Cái Chết Thứ Năm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 133 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 18

❊ ❊ ❊

Porter

Ngày 2 • 10:31 sáng

“Sao sếp lại muốn gặp hai chúng ta ở nhà tôi nhỉ?” Porter hỏi.

Hai tay anh đặt cả trên vô lăng, các khớp trắng bệch.

Qua khóe mắt, anh nhác thấy ánh đèn xanh đỏ loang loáng phía trên nóc chiếc Charger, tiếng còi hụ ai oán cất lên từ phía sau động cơ khàn khàn. Anh đang chạy với tốc độ 130kmh trên đường 1-94.

Nash ngồi bên cạnh anh, tay phải giữ chặt lấy tay vịn “Chết tiệt!” phía trên cửa xe, tay trái bám vào ghế. “Ông ấy không nói. Tôi đã cố hỏi dò nhưng chẳng ăn thua. Nguyên văn lời ông ấy là “Gọi Porter về căn hộ của cậu ta ngay”.”

Porter bẻ vô lăng sang trái, vượt lên trước chiếc xe tải chở ga. “Giọng sếp thế nào, có cáu gắt, bực bội hay lo lắng gì không?”

Nash nhún vai. “Vẫn như mọi khi thôi. Tôi chịu, không dò ra được.”

“Chết tiệt!” Porter đập tay lên còi xe và nhấn giữ một hồi khi có chiếc Prius màu xanh đột ngột rẽ sang làn đường của anh. “Cái đồ bảo vệ môi trường rởm đời*.”

*Chú Thích:

Toyota Prius là dòng xe hybrid thân thiện với môi trường.

“Ở nhà anh có đang cất giữ thứ gì tôi nên biết không? Sao sếp lại hẹn gặp chúng ta ở đây?”

Chiếc Prius bật xi nhan phải rồi tà tà rẽ sang làn bên cạnh. Khi nó vừa đi qua, Porter lập tức sang số bốn và phóng vèo lên, tí nữa thì quệt phải cái gương lồi ra của xe kia.

“Sam?”

“Tôi không biết.”

Nash rên lên. “Anh không biết ở nhà mình có đang cất giữ thứ gì tôi nên biết không á? Thôi đi, Sam. Chúng ta có phải con nít nữa đâu. Tôi là cộng sự của anh. Anh có thể nói với tôi mà. Việc này có liên quan gì đến cái chết của Heather không?”

Porter không nói gì.

Anh quành vào lối ra trên quốc lộ để tới đường Lake Shore.

Ngoài chiếc Crown Vic màu trắng của Đại úy, còn có ba cái ô tô lạ nữa đang đỗ phía trước khu căn hộ của Porter, đó là hai xe sedan màu đen và một xe van. Cả ba đều mang biển kiểm soát liên bang. Anh đỗ ngay cạnh cái xe van, nhốt chặt nó ở trong, tắt còi hụ nhưng để nguyên đèn chớp, rồi cứ thế nhảy ra khỏi xe và lao lên cầu thang, Nash lẽo đẽo theo sau.

Sáu người đang tập trung trên hành lang bên ngoài căn hộ của anh: Đại úy Dalton, Đặc vụ Diener, Đặc vụ Poole, Đặc vụ Toàn quyền Hurless phụ trách tổ chuyên án 4MK của FBI. Ngoài ra còn có hai kỹ thuật viên hiện trường cũng thuộc FBI mà Porter không quen.

Trông thấy hai người đẩy cửa bước lên cầu thang, Dalton vội vã đi tới. “Anh đã nghĩ cái quái quỷ gì vậy, Sam?”

“Ý sếp là sao?”

“Anh biết thừa rồi còn hỏi.”

Nash đứng bên cạnh Porter, không nói năng gì.

Dalton kéo qua mấy bức ảnh trong di động rồi giơ cái điện thoại bé tẹo ra trước mặt Porter. “Có phải vì thế mà anh lấy nó không? Anh đang tìm bà ta à?”

Porter liếc màn hình. Đó là ảnh chụp lá thư Bishop để lại trên chiếc giường trong nhà anh kèm theo cái tai của kẻ đã giết vợ anh.

Sam,

Một chút nho nhỏ từ tôi gửi tới cho anh…

Tôi rất tiếc anh không được nghe tiếng nó gào thét.

Đền đáp lại cho tôi một chút nhé, được chứ?

Một chút gọi là có đi có lại giữa bạn bè.

Giúp tôi tìm mẹ của mình.

Tôi nghĩ đã đến lúc bà ấy và tôi nói chuyện với nhau.

B.

“Anh đang tìm bà ta à?” Dalton hỏi lại.

Porter hít một hơi thật sâu. “Tôi đang cố tìm hắn.”

“Việc của anh đấy à!” Dalton nói, tức xì khói. “Lâu nay anh có liên hệ gì với hắn không? Hắn có chủ động liên lạc với anh không?”

“Không.”

“Nếu có thì anh sẽ báo cáo với tôi chứ?”

“Dĩ nhiên rồi.”

Dalton cất điện thoại vào túi của chiếc áo khoác dày màu nâu. “Tôi cũng muốn tin anh lắm. Nhưng bây giờ tôi không chắc liệu tôi có thể tin được nữa không.”

Nash cau mày nhìn Poole. “Đang có âm mưu gì hả?”

Poole giơ hai tay tỏ ý vô can nhưng không đáp.

Trán Dalton nhăn tít lại. “Anh ta chẳng làm gì cả. Bên an ninh xem băng ghi hình và bắt quả tang sáng nay ông bạn quý hóa của anh lẻn vào văn phòng của FBI đối diện phòng anh.”

“Có thể anh ấy chỉ sang bật hộ máy sưởi thôi. Những hôm rét như thế này mà đến cơ quan đã thấy phòng ấm sẵn cũng sướng chứ bộ.” Nash đáp. Anh ngoắc ngón cái về phía Diener. “Sáng nay gã củ cải này cũng tự tiện sang ngồi chỗ tôi trong phòng của chúng tôi đấy thôi. Ở đây bọn tôi như người một nhà. Có gì mà chẳng chia sẻ với nhau.”

Đặc vụ Toàn quyền Hurless bước lên. “Văn phòng của chúng tôi được xem như địa phận thuộc sở hữu của chính quyền liên bang cho tới khi chúng tôi rời đi. Bất cứ ai xâm phạm đều có thể bị truy tố trước pháp luật, kể cả là lực lượng hành pháp địa phương đi nữa.”

“Tôi đã lấy hồ sơ vụ án Barbara McInley.” Porter nói.

Dalton đảo tròn mắt.

Hurless xích lại gần hơn. “Trộm cắp tài sản liên bang là một tội khác không kém phần nghiêm trọng đâu.”

“Khi nào xong việc tôi sẽ trả.”

“Yêu cầu anh trả lại ngay lập tức. Sau đó chúng tôi sẽ quyết định có cho phép anh giữ lại phù hiệu của mình hay không.” Hurless đáp.

Mặt Dalton đỏ gay như gà chọi. Ông ta quay sang Hurless. “Người duy nhất có quyền quyết định sẽ làm gì với phù hiệu của Thanh tra Porter là tôi. Các anh chẳng qua chỉ là khách. Tôi hoàn toàn có thể cho anh và cả nhóm của anh ra đứng đường chỉ với một cú điện thoại.”

Hurless bước tới gần hơn nữa. “Tôi nói cho anh biết nhé, Đại úy. Chúng tôi có mặt ở đây là bởi vị thanh tra ưu tú của anh đã để xổng một tên sát nhân hàng loạt. Sai lầm đó sẽ phải trả giá bằng nhiều sinh mạng. Thậm chí điều đó rất có thể đã xảy ra rồi. Hiện đã có một cô bé bị chết và một cô bé khác mất tích, hai tội ác nhiều khả năng đều do tên sát nhân kia gây ra, thế mà anh vẫn để cho gã vô tích sự này chịu trách nhiệm điều tra. Giờ anh ta lại còn lấy trộm hồ sơ. Anh muốn tay mình nhuốm thêm bao nhiêu máu nữa thì mới chịu quyết định sửa sai?”

“4MK không bắt hai cô bé này đâu.” Porter lặng lẽ nói.

“Đủ rồi.” Dalton càu nhàu.

“Tôi muốn biết anh ta còn giấu giếm những gì nữa. Mở cửa ra.” Hurless nói.

“Quên đi!” Nash kêu lên. “Trừ phi ông có lệnh của tòa, còn không, ông chả có tư cách quái gì mà đòi vào.”

Hurless vừa nói vừa xòe từng ngón tay. “Đột nhập địa phận liên bang, trộm cắp tài sản liên bang, cản trở cuộc điều tra liên bang, xúi giục và tiếp tay cho tội phạm bị truy nã liên bang… đã nhận ra cụm từ mấu chốt ở đây là gì chưa? Treo phù hiệu là điều tối thiểu bạn anh cần lo vào lúc này đấy.”

Dalton nắm vai Porter và kéo anh ra xa. “Anh nên mở cửa đi.”

“Tại sao chứ?”

“Cứ để bọn họ vào, cho nhòm ngó tí chút, rồi họ sẽ không truy cứu nữa. Cho họ thấy những gì anh có, rồi chuyện này sẽ qua.” Dalton nói. “Còn không, tôi cũng chẳng thể bảo vệ được anh nữa đâu.”

“Kệ xác họ đi, Sam.” Nash nói.

Porter đưa mắt nhìn theo hành lang, nơi đám người đang túm tụm trước cửa nhà anh. Poole đáp lại ánh mắt của anh. “Thôi được.”

“Sam!”

Porter trao cho người cộng sự nụ cười yếu ớt. “Không sao. Đã đến nước này tôi cũng chẳng quan tâm quái gì nữa. Biết đâu như thế lại giúp bắt được hắn.”

Dalton hít một hơi dài và dẫn Porter quay lại.

Porter rút chùm chìa khóa từ trong túi, mở rồi đẩy cửa ra.

Hurless và Diener lướt qua anh để vào trong căn hộ, theo sau là hai kỹ thuật viên hiện trường. Tiếp đến là Poole. Anh ta cụp mắt xuống khi đi qua chỗ Porter và những người khác.

Porter bước vào, sau anh là Dalton và Nash.

Có tiếng huýt sáo cất lên từ phòng ngủ. “Quỷ thần thiên địa ơi!” Hurless cảm thán.

“Ôi trời!” Dalton nói, hơi thở nghẹn lại khi ông ta vừa đặt chân vào phòng.

Nash không nói gì. Anh chậm rãi lê bước vào theo.

“Thế này là thế nào?” Hurless hỏi.

“Tất cả những lần Bishop được nhắc đến trong vòng bốn tháng vừa qua, trên phạm vi toàn cầu.” Porter đáp. Anh bước tới trước tấm bản đồ, tìm cái đinh ghim anh đã găm vào vị trí đầm nước ở Công viên Jackson và rút nó ra, vứt lên tủ đầu giường.

Diener đang quan sát mọi hành động của anh. “Cái đó là gì vậy?”

“Công viên Jackson. Tôi đã nói rồi, hắn không bắt cóc hai cô bé này. Đây là vụ khác, do một kẻ khác gây ra.”

Poole băng qua phòng và quỳ gối bên cạnh chiếc laptop, đọc lướt những gì có trên màn hình. “Dịch vụ Google Alerts phải không?”

“Tất cả những thông tin đề cập đến Bishop hoặc 4MK có trên Internet.” Porter đáp.

Poole xoay máy lại để đọc được rõ hơn, đang định gõ bàn phím thì anh ta quay sang Porter. “Tôi xin phép nhé?”

“Cứ tự nhiên.”

Porter nhìn anh ta kéo xuống để đọc các mẩu tin, lướt qua từng tiêu đề, sau đó tải tiếp để đọc năm mươi tin cũ hơn, và cứ như thế. Khi đã đọc xong, anh ta ngẩng lên nhìn những tấm bản đồ. “Anh nghĩ bây giờ hắn đang ở đâu?”

“Tôi không biết.”

Hurless bắt đầu đi mở các ngăn kéo, lục lọi quần áo của Porter.

Nash băng qua phòng, đứng chặn giữa ông ta và cái tủ. “Ông định lục ngăn kéo đồ lót của người ta thật đấy à?”

“Tránh ra, Sĩ quan.” Hurless nói.

“Không sao đâu, Nash. Cứ để ông ta thích xem gì thì xem. Tôi chẳng có gì phải giấu cả.” Porter nói.

Hurless quay sang phía anh. “Hồ sơ vụ McInley đâu?”

“Trong xe của tôi, dưới ghế lái.” Porter thảy cho ông ta chùm chìa khóa.

Hurless ném nó cho một kỹ thuật viên. Anh ta đi ra cửa trước, tới chỗ thang máy.

“Còn những hồ sơ nào ở đây nữa?” Hurless hỏi.

Porter tới bên kia phòng, ngồi xuống mép giường. “Tất cả chỉ có thế thôi.”

“Vì những cái khác anh đã trả lại rồi chứ gì?”

“Vì tôi chỉ lấy duy nhất bộ đó.”

Poole bỏ laptop xuống, đứng dậy và quay sang anh. “Tại sao lại là Barbara McInley?”

Porter ngẫm nghĩ giây lát, không biết có nên nói không, nhưng rồi anh quyết định rằng cứ giữ kín suy đoán của mình thì chẳng giúp được gì cho ai cả. “Linh tính mách bảo, vậy thôi. Vụ này có điều gì đó là lạ.”

“Lạ thế nào?” Poole hỏi.

Đặc vụ Diener cười khẩy. “Ai quan tâm chứ? Anh ta có phải Philip Marlowe* quái đâu. Cái trò dựa vào linh tính thay vì chứng cứ chỉ có trong mấy bộ phim đen trắng và mớ truyện giật gân rẻ tiền.”

*Chú Thích:

Philip Marlowe là nhân vật thám tử tư trong tiểu thuyết trinh thám của nhà văn Raymond Chandler (1888 -1959).

“Lạ thế nào?” Poole hỏi lại.

Porter lùa tay qua mái tóc. “Cô ta là người duy nhất có tóc vàng. Trong số tám người bị bắt cóc, chỉ mỗi cô ta có tóc vàng.”

“Anh đùa đấy à?” Hurless hỏi.

Poole bước lại gần. “Hắn bắt đi người thân của những kẻ mà hắn cho là tội phạm thực sự. Con cái nhà McInley tất cả đều có tóc vàng. Hắn không còn lựa chọn nào khác.”

Porter nhún vai. “Có thể, nhưng tội ác cũng không ăn nhập. Chị gái của Barbara McInley đâm xe làm một người đi bộ thiệt mạng. Đó là tai nạn. Còn tất cả những vụ khác, tất cả những người khác bị hắn trừng phạt đều phạm tội có chủ đích.”

Poole ngẫm nghĩ hồi lâu. “Lý lẽ đó vẫn chưa đủ vững chắc.”

“Tôi chưa bao giờ nói tôi có căn cứ vững chắc cả. Đấy chỉ là bản năng, linh tính mách bảo thôi. Như bạn anh vừa nói đấy, chẳng qua là một khoảnh khắc xuất thần kiểu Philip Marlowe, không hơn không kém.” Porter nói. “Nếu suy đoán của tôi mà mang lại kết quả nào đó thì tôi đã báo cáo rồi.”

Kỹ thuật viên hiện trường trở lại cùng với tập hồ sơ vụ McInley và đưa cho Hurless. Ông ta huơ nó trước mặt Porter. “Anh đã tìm được những gì ở trong này? Có chi tiết nào củng cố cho điều anh vừa nói không?”

“Tôi còn chưa kịp xem.” Porter đáp. “Sáng nay nhiều việc quá.”

Hurless nhìn anh chằm chằm phải đến gần một phút, không ai nói nửa lời. Thế rồi ông ta quay lại chỗ hai kỹ thuật viên và các đặc vụ liên bang. Ông ta khoát tay về phía bức tường. “Các anh chụp ảnh lại toàn bộ, sau đó cho vào túi và ghi chú cẩn thận. Đem hết về. Xới tung từng centimet trong căn hộ này lên. Nếu tìm được bất kỳ thứ gì có liên quan đến vụ án thì báo cho tôi biết.”

Ông ta lại quay sang Porter, mặt đối mặt với anh, chỉ cách có vài centimet. “Tôi mà phát hiện ra anh còn giấu giếm, và nếu tên đó liên lạc với anh nhưng anh không báo cáo, nếu anh biết được bất cứ thông tin nào nhưng lại ỉm đi, thì tôi sẽ tống anh vào tù không cần suy nghĩ. Tôi cóc quan tâm anh có thâm niên đến đâu, hay kinh nghiệm đầy mình cỡ nào, với tôi, anh chẳng là cái thá gì ngoài một thằng ăn cắp, ăn cắp và đột nhập, dám xớ rớ vào cuộc điều tra liên bang. Tôi cho anh cơ hội thú nhận nếu còn bất cứ chuyện gì anh chưa nói, hoặc bây giờ, hoặc không bao giờ. Nếu một tiếng sau tôi lại biết được thêm điều gì thì anh coi như xong đời. Anh hiểu chứ?”

“Tôi không còn gì để nói nữa.”

Ông ta thở hắt ra một cái.

Porter vẫn nhìn thẳng vào ông ta.

Cuối cùng Hurless cũng quay đi, sang bên kia phòng để lục soát tủ quần áo của Porter, lúc ấy ánh mắt anh chợt bắt gặp bức ảnh Heather đặt trên tủ ngăn kéo. Nhìn nụ cười tươi tắn, động viên nơi cô, anh bỗng cảm thấy mình chưa bao giờ cô đơn đến thế trong cuộc đời này.

Một tiếng sau, khi đồ đạc đã chất đầy bốn hộp đựng hồ sơ, rốt cuộc bọn họ cũng xong việc.

Bức tường phòng ngủ của Porter một lần nữa trống không, chẳng còn gì ngoài những cái lỗ bé xíu để lại sau khi rút đinh ghim và mấy mảng sơn trầy trụa do bóc băng dính mạnh tay. Đặc vụ Diener kẹp laptop của Porter dưới nách, lượn lờ quanh căn hộ lần cuối phòng khi bỏ sót thứ gì. Porter nghe thấy Hurless rì rầm với Dalton ngoài hành lang, nhưng không rõ họ nói với nhau những gì.

Trên đường ra về, Poole hình như có điều muốn nói nhưng rồi lại thôi. Porter nhìn anh ta đi vào thang máy, hai kỹ thuật viên theo sau, ôm nốt mấy cái hộp cuối cùng.

“Diener?” Hurless gọi to. “Về thôi.”

Đặc vụ Diener đi lướt qua Porter ra thang máy, để lại phía sau mùi nước cạo râu đã hết thời từ hồi 1992.

Cửa thang máy mở ra. Hurless nói với Dalton câu cuối rồi bước vào, nhìn Porter chằm chằm trong lúc cánh cửa cọt kẹt khép lại.

Dalton quay trở lại căn hộ cùng với Nash. “Thật tôi không hiểu anh nghĩ cái quái quỷ gì nữa, Sam ạ. Cú này đúng là phốt nặng.”

“Nhưng có phải anh ấy giấu giếm chứng cứ hay gì đâu.” Nash cãi.

Mặt Dalton đỏ gay lên. “Anh im đi. Tôi không tin chuyện này diễn ra ngay trước mũi anh mà anh lại không biết.”

Porter nói: “Anh ấy không biết thật mà. Tất cả là lỗi của tôi.”

Dalton quay ngoắt sang anh. “Anh không những gây cản trở cuộc điều tra 4MK mà giờ lại còn làm ảnh hưởng đến quá trình truy tìm thằng tâm thần bắt cóc các thiếu nữ. Ngay lúc này tôi không muốn loại anh ra khỏi đội.”

“Vậy thì đừng.”

“Hurless đã báo cáo vụ việc với trợ lý giám đốc bên đó, và tay trợ lý đã gọi điện cho giám đốc sở của chúng ta. Chuyện này bây giờ vượt quá quyền hạn của tôi rồi.” Đại úy cúi đầu. “Tạm thời tôi cho anh nghỉ phép một tuần. Anh phải quên hẳn vụ chết tiệt này đi. Tôi mà phát hiện anh tiếp tục dính dáng đến nó thì mọi chuyện sẽ còn tồi tệ hơn nhiều đấy. Họ đã đồng ý không buộc tội anh, nhưng bị đình chỉ công tác là không thể tránh khỏi.”

“Sếp à, thực sự đây chỉ là trò cạnh tranh vặt thôi mà. Sếp đừng để sức ép quyền lực và các mối quan hệ làm ảnh hưởng đến quyết định của mình. Ưu tiên hàng đầu của chúng ta bây giờ là bắt được hung thủ, không ai hiểu rõ hơn…”

Dalton chìa tay ra. “Súng và phù hiệu.”

Porter biết rõ tốt nhất không nên cãi lời. Anh nộp lại khẩu Glock và phù hiệu cảnh sát.

Dalton bỏ cả hai thứ vào túi áo khoác rồi quay người rời khỏi căn hộ. Ông ta nhấn nút gọi thang máy.

“Tên sát nhân mới này không phải dạng vừa đâu, sếp. Hắn đang tăng nhanh nhịp độ.” Porter nói.

Dalton đáp mà không buồn ngoái lại: “Nash và Clair sẽ phụ trách vụ này. Tôi không muốn nghe thêm bất cứ tin tức gì của anh trong bảy ngày tới. Nếu lại có chuyện đến tai tôi thì anh cứ tự cộng thêm bảy ngày nữa. Tôi nói vậy anh hiểu rồi chứ?”

Porter lặng thinh.

“Tôi nói vậy anh hiểu rồi chứ?” Đại úy nhắc lại.

“Tôi hiểu.” Porter đáp.

Thang máy dừng lại, Dalton bước vào và đưa tay ra giữ cửa mở. “Nash, theo tôi.”

Nash chỉ nhìn Porter mà không nói gì. Porter khẽ gật đầu với anh.

Nash vào trong. Cửa thang máy đóng lại, và Porter thấy mình chơ vơ giữa căn hộ, tim đập như trống dồn trong lồng ngực, sự tĩnh lặng bủa vây quanh anh.

n nó dù chỉ một lần trong bản báo cáo dài bốn mươi ba trang đánh máy.” Một kỹ thuật viên hiện trường tiến lại gần rồi lặng im đứng bên cạnh Đặc vụ Toàn quyền Hurless, chờ cho tới khi hai người tạm ngừng trao đổi. Họ đưa mắt nhìn cô, lúc đó
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.