Ngày 30 tháng Tám năm 2002.
– Thầy Harry?
Lúc đó là 6 giờ sáng. Ông đang ngồi ngoài sân nhà ở Goose Cove, tách cà phê trên tay, ông quay lại, ngạc nhiên:
– Marcus đấy à? Người cậu nhễ nhại mồ hôi thế… Không thể tin được, cậu đã dậy chạy rồi cơ đấy?
– Từ lâu rồi ấy chứ, em đã kịp chạy tám dặm định mức của em rồi đấy ạ.
– Cậu dậy từ lúc mấy giờ?
– Sớm lắm. Thầy có nhớ không, cách đây hai năm khi em mới đến đây, thầy bắt em phải dậy từ bình minh? Từ đó, em quen dậy vào giờ này rồi. Dậy sớm để cả thế giới thuộc về mình! Thế còn thầy, thầy làm gì ngoài này thế?
– Đang quan sát, Marcus ạ.
– Thầy quan sát gì thế ạ?
– Cậu có thấy cái khoanh cỏ bé tí kẹp giữa mấy cây thông nhìn ra phía bãi biển không? Từ lâu, tôi đã muốn làm cái gì ở đó. Đấy là khoảnh đất bằng phẳng duy nhất của cơ ngơi này có thể sử dụng được để trồng trọt thứ gì đó và làm thành cái vườn. Tôi muốn tạo thành một miếng đất nhỏ nhắn xinh xắn, kê hai chiếc ghế bằng, một chiếc bàn sắt và xung quanh đó trồng cẩm tú cầu. Thật nhiều cẩm tú cầu.
– Tại sao phải là cẩm tú cầu ạ?
– Có người rất thích cẩm tú cầu. Thầy muốn trồng những bụi cẩm tú cầu thật to để luôn luôn nhớ đến cô ấy.
– Cô ấy là người yêu của thầy à?
– Ừ.
– Nhìn thầy có vẻ buồn, thầy Harry ạ.
– Đừng để ý đến làm gì.
– Thầy Harry này, sao chả bao giờ thầy kể cho em nghe chuyện tình yêu của thầy thế?
– Vì chẳng có gì mà kể Marcus ạ. Hãy nhìn, hãy nhìn thì hơn Marcus! Hoặc có khi nên nhắm mắt lại. Đúng rồi đấy, nhắm mắt thật chặt làm sao để không một chút ánh sáng nào có thể lọt qua được bờ mi. Cậu thấy không? Con đường lát gạch bắt đầu từ sân nhà trải dài đến tận những bụi cẩm tú cầu. Rồi có hai cái ghế băng dài, ngồi đó, mình có thể vừa thấy những bụi cẩm tú cầu khổng lồ, vừa nhìn thấy đại dương. Thậm chí có cả một vịnh nước nhỏ với đài phun nước có tượng người đứng giữa. Nếu nó đủ lớn, thầy sẽ thả cá vàng Nhật Bản ngũ sắc.
– Cá vàng Nhật Bản ngũ sắc ạ? Chúng không thọ được một giờ đâu thầy, bọn mòng biển sẽ xơi tái ngay.
Thầy Harry mỉm cười.
– Ở đây, bọn mòng biển được quyền làm bất kì điều gì chúng thích, Marcus ạ. Nhưng cậu có lí, tôi sẽ không thả cá nữa. Thôi, hãy đi tắm nước nóng dưới vòi hoa sen đi, cậu có thích không nào? Trước khi cậu chết vì lạnh, thầy sẽ không thể bịa ra được câu chuyện nhảm nhí nào để có thể thanh minh, khiến bố mẹ cậu nghĩ là thầy không biết chăm sóc con trai cưng của họ. Thầy đi chuẩn bị bữa sáng đây. À Marcus này…
– Dạ?
– Nếu thầy có một đứa con trai…
– Vâng, em biết rồi ạ. Em biết.