rằng Nola đã tìm gặp bác và nói với bác về Harry? Như vậy có thể bác sẽ mang đến một hướng điều tra, phải không?
– Tôi cũng muốn làm như vậy. Tôi rất đồng ý với ý kiến của anh.
– Anh có thể tắt máy ghi âm đi được không, anh Goldman?
– Vâng ạ.
– Tôi tắt máy ghi âm, xếp gọn gàng vào túi. Ông Robert nói tiếp:
– Khi Nola biến mất, tôi tự trách mình rất nhiều. Tôi tiếc đã đốt tờ giấy liên quan tới Harry. Tôi nghĩ nhờ bằng chứng đó, cảnh sát có thể hỏi cung Harry, điều tra về hướng anh ta, có thể giúp cuộc điều tra tiến triển hơn. Nếu anh ta không có tội, thì anh ta cũng chẳng có gì phải sợ. Nói cho cùng, cây ngay không sợ chết đứng, phải không nào? Tóm lại là tôi rất hận mình. Vậy nên tôi bắt đầu viết thư nặc danh và dán trước cửa nhà anh ta mỗi khi anh ta đi vắng.
– Gì cơ? Những bức thư nặc danh đó là của bác viết à?
– Chính tôi. Tôi viết sẵn cả đống bằng máy chủ của thư kí ở xưởng may găng ở Concord. Tôi đã biết việc anh làm với đứa bé gái mười lăm tuổi. Rồi cả thành phố sẽ nhanh chóng biết điều này. Tôi cất đống giấy đó trong hộp đựng găng để trong ô tô. Cứ hễ khi nào gặp Harry trong thành phố, thì tôi lại vội vàng về Goose Cove để nhét một tờ vào cửa.
– Nhưng tại sao bác làm vậy?
– Thì để giảm bớt gánh nặng lương tâm. Vợ tôi không ngừng nhắc đi nhắc lại rằng chính anh ta là thủ phạm. Tôi cũng nghĩ có thể lắm chứ. Vậy nên tôi quấy rối anh ta, làm cho anh ta sợ để rốt cuộc anh ta phải ra tự thú. Chuyện này kéo dài mấy tháng, sau đó thì tôi thôi không làm thế nữa.
– Điều gì khiến bác dừng lại?
– Nỗi buồn của Quebert. Sau khi cô bé mất tích, anh ta vô cùng thiểu não… Quebert không còn như trước nữa.. Tôi nghĩ không thể nào là anh ấy được. Cho nên tôi không làm như vậy nữa.
Tôi vô cùng sửng sốt vì những điều mình vừa được nghe. Tôi tiếp tục hỏi thêm mấy câu bâng quơ:
– Bác hãy nói cho cháu biết, bác Quinn: thế có phải bác chính là người đốt Goose Cove không?
Ông mỉm cười, có vẻ như thấy câu hỏi của tôi quá khôi hài.
– Không. Anh đúng là tay hóm hỉnh, anh Goldman ạ, tôi không bao giờ làm điều đó với anh. Không biết kẻ bệnh hoạn nào lại đứng ra làm việc đó.
Chúng tôi nốc cạn cốc bia. Tôi gợi chuyện:
– Rốt cuộc các bác không li dị. Vậy mọi việc được thu xếp ổn thỏa với bác gái rồi chứ ạ? Ý cháu muốn hỏi sau khi bác phát hiện ra tất cả các kỉ niệm cất trong két sắt và cuốn nhật kí của bác gái?
– Mọi chuyện càng ngày càng trở nên tồi tệ hơn, anh Goldman ạ. Bà ấy vẫn không ngừng chửi bới tôi, không bao giờ nói yêu tôi. Không bao giờ. Trong suốt những tháng tiếp theo rồi những năm tiếp theo, tôi thường xuyên đánh thuốc cho bà ấy ngủ để đọc đi đọc lại cuốn nhật kí của bà ấy, khóc về các kỉ niệm và hi vọng một ngày nào đó mọi chuyện sẽ trở nên tốt đẹp hơn. Hi vọng một ngày nào đó mọi chuyện sẽ trở nên tốt đẹp hơn: có thể đó cũng là tình yêu.
– Tôi gật đầu để tỏ ý tán thành.
Trong căn phòng hạng sang ở khách sạn Regent’s, tôi tiếp tục viết sách, tràn đầy cảm hứng. Tôi kể lại chuyện Nola Kellergan mới mười lăm tuổi đã làm như thế nào để bảo vệ được Harry. Nola đã dâng hiến, cam kết thế nào để Harry có thể ở lại ngôi nhà lí tưởng thoải mái sáng tác mà hoàn toàn không phải lo lắng; làm thế nào mà dần dần cô bé vừa trở thành nàng thơ, vừa là thần hộ mệnh cho tuyệt tác của Harry. Càng viết, tôi càng ngạc nhiên nghĩ rằng Nola Kellergan chính là người phụ nữ đặc biệt mà tất cả các nhà văn trên thế giới chắc chắn đều mơ ước. Từ New York, Denis đánh máy lại những trang viết của tôi bằng tinh thần làm việc tận tụy và hiệu quả hiếm có, một buổi chiều cô gọi điện cho tôi nói:
– Marcus, em khóc.
– Tại sao thế? Tôi hỏi.
– Vì cô bé này, vì Nola. Em nghĩ em cũng yêu cô bé mất rồi.
Tôi mỉm cười nói với Denis:
– Tôi cho rằng ai cũng đều yêu cô bé, Denis ạ. Tất cả.
Hai ngày sau đó, tức là vào ngày 3 tháng Tám, Gahalowood vô cùng phấn khích gọi điện cho tôi.
– Nhà văn ơi! Ông ấy rống lên. Tôi đã có kết quả từ phòng thí nghiệm! Mẹ kiếp, thật chó má, anh sẽ không thể tin vào tai mình được đâu nhé! Nét chữ trên tập bản thảo chính là nét chữ của Luther Caleb! Hoàn toàn không còn nghi ngờ gì nữa nhé! Chúng ta đã tóm được hắn rồi, Marcus! Chúng ta đã tìm ra tên sát nhân!