Clair
Ngày 2 • 12:46 trưa
“Đây rồi, số 3306.” Sophie nói và chỉ tay ra ngoài cửa sổ về phía mái che màu xanh dương pha trắng nhô ra bên trên vách kính lớn ở mặt tiền cửa hàng. Dòng chữ PHÒNG TRANH LEIGH được in bằng chữ hoa to tướng.
Clair khéo léo đỗ chiếc ô tô Honda vào chỗ trống trước mặt, sau đó hai người băng qua con phố chìm trong giá rét, bước đi thận trọng để khỏi trượt ngã trên vỉa hè phủ đầy băng tuyết.
Chiếc chuông bé xíu kêu leng keng khi họ đẩy cửa bước vào, một người phụ nữ đeo kính có mái tóc vàng dài ngang vai ngẩng lên từ chỗ chiếc bàn kê phía cuối cửa hàng. “Xin chào.” Cô ta mỉm cười. “Nếu các cô có điều cần hỏi hoặc cần tôi giúp gì thì xin cứ nói.”
Clair đưa mắt nhìn quanh cửa hàng. Cô chưa từng thấy nơi nào hội tụ nhiều màu sắc như ở đây. Bốn bức tường toàn tranh là tranh, phủ kín từ sàn lên đến tận trần, những bức họa trên nền vải toan đủ mọi kích cỡ từ vài inch cho tới mét rưỡi treo la liệt khắp nơi, không chừa một chỗ trống. Các tác phẩm vô cùng đa dạng về thể loại, từ tranh trừu tượng đến tranh phong cảnh, được soi sáng nhờ những dàn đèn rọi sắp đặt có chủ ý trên trần. Hai bên trái phải kê hai dãy bàn ngổn ngang nào tượng, nào bình trang trí và cả những bức tượng nhỏ. Clair không nhìn ra nổi cửa hàng này bài trí theo phong cách gì. Trông thì quá ư hỗn độn, vậy mà vẫn hết sức tuyệt vời. Nếu không phải giải quyết công việc thì cô có thể loanh quanh ở đây hàng giờ không chán.
Sophie cầm lên một bức tượng nhỏ bày trên bàn bên phải. “Tôi thích chim cánh cụt lắm, nhìn cưng hết sức.”
Người phụ nữ đứng dậy khỏi bàn, gác kính lên tóc rồi tiến lại chỗ họ. “Đây là các tác phẩm của một nghệ sĩ địa phương tên là Tess Marchum. Mỗi bức tượng đều được làm thủ công. Tôi rất thích cái cách chúng đứng gác trên bàn, để mắt canh chừng cho mọi thứ xung quanh. Cô ấy còn làm cả tượng hươu cao cổ và ngựa vằn nữa. Thật là một nghệ sĩ tài hoa.”
Clair thầm nhủ cô nhất định sẽ quay lại cửa hàng này khi có thời gian. Cô nói với người phụ nữ: “Cô là Edwins phải không?”
“Vâng. Xin cứ gọi tôi là Collette.”
Sophie đặt bức tượng chim cánh cụt xuống bàn và vỗ nhẹ lên đầu nó. “Tôi là Sophie Rodriguez, thuộc Ban Tìm kiếm Trẻ em Mất tích, còn đây là Thanh tra Clair Norton của Sở Cảnh sát Chicago. Chúng tôi muốn hỏi cô đôi điều về Lili Davies.”
Nụ cười vụt tắt trên gương mặt người phụ nữ. “Các cô đã tìm được cô bé chưa? Cô bé có ổn không?”
“Hiện tại thì chưa, nhưng chúng tôi đã cử rất nhiều người đi tìm.” Clair nói. “Cô gặp Lili lần cuối là khi nào?”
“Tối hôm kia, cô bé đóng cửa hàng giúp tôi. Tối qua cô bé cũng có ca làm nhưng không thấy tới. Đến khoảng năm giờ chiều thì tôi bắt đầu lo lắng thật sự. Như vậy không giống cô bé chút nào. Cô bé chưa bao giờ trốn làm, nếu có đến muộn dù chỉ vài phút thì cũng luôn gọi điện hoặc nhắn tin xin phép.”
“Mấy giờ cô bé phải có mặt?”
“Cô bé làm ca từ bốn giờ chiều đến khi đóng cửa và sau đó khóa cửa hàng.” Collette đáp.
“Tối hôm kia, lúc cô bé đến làm, cô thấy cô bé có biểu hiện bất thường nào không?” Clair hỏi.
Người quản lý lắc đầu. “Không hề. Cô bé đến sớm vài phút và vẫn sôi nổi như mọi ngày. Lúc nào cũng tươi cười niềm nở. Khách hàng thích cô bé lắm.” Cô ta ngần ngừ giây lát rồi hạ giọng nói. “Tôi đã xem số báo ra sáng nay. Có đúng là tên sát nhân Bốn Con Khỉ đã bắt cô bé không?”
Clair lắc đầu. “Không phải đâu.” Nói thì nói vậy nhưng chính cô cũng không hoàn toàn chắc chắn. Sau những chuyện xảy ra cách đây vài tháng, ai nấy đều có cảm giác dường như Bishop đã xong việc rồi. Mục tiêu tối thượng của hắn là Arthur Talbot, và hắn đã giết được ông ta. Hắn không còn lý do gì để tiếp tục. Nhưng lũ sát nhân hiếm khi nào tự nguyện dừng giết chóc. Nếu thời gian vừa qua Bishop chỉ tạm lui về ở ẩn thì hẳn là hắn ngứa ngáy muốn tái xuất lắm, và cho dù hai vụ gần đây có thủ pháp gây án không giống với thủ pháp đặc trưng của hắn, cảm giác vẫn như có bàn tay hắn nhúng vào. Clair hình dung ra khuôn mặt Bishop với nụ cười trên môi, và cô cố gạt hình ảnh ấy khỏi tâm trí.
“Nhưng đúng là có người đã bắt cóc cô bé?” Collette hỏi.
“Vâng, chúng tôi nghĩ vậy.” Clair nói.
“Cô có thấy người lạ nào xuất hiện ở phòng tranh trong vòng mấy tuần trở lại đây không? Có thể là một người cô chưa gặp bao giờ, hoặc ai đó có vẻ đặc biệt để ý đến Lili thay vì những tác phẩm nghệ thuật?” Sophie hỏi.
Người phụ nữ nhay nhẹ phần má trong. “Khách hàng ở đây chủ yếu là khách quen. Tuy nhiên, tháng nào chúng tôi cũng tổ chức một số sự kiện và thu hút thêm vài gương mặt mới. Còn những ngày thường, như hôm nay chẳng hạn, lượng khách ghé vào xem cũng không ít, có những người tôi không quen, nhưng dạo gần đây thì tôi không thấy ai đáng chú ý cả. Thường ngày, Lili đến làm lúc bốn giờ, tôi ra về lúc năm giờ, thế nên thời gian làm việc chung của chúng tôi không nhiều. Rất có thể người đó ghé qua lúc tôi đã về. Lili xinh xắn như vậy thì thiếu gì anh chàng theo đuổi, biết đâu họ tìm đến đây sau khi tôi đi. Đã hơn một lần tôi bắt gặp vài người bạn của cô bé loanh quanh trong cửa hàng, nhưng họ chưa từng gây rắc rối gì. Tôi thì tôi không thấy phiền, miễn là họ không làm ảnh hưởng đến việc kinh doanh. Nhiều lúc nơi này yên tĩnh lắm, cả cửa hàng chỉ có mỗi mình mình.”
Clair ngước nhìn trần. “Ở đây có camera giám sát không?”
Collette lắc đầu. “Không. Khu này an ninh trật tự tốt, hơn nữa chúng tôi cũng không giao dịch bằng tiền mặt, vì thế tôi cảm thấy không cần thiết phải lắp camera.”
“Vừa rồi cô có nhắc đến những sự kiện được tổ chức tại đây. Lượng khách tham dự có đông không?” Clair hỏi.
“Đông chứ, mỗi lần chúng tôi mở triển lãm tác phẩm của một nghệ sĩ trong vùng, có đến vài trăm người tham dự. Không chỉ là khách quen mà họ còn rủ thêm bạn bè và những người hâm mộ đi cùng. Đồ ăn thức uống cũng được chuẩn bị để khách dùng. Chúng tôi cố gắng tổ chức thường xuyên nhất có thể.” Cô ta đáp.
Clair nói với Sophie: “Nếu tôi định theo dõi một thiếu nữ và muốn tiếp cận cô ấy, có lẽ đó là lúc thích hợp nhất nhỉ? Vừa đông đúc, lại nhiều người lạ. Ít có nguy cơ bị chú ý so với đi một mình.” Cô lại quay sang phía Edwins. “Liệu cô có giữ bản ghi thông tin người tham dự những sự kiện đó không?”
Collette gật đầu. “Có. Chúng tôi thu thập họ tên, địa chỉ và e-mail của khách để thêm vào danh sách liên hệ. Chúng tôi cũng gửi bản sao danh sách này cho nghệ sĩ mở triển lãm.”
“Có thể cho chúng tôi một bản không?” Clair hỏi.
Nghe thấy thế, Collette ngần ngừ, sau đó miễn cưỡng gật đầu. “Nếu việc này giúp được Lili thì tôi sẵn lòng. Xin chờ một lát.”
Clair nhìn theo người phụ nữ đi vào bên trong cửa hàng rồi mất hút trên hành lang phía sau bàn làm việc. Cô nói với Sophie: “Nếu hung thủ mà có tham dự, chắc gì hắn cung cấp tên hoặc thông tin thật.”
“Thế thì danh sách đó có tác dụng gì?”
“Chúng ta sẽ kiểm tra và lọc ra những tên giả, không khớp với địa chỉ được cung cấp, loại trừ những địa chỉ e-mail không tồn tại… hy vọng bằng cách đó chúng ta có thể thu hẹp phạm vi xuống còn vài cái tên. Sau đó ta sẽ…”
Một tiếng hét vang lên từ sâu bên trong cửa hàng.
Clair rút khẩu Glock ra khỏi bao đeo vai và chạy tới nơi phát ra tiếng thét, Sophie theo sau. Họ vòng qua bàn, đi theo hành lang hẹp, lướt qua phòng tắm tối om và đặt chân vào một kho chứa đồ chật chội. Collette Edwins đứng ngay sau ngưỡng cửa, một tay vẫn còn đặt trên công tắc đèn, tay kia đưa lên che miệng. Cô ta nhìn chằm chằm vào một điểm ở chính giữa kho.
Clair nhìn về phía ánh mắt cô ta đang hướng tới, siết chặt khẩu súng trong tay.
Cái xác không hồn của Lili Davies treo lơ lửng bất động trên một cái kệ bằng kim loại, đôi mắt đờ đẫn, trống rỗng, miệng hé mở. Một sợi dây điện màu đen thít lấy cổ cô bé, da thịt quanh đó tím bầm. Trông cô trắng bệch đến ghê người.
Clair kiểm tra xung quanh một lượt, sau đó cất súng vào bao và bước tới bên cô bé, áp ngón tay lên cổ để tìm mạch. Không thấy gì. Người cô bé lạnh ngắt. Sợi dây siết cổ được buộc vào giá đỡ kệ để treo cô bé lên.
“Cô bé tự tử ư?” Collette nghẹn ngào hỏi.
“Không.” Clair nói. “Cô bé đã chết trước khi bị đưa tới đây.”
“Còn ai khác được phép vào trong này?” Sophie hỏi.
Collette run lẩy bẩy. “Tôi… tôi mới vào cách đây chưa đầy hai giờ. Tôi cần lấy vài bức tượng nhỏ để mang ra bày ngoài cửa hàng. Lúc đó cô bé không ở đây. Không ai ở đây. Cả buổi sáng chỉ có mình tôi thôi.”
“Cánh cửa kia thì sao?” Clair hỏi. Có một cửa ra vào bằng thép ở góc phía xa trong kho.
“Cửa đó luôn khóa. Chỉ mở khi nhập hàng.”
Clair lấy từ trong túi ra đôi găng cao su, đeo vào rồi vặn tay nắm cửa. Đã bị khóa, cả khóa cóc bên trên cũng vậy. “Mọi người ra ngoài đi.” Cô nói.