Chánh thanh tra gặp Amaia và Iriarte trong văn phòng của ông; và mặc dù mời họ ngồi; song ông vẫn đứng.
— Tôi sẽ không mất thời giờ đi lòng vòng, - ông tuyên bố. -
Thanh tra Salazar, khi tôi quyết định giao cho cô chịu trách nhiệm vụ này, có cảnh sát trưởng Elizondo giúp đỡ, tôi không hình dung nó lại có chiều hướng như thế này. Cô thừa hiểu rằng một thành viên trong gia đình cô liên can đến vụ việc, đặt cô vào thế bẽ mặt, còn chúng tôi có cơ phạm sai lầm kiểu phá hủy hoạt động pháp luật sau này.
Ông nhìn Amaia trừng trừng, chị vẫn thản nhiên dù đầu gối hơi run. Chánh thanh tra quay ra cửa sổ và im lặng một lát, nhìn ra ngoài. Ông thở dài thật to rồi hỏi:
— Các vị nghĩ người này có thể dính líu trong vụ việc về mặt nào đó không?
Rõ ràng ông hướng câu hỏi của mình vào ai. Amaia liếc nhìn Iriarte, anh nhìn chị khích lệ.
— Chúng tôi biết Anne Arbizu có quan hệ với một người có vợ, nhưng dù đã xem xét kỹ máy tính, nhật ký và danh sách các cuộc gọi của cô ta, chúng tôi vẫn chưa biết là ai, dù chúng tôi biết gần đây, cô gái đã chấm dứt quan hệ đó. Tôi nghĩ Freddy chính là người cô ta gặp gỡ. Nhưng anh ta không khớp chút nào với tiểu sử kẻ sát nhân mà chúng tôi đang tìm. Freddy là người lộn xộn, không đáng tin cậy và bát nháo, song tôi tin chắc rằng kẻ giết Anne cũng là kẻ đã giết các cô gái khác.
— Cậu nghĩ sao, Iriarte?
— Tôi hoàn toàn tán thành thanh tra Salazar.
— Tôi không thích tình hình này, thanh tra, nhưng dù sao tôi sẽ cho cô bốn mươi tám giờ để xác minh, nếu Alfredo Belarrain có chứng cứ ngoại phạm thì chúng ta sẽ loại trừ anh ta. Tuy nhiên, nếu Alfredo liên can đến cái chết của Anne Arbizu hoặc bất cứ cô gái nào khác, tôi sẽ loại cô ra khỏi vụ và thanh tra Iriarte sẽ nhận quyền chi huy. Tôi đã nói với Cảnh sát trưởng ở Elizondo và ông ấy đồng ý. Bây giờ phải xin lỗi hai người, tôi đang vội, - ông mở cửa và quay người nói, trước khi bỏ đi, - bốn mươi tám giờ.
Amaia thở ra chầm chậm, cho đến khi phổi chị hoàn toàn trống rỗng.
— Cảm ơn anh, Iriarte, - chị nói và nhìn vào mắt anh.
Anh đứng dậy, mỉm cười.
— Đi thôi, chúng ta có việc phải làm.
Màn đêm đã buông khi họ trở về. Trong phòng khách của bà Engrasi, các bà trong nhóm chơi bài vui vẻ đã thay bằng một phần gia đình thức canh, chỉ không có người chết. James ngồi bên lò sưởi, hình như lo lắng hơn bao giờ hết; bà cô của chị ngồi trên sofa cạnh Ros, và lạ thay, dường như chị là người bình tĩnh nhất trong ba người. Jonan Etxaide và thanh tra Montes ngồi trên ghế bành bên bàn. Bà Engrasi đứng dậy ngay lúc trông thấy chị.
— Cậu ta thế nào rồi; cháu yêu quý? - Bà hỏi; không biết nên đến gần Amaia hay cứ ngồi yên tại chỗ.
Amaia kéo ghế ngồi đối diện với Ros; chỉ cách nhau vài xen ti mét. Chị đăm đăm nhìn chị gái vài giây và trả lời:
— Anh ấy thực sự nghiêm trọng; khí quản bị vỡ vì sợi dây và cổ gần như gãy. Tủy sống cũng bị hỏng và sẽ không đi lại được nữa.
Amaia nhìn xoáy vào Ros trong lúc lắng nghe tiếng thở hổn hển; lo lắng của bà cô và James. Ros chớp nhanh và đôi môi chị mím lại; vẻ chán ghét. Và không còn gì hơn nữa.
— Ros, tại sao chị không đến bệnh viện? Sao chị không đến xem chồng chị cố tự tử khi chị cắt đứt anh ấy?
Ros nhìn chằm chặp vào em gái và lắc đầu, nhưng không nói gì.
— Chị đã biết, - Amaia quyết đoán.
Ros không phản đối, và dường như chị phải cố gắng rất nhiều mới làm được thế.
— Chị biết anh ấy đang gặp gỡ ai đó, - cuối cùng, chị nói.
— Chị có biết là Anne không?
— Không, nhưng chị biết anh ta gặp gỡ một phụ nữ khác. Nếu em trông thấy... Freddy là một kẻ lừa gạt theo sách vở. Anh ta phấn khích, bỏ hút cần sa và không uống rượu, tắm ba lần một ngày, thậm chí còn xức nước hoa cạo râu mà chị tặng từ ba mùa Giáng sinh trước, anh ta chưa bao giờ dùng. Chị không phải đứa ngu, còn anh ta thì cấp cho chị mọi manh mối sờ sờ. Rõ ràng anh ta hẹn hò với một người nào đó.
— Và chị biết đó là ai.
— Không, chị không biết, chị thề. Nhưng chị biết chuyện đó đã chấm dứt vào ngày chị về thu dọn đồ đạc và thấy Freddy khóc lóc như một đứa trẻ. Anh ta say khướt. Mắt thì lem nhem, anh ta vùi mặt vào tấm nệm và khóc dữ đến nỗi chị hiểu ngay lập tức. Anh ta là một hình ảnh sống của nỗi tuyệt vọng, chị đã tưởng mẹ hoặc một trong các cô, dì anh ta... Sau đó, anh ta cố trấn tĩnh một chút và kể cho chị nghe mọi thứ làm hỏng mình, mọi chuyện đã kết thúc, rằng anh ta chưa bao giờ yêu ai như thế và tin chắc sẽ không chịu đựng nổi. Thằng ngu làm sao! Trong giây lát, chị đã tưởng anh ta nói về bọn chị, về quan hệ và tình yêu của bọn chị. Lúc đó anh ta nói đại loại thế này _“Anh yêu cô ấy hơn bất cứ ai trên đời...” Em có hiểu không? Chị những muốn giết chết anh ta.
— Rồi anh ta có nói với chị là ai không?
— Không, - Ros lẩm bẩm.
— Hôm nay chị đã đến nhà anh ta?
— Không. - Chị nói khẽ, chỉ vừa đủ nghe.
— Từ một giờ đến hai giờ chiều nay chị ở đâu?
— Hỏi kiểu gì thế? - Ros hỏi, đột ngột cao giọng.
— Là kiểu em phải hỏi chị, - Amaia đáp, không mảy may xúc động.
— Amaia, em nghĩ là... - Ros bỏ lửng câu nói.
— Chỉ là thủ tục thông thường thôi, Ros ạ. Hỏi và trả lời.
— Chị rời chỗ làm đúng một giờ và đi ăn trưa ở một quán trên đường Lekaroz như mọi ngày khác. Sau đó chị uống cà phê với người quản lý rồi về làm việc lúc hai giờ rưỡi, và ở lại đó đến năm giờ.
— Bây giờ em phải hỏi chị một câu nữa, - Amaia nói và dịu giọng.
— Nói thật với em đi, Ros. Chị có biết người mà chồng chị gặp gỡ không? Em biết chị vừa nói với em những gì, nhưng có thể người nào đó kể cho chị hoặc nói bóng gió gì đấy.
Ros vẫn im lặng và nhìn xuống đôi bàn tay đang xoắn tờ khăn giấy chặt hơn rồi chặt hơn nữa.
— Vì Chúa, hãy nói thật với em, hoặc em sẽ không thể giúp chị được, Ros ạ.
Ros lặng lẽ khóc, những giọt nước mắt tròn trĩnh lăn xuống mặt chị, thành một thứ như nhại nụ cười. Amaia cảm thấy như sàn nhà tách ra dưới chân mình. Chị ngả về phía trước và ôm ghì chị gái.
— Kể cho em đi, - Amaia thì thầm vào tai Ros. - Người ta đã thấy chị cãi nhau với một phụ nữ.
Ros sống sượng giằng ra rồi đến ngồi cạnh lò sưởi.
— Cô ta là một belagile, - chị lẩm bẩm, đau đớn.
Đây là lần thứ hai trong ngày, Amaia nghe thấy có người dùng từ đó miêu tả Anne, chị thầm nghĩ.
— Chị đang nói về cái gì vậy?
— Chúng ta đừng nói nữa.
— Cô ta nói gì với chị?
— Không gì hết.
— Không gì ư? Thanh tra Montes, hãy nhắc lại hôm qua anh nói gì với Zabalza đi, - chị nói và quay phắt sang viên thanh tra, cho đến lúc này vẫn im lặng và mặt mũi dữ tợn. Anh ta đứng dậy như thể đang thề trước chánh án, vuốt phẳng áo khoác và đưa tay hất mái tóc bóng nhẫy ra sau.
— Hôm qua, sau lúc trời tối, tôi đi dọc bờ đông của dòng sông thì trông thấy Rosaura và một người phụ nữ nữa, đứng đối mặt nhau ở bờ bên kia, ngang tầm với ikastoka[1]. Tôi không thể nghe thấy họ nói gì, nhưng nghe thấy cô gái cười to, to đến mức tôi nghe rõ.
— Cô ta chỉ làm có thế, - Ros nói, trông căng thẳng. - Chiều hôm qua, sau khi ra khỏi nhà, tôi cảm thấy hơi choáng váng và đi dạo ven sông một lát. Anne Arbizu đi ngược chiều với tôi, cô ta mặc áo có mũ trùm che một phần mặt và lúc sắp đi ngang qua nhau, tôi nhận thấy cô ta nhìn vào mắt tôi. Mặc dù tôi biết mặt cô ta, song chúng tôi chưa bao giờ trò chuyện, tôi tưởng cô ta sẽ hỏi tôi gì đó, nhưng cô ta dừng lại trước mặt tôi, cách độ hai bước và bắt đầu cười phá, nhạo báng và không rời mắt khỏi tôi.
Amaia trông thấy vẻ sửng sốt của những người khác, nhưng chị tiếp tục chất vấn:
— Chị nói gì với cô ta?
— Không nói gì hết. Tại sao ư? Tôi hiểu mọi chuyện ngay lập tức; chẳng cần phải nói gì, cô ta cười nhạo tôi. Tôi cảm thấy bối rối, bẽ mặt và cũng hăm dọa nữa... Nếu các vị nhìn thấy ánh mắt của cô ta.
Tôi thề là cả đời, tôi chưa bao giờ thấy khó chịu đến thế trong một cái nhìn, hiểm độc và hiểu biết nhiều đến nỗi như thể tôi đang nhìn một bà già thông thái và khinh miệt.
Amaia thở dài thật to.
— Ros, em muốn chị suy nghĩ về những lời chị vừa nói với em. Em biết chị nói với một người phụ nữ, thanh tra Montes đã chứng kiến, nhưng không thể là Anne Arbizu được, vì vào thời gian đó hôm qua, khi chị trên đường về nhà, thì Anne Arbizu đã chết hai mươi mốt tiếng đồng hồ rồi.
Ros run bắn như bị một luồng gió thổi chị bật sang hướng khác, chị giơ tay, cử chỉ bối rối và cùng quẫn.
— Chị đã nói chuyện với ai, chị Ros? Người phụ nữ đó là ai?
— Chị đã nói rồi, đó là Anne Arbizu, là belagile, là ác ma.
— Lạy Chúa tôi! Ngừng nói dối lại, hoặc em không thể giúp chị!
— Amaia kêu lên.
— Đó là Anne Arbizu! - Ros tức giận kêu to, chị bật dậy và đứng trước mặt Amaia.
Amaia vẫn im lặng trong chốc lát, chị nhìn Iriarte và gật đầu cho phép.
— Có lẽ đó là một phụ nữ trông rất giống Anne chăng? Chị nói chị chưa bao giờ trò chuyện với cô ta, vậy chị có thể nhầm cô gái khác là Anne không? Cô ta đội mũ trùm đầu, có khi chị không thể nhìn rõ mặt, - anh nói.
— Tôi không biết. Có lẽ... - Ros thừa nhận, không có sức thuyết phục. Iriarte tiến tới và đứng trước mặt chị.
— Rosaura Salazar, chúng tôi phải xin lệnh khám nhà chị, điện thoại di động và máy tính của chị, kể cả những cái hộp chị xách theo hôm qua, - Iriarte nói bằng giọng điềm tĩnh.
— Không cần đâu, anh có thể xem qua bất cứ thứ gì anh muốn. Tôi nghĩ đây là cách mà sự việc phải thế. Đồ đạc trong các hộp là của tôi, không phải của anh ta.
— Tôi đã suy nghĩ nhiều...
— Gượm đã, tôi là một nghi phạm sao? Tôi ư?
Amaia không trả lời; chị nhìn bà cô một tay đè lên ngực, tay kia che miệng. Chị cảm thấy kinh khủng khi phải làm việc này với bà.
Iriarte bước tới, nhận thấy mỗi khoảnh khắc qua đi sự căng thẳng càng tăng lên.
— Chồng chị có quan hệ yêu đương với Anne Arbizu, cô ta đã chết, bị giết, còn anh ta cố tự tử. Lúc này anh ta là nghi phạm chính, nhưng hôm qua chị đã phát hiện ra chuyện ngoại tình, trước tiên là từ anh ta, sau đó là từ người phụ nữ chế nhạo chị giữa đường.
— Chắc chắn là tôi không ngờ chuyện này... cứ cho là có một kẻ giết người hàng loạt ở ngoài đó, kẻ đã giết những cô bé kia? Bây giờ cô đã chuẩn bị sẵn một lý lẽ khác chưa? Vì Freddy là một thằng đần, một kẻ vô công rồi nghề, hơn nữa còn là một tên đê tiện và vô dụng. Nhưng anh ta không đi lang thang giết các cô bé.
Phó thanh tra Zabalza nhìn Amaia rồi can thiệp:
— Rosaura, đây là phần thông thường trong cuộc điều tra, chúng tôi khám nhà và nếu không tìm thấy thứ gì lạ, chúng tôi sẽ xác nhận chứng cứ ngoại phạm của chị và gạt chị khỏi các nghi phạm; việc này không có gì là cá nhân, mà là cách chúng tôi làm việc. Chị không cần lo lắng.
— Thứ gì lạ ư? Trong vài tháng nay, mọi thứ đều lạ. Mọi thứ - Ros ngồi xuống ghế và nhắm mắt lại, như thể quả ư mệt mỏi.
— Rosaura, chúng tôi cần lấy lời khai của chị, - Iriarte nói.
— Tôi vừa nói rồi, - chị ta đáp lại, không hề mở mắt.
— Tại đồn cảnh sát kia.
— Tôi hiểu. - Ros đột ngột đứng dậy, cầm túi và áo khoác vẫn vắt trên lưng ghế và tiến ra cửa, hôn bà cô trên đường ra nhưng không nhìn em gái.
— Bất cứ khi nào các anh sẵn sàng, - chị nói với Iriarte.
— Cảm ơn, - anh đáp và theo Ros ra ngoài.
Amaia đặt tay lên kệ lò sưởi và cảm thấy quần chị nóng đến mức hình như có thể bùng cháy bất cứ lúc nào. Điện thoại của Montes, Jonan và của chị đồng thanh kêu bíp bíp, báo có tin nhắn.
— Lệnh khám nhà ư? - Chị hỏi, không nhìn điện thoại.
— Vâng, thưa sếp.
Chị cùng họ ra ngoài và đóng cửa phòng khách lại.
— Đi gặp cảnh sát ở Elizondo. Montes, anh và phó thanh tra Etxaide có thể giúp họ. Tôi sẽ đợi ở đồn cho đến khi các anh xong việc, nếu không sẽ làm hại cho cuộc điều tra.
— Nhưng... tôi không nghĩ là... - Jonan phản đối.
— Đây là nhà chị tôi, Jonan. Hãy khám xét đi, tìm kiếm mọi chứng cứ về mối quan hệ giữa Anne và Freddy, và nếu có, tìm_mọi manh mối cho thấy chị tôi đã biết trước việc xảy ra. Kiểm tra thật tỉ mỉ; thư từ, sách vở, tin nhắn, emaii, ảnh, đồ dùng cá nhân, đồ chơi tình dục... Hỏi công ty điện thoại của họ, lấy danh sách các cuộc gọi, hoặc tốt hơn hết là lấy các hóa đơn. Hỏi các bạn bè của Freddy và Rosaura, xem có ai biết chuyện này.
— Tôi đã xem qua các email của Anne và tôi có thể bảo đảm với chị rằng không có thư từ nào gửi Freddy. Không có tin nhắn hoặc cuộc gọi nào cho thấy cô ta đã gọi Freddy. Mặc dù bạn bè của Anne tin chắc cô ta hẹn hò với một người đã có vợ, và theo lời Anne, cô ta sắp chấm dứt cuộc tình vì anh chàng kia quá ám ảnh với cô ta. Chị có nghĩ việc bị chấm dứt quan hệ đủ tệ đến mức giết chết cô ta không?
— Tôi không nghĩ thế, Jonan, và còn các vụ giết người khác thì sao? Nếu có một thứ tất cả chúng ta đều nhất trí, đó là chúng tạo thành một loạt và vụ của Anne không phải là một mô phỏng, nó được tiến hành theo cùng một kiểu. Vì lý do đó, nếu Freddy giết Anne, anh ta sẽ phải giết cả hai cô gái kia. Anh ta đủ ngốc để quan hệ với một cô gái vị thành niên thông minh gấp mười lần mình, nhưng anh ta không khớp với tiểu sử của một kẻ sát nhân có phương pháp: trạng thái lạnh lùng, khả năng kiềm chế và cách bố trí hiện trường theo đúng nghi thức chưa bao giờ sai lệch, tất cả đều không khớp với tính cách của Freddy chút nào. Những tên giết người hàng loạt không bao giờ ân hận và không tự tử vì các nạn nhân của chúng. Khám nhà đi, rồi chúng ta sẽ thấy.
Cửa đóng lại sau lưng Jonan và Amaia trở vào phòng khách. James và bà cô lặng lẽ nhìn chị.
— Amaia... - James bắt đầu.
— Đừng nói gì hết, đây là việc hết sức khó khăn với em. Em xin anh. Em đã làm hết sức có thể. Bây giờ anh đã thấy việc em phải làm hằng ngày, anh đã thấy nghề nghiệp của em kinh tởm biết chừng nào.
Chị cầm chiếc áo khoác và ra khỏi nhà. Chị đi thẳng tới trinquete[2] bằng những bước chân vững vàng, tới con đường nhỏ trên cây cầu, chị dừng lại, quay trở về đường Braulio Iriarte và quả quyết tiến tới đường Menditurri, thẳng tới xưởng bánh.
❀ ❀ ❀
[1] Trường học ở Basque.
[2] Sân pelota (tiếng Tây Ban Nha trong nguyên bản).