Khi tôi gặp cô ấy ngày hôm sau, Quỳnh cũng có khẩu trang, cô đeo vào khi ra khỏi cổng bệnh viện và lên xe đạp, rồi cởi ra vài giờ sau đó, trong căn hộ số 9 của tôi.
Từ lúc đấy, những ngày của tôi ở Hà Nội trôi đi theo một lịch trình y hệt nhau. Tôi chờ Quỳnh ở bên ngoài bệnh viện, góc có con đường lớn dẫn về công viên Lê Nin. Quá năm giờ một chút là Quỳnh ra, đạp xe ngang qua chỗ tôi đứng chờ, không dừng lại mà chỉ đưa mắt nhìn sang tôi với cái kiểu chậm rãi của cô ấy.
Chúng tôi đạp xe hàng giờ liền, cô ấy đi trước, tôi theo sau, nhiều khi không nghỉ chân chút nào. Thỉnh thoảng cô ấy chờ tôi đạp xe lên sóng đôi để kể cho tôi nghe về một căn nhà, một con phố.
Có một quãng đường lần nào chúng tôi cũng đi qua trước khi về căn hộ số 9, đoạn đường ấy Quỳnh rất thích, chỗ con đường vắt trên đê cắt chéo qua Hồ Tây. Đến chỗ đấy, Quỳnh hay đi chậm lại, kéo khẩu trang xuống như thể muốn hít hà những mùi đặc biệt của quãng đường, những hương thơm mà tôi không ngửi thấy. Lúc đấy trông cô càng phù du, càng rạng rỡ hơn bình thường.
Tôi chỉnh nhịp đạp xe của mình theo cô, đúng hơn là theo vết trượt nhẹ tôi tưởng tượng ra sau vòng bánh xe của cô. Có những lúc tôi tưởng như chiếc xe đạp của Quỳnh có thể bay lên, chầm chậm lẫn vào màu xám của những đám mây trên kia rồi dần biến mất.
Quỳnh ở lại với tôi đến tầm trưa. Khi mặc lại quần áo, những cử chỉ của cô lại càng duyên dáng với cái vẻ chậm rãi quen thuộc, rồi cô nhìn vào phía trong căn hộ một lát và hỏi tôi một câu “Sáng mai năm giờ. Anh sẽ đến chứ?” Và lần nào tôi cũng trả lời bằng một câu quen thuộc khác.